@emilyrose:

emily rose
emily rose
Open In TikTok:
Region:
Friday 30 January 2015 05:00:32 GMT
357
4
2
0

Music

Download

Comments

vera_wife2
vera_wife2 :
Hi
2022-09-26 06:57:57
0
To see more videos from user @emilyrose, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tình đầu của bạn như thế nào? Là người bạn từng yêu nhất, hay là người khiến bạn nhớ nhất?  Người ta vẫn nói, những điều đẹp đẽ thường không đến vào lúc mình kỳ vọng nhất. Cũng giống như tình đầu vậy. Chẳng ai biết trước mình sẽ gặp ai, yêu ai, rồi nhớ ai suốt những năm tháng về sau. Ngày ấy vừa sau bão. Hầu hết các đoàn đều huỷ chuyến, chỉ còn lại vài người quyết định đi tiếp. Mình là một trong số đó. Thật lòng mà nói, mình chẳng mang theo nhiều hy vọng. Sau bão thì còn gì để ngắm nữa đâu. Nhưng mình vẫn muốn đi. Mình nghĩ rằng, nếu không được thấy một Lùng Cúng rực rỡ như trong những bức ảnh, thì ít nhất cũng sẽ được thấy nó theo một cách khác. Đôi khi, trải nghiệm một điều gì đó vốn đã đủ đáng giá rồi. Và rồi mình bước vào hành trình ấy mà không mong đợi điều gì. Có những con dốc dài khiến mình thở không ra hơi. Có những đoạn đường bùn lầy tưởng như chỉ cần sẩy chân là ngã. Có những lúc trời tối xuống rất nhanh, sương phủ kín lối đi, mình chẳng còn nhìn rõ đường vì đôi mắt cận của mình gần như bất lực trước màn đêm nơi núi rừng. Nếu không có anh porter “kẹp nách” dắt đi từng bước, có lẽ mình đã ngã vài lần giữa những vũng bùn sau cơn mưa. Nhưng lạ lắm. Mình không nhớ những đoạn đường khó đi ấy nhiều bằng cảm giác mọi người dừng lại chờ nhau. Không nhớ cái lạnh cắt da cắt thịt nhiều bằng cảm giác có người đưa tay kéo mình qua những đoạn dốc. Cũng giống như khi nhớ về một người từng thương, điều đọng lại sau cùng chưa bao giờ là những tổn thương, mà là những sự dịu dàng. Để rồi khi đôi chân đã mỏi nhừ, khi nhiệt độ xuống tới -2° và mình nghĩ bản thân chẳng còn chút sức nào nữa thì… biển mây trải dài trước mắt. Hoàng hôn nhuộm vàng cả những dãy núi xa. Đẹp đến mức mình không biết phải dùng từ gì để diễn tả. Có những khoảnh khắc, mình chỉ biết đứng im. Không chụp ảnh. Không quay video. Chỉ lặng lẽ nhìn và cảm nhận. Bởi mình biết rằng dù máy ảnh có đẹp đến đâu cũng không thể giữ lại được cảm giác của một trái tim đang rung động. Mình lên tới đỉnh đúng lúc mặt trời dần khuất sau những tầng núi. Ánh sáng cuối ngày chậm rãi nhường chỗ cho mặt trăng. Hôm ấy là một đêm trăng tròn. Vầng trăng sáng treo lơ lửng giữa bầu trời núi rừng. Biết rằng rồi khoảnh khắc ấy sẽ qua. Biết rằng chẳng có gì tồn tại mãi mãi. Nhưng vẫn muốn thời gian chậm lại, chỉ để được ở bên điều mình yêu thêm một lúc. Đến tận bây giờ, mình đi nhiều nơi khác, gặp nhiều ngọn núi đẹp hơn. Nhưng cũng giống như tình đầu, không phải vì nó kéo dài bao lâu, mà vì mình đã sống trọn vẹn trong những ngày tháng ấy. Và vì thế mà mãi mãi nó có một vị trí rất riêng trong lòng mình. #trekking #yenbai
