@zwh_dmt: E U P H O R I A 💚 #euphoria #euphoriamakeup #fyp #foryoupage #makeup #makeupartist

Zwh_dmt
Zwh_dmt
Open In TikTok:
Region: GR
Thursday 23 July 2020 08:59:20 GMT
143089
14227
58
29

Music

Download

Comments

stavrinakyropoulou
Stavrina :
Είναι τόσο άδικο που δεν παίρνεις πολλά likes γιατί είσαι πολύ καλή
2020-07-23 09:54:42
117
holydesp
Holydesp :
Μοιάζεις στην Hailey Bieber
2020-07-23 12:38:16
88
vezidrou
veniazi :
η επιδερμίδα σου είναι τέλεια, γενικά είσαι ΠΑΝΕΜΟΡΦΗΗΗΗΗ
2020-07-23 11:21:36
57
olgalekaki
Όλγα Λεκάκη :
παρά πολύ ωραίο μακιγιάζ αλλά δεν μου έδωσε euphoria vibes:(♥️
2020-07-23 20:34:20
23
f_thisshitimout
fthisshitimout :
Συγνώμη τα φρύδια γιατί τα κάλυψε ; Επίσης κουκλα🥺🔥
2020-07-23 12:14:22
14
txzz.z
🤘 :
ρε πριν μπω στα κομμεντς νομιζα οτι ησουν ξενη😂
2020-07-23 17:48:19
12
vezidrou
veniazi :
a GORGEOUS QUEEN 💕
2020-07-23 11:21:12
7
alvanosmetanastis
user :
that foundation match!!!
2020-07-23 22:22:35
6
honestly.z
Zoe F :
Χριστος Ανεστη
2020-07-23 12:05:09
5
leon_deposito
leon depoz :
νόμιζα ότι ήμουν ο μόνος που έχω δει αυτό το σόου από Ελλάδα Επίσης πολύ ωραίο το βάψιμο 10/10
2020-07-23 22:11:46
5
barbz_official
BARBZ :
Queenn
2020-07-23 15:27:26
3
xruuuuu18
<3 :
Νομιζα πως ησουν ξενηη😍 @evaki_.lag
2020-07-24 09:44:10
3
sofiaandthediamonds
Sofia :
που είναι τα γκλιτεερ😭😟
2020-07-23 11:59:04
3
maricruzzavalet
Maricruzzavaleta :
te pareces a la novia de Justin bieber jsjss
2020-08-03 01:44:39
2
dang3rrrrr
smudge your pretty makeup :
it can make your under eye area super dry and making wrinkles go check out Roberts Welsh videos on that
2020-07-24 13:53:55
1
dang3rrrrr
smudge your pretty makeup :
baking is not good for your skin ❤️
2020-07-24 13:53:20
1
m.tabakou
Markela :
Να δοκιμάσεις να κάνεις σχισμή στο φρύδι σου και το μισό να το βάψεις κόκκινο. Το είδα σε ένα τικ τοκ και πιστεύω θα σου παει
2020-07-23 15:00:03
1
fawrever.sweets
fawrever.sweets :
ART
2020-07-23 15:16:42
1
fioreela
fio :
ouaou🤩
2020-07-23 11:30:42
1
alexaandra25
Alexandra Mihalovics :
@christy9491
2020-08-21 05:42:39
1
andraalex.1
alex :
A-MA-ZING! 💅
2020-07-23 11:23:47
1
_vaaas
vaaaaas💓✨ :
ελευθεριααααααααα;; από το γντμμμμμ
2020-08-05 14:02:04
0
thsmanasu69420
thsmanasu :
pio glitter gia ena accurate euphoria look
2020-08-01 10:23:14
0
tsoumhh
Κατερίνα Τσουμαρέλη :
ποσο όμορφη! τι βαφή χρησιμοποιείς για τα μαλλιά;;;;
2020-08-02 14:29:34
0
evadespotidi
eva :
τι πούδρα και κονσιλερ χρησιμοποιείς ;
2020-08-03 21:31:52
0
To see more videos from user @zwh_dmt, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chương 1: Người không nên xuất hiện Đêm Bangkok phủ một lớp mưa mỏng. Mark đứng dưới mái hiên trước cửa studio, hai tay ôm chặt chiếc điện thoại đã tắt màn hình từ lâu. Cậu đã đứng đó gần mười phút, nhưng người bên trong vẫn chưa bước ra. Tin nhắn cuối cùng của Junior vẫn nằm im trong khung chat. “Đừng đợi anh.” Chỉ bốn chữ. Vậy mà Mark đã đọc đi đọc lại đến mức thuộc lòng. Cậu khẽ cười, một nụ cười chẳng giống cậu ngày thường. “Ngốc thật…” Ngay lúc Mark định quay đi, phía sau bỗng vang lên tiếng cửa mở. Junior bước ra. Áo khoác đen phủ trên vai, mái tóc còn hơi ướt, gương mặt mang vẻ mệt mỏi sau một ngày dài. Hai người nhìn nhau. Không ai nói gì. Mưa rơi đều đều giữa khoảng cách chỉ vài bước chân. “Em vẫn chưa về à?” Giọng Junior rất nhẹ. Mark cúi xuống, cố giấu đôi mắt đang đỏ lên. “Em tưởng anh sẽ quay lại.” Junior khựng lại. Có rất nhiều điều anh muốn nói. Rằng anh đã cố tình tránh mặt cậu. Rằng có những chuyện anh không thể giải thích. Rằng mỗi lần nhìn thấy Mark, anh lại càng không muốn rời đi. Nhưng cuối cùng, Junior chỉ nói: “Mark, đừng chờ anh nữa.” Cậu im lặng vài giây. Rồi gật đầu. “Được.” Một chữ đơn giản đến mức khiến Junior thấy tim mình hụt xuống. Mark quay người bước vào màn mưa. Không hề quay đầu lại. Junior đứng yên rất lâu. Đến khi bóng lưng ấy biến mất sau ánh đèn đường, anh mới siết chặt bàn tay. Điện thoại trong túi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ. “Nếu cậu còn ở bên Mark, người gặp nguy hiểm tiếp theo sẽ là cậu ấy.” Junior nhìn chằm chằm màn hình. Ánh mắt lập tức lạnh đi. Thì ra… đây mới là lý do anh phải đẩy Mark ra xa  Những ngày sau đó, Mark trở nên khác hẳn. Cậu vẫn cười. Vẫn nói chuyện với mọi người. Vẫn hoàn thành công việc