Tình đầu của bạn như thế nào? Là người bạn từng yêu nhất, hay là người khiến bạn nhớ nhất? Người ta vẫn nói, những điều đẹp đẽ thường không đến vào lúc mình kỳ vọng nhất. Cũng giống như tình đầu vậy. Chẳng ai biết trước mình sẽ gặp ai, yêu ai, rồi nhớ ai suốt những năm tháng về sau. Ngày ấy vừa sau bão. Hầu hết các đoàn đều huỷ chuyến, chỉ còn lại vài người quyết định đi tiếp. Mình là một trong số đó. Thật lòng mà nói, mình chẳng mang theo nhiều hy vọng. Sau bão thì còn gì để ngắm nữa đâu. Nhưng mình vẫn muốn đi. Mình nghĩ rằng, nếu không được thấy một Lùng Cúng rực rỡ như trong những bức ảnh, thì ít nhất cũng sẽ được thấy nó theo một cách khác. Đôi khi, trải nghiệm một điều gì đó vốn đã đủ đáng giá rồi. Và rồi mình bước vào hành trình ấy mà không mong đợi điều gì. Có những con dốc dài khiến mình thở không ra hơi. Có những đoạn đường bùn lầy tưởng như chỉ cần sẩy chân là ngã. Có những lúc trời tối xuống rất nhanh, sương phủ kín lối đi, mình chẳng còn nhìn rõ đường vì đôi mắt cận của mình gần như bất lực trước màn đêm nơi núi rừng. Nếu không có anh porter “kẹp nách” dắt đi từng bước, có lẽ mình đã ngã vài lần giữa những vũng bùn sau cơn mưa. Nhưng lạ lắm. Mình không nhớ những đoạn đường khó đi ấy nhiều bằng cảm giác mọi người dừng lại chờ nhau. Không nhớ cái lạnh cắt da cắt thịt nhiều bằng cảm giác có người đưa tay kéo mình qua những đoạn dốc. Cũng giống như khi nhớ về một người từng thương, điều đọng lại sau cùng chưa bao giờ là những tổn thương, mà là những sự dịu dàng. Để rồi khi đôi chân đã mỏi nhừ, khi nhiệt độ xuống tới -2° và mình nghĩ bản thân chẳng còn chút sức nào nữa thì… biển mây trải dài trước mắt. Hoàng hôn nhuộm vàng cả những dãy núi xa. Đẹp đến mức mình không biết phải dùng từ gì để diễn tả. Có những khoảnh khắc, mình chỉ biết đứng im. Không chụp ảnh. Không quay video. Chỉ lặng lẽ nhìn và cảm nhận. Bởi mình biết rằng dù máy ảnh có đẹp đến đâu cũng không thể giữ lại được cảm giác của một trái tim đang rung động. Mình lên tới đỉnh đúng lúc mặt trời dần khuất sau những tầng núi. Ánh sáng cuối ngày chậm rãi nhường chỗ cho mặt trăng. Hôm ấy là một đêm trăng tròn. Vầng trăng sáng treo lơ lửng giữa bầu trời núi rừng. Biết rằng rồi khoảnh khắc ấy sẽ qua. Biết rằng chẳng có gì tồn tại mãi mãi. Nhưng vẫn muốn thời gian chậm lại, chỉ để được ở bên điều mình yêu thêm một lúc. Đến tận bây giờ, mình đi nhiều nơi khác, gặp nhiều ngọn núi đẹp hơn. Nhưng cũng giống như tình đầu, không phải vì nó kéo dài bao lâu, mà vì mình đã sống trọn vẹn trong những ngày tháng ấy. Và vì thế mà mãi mãi nó có một vị trí rất riêng trong lòng mình. #trekking #yenbai

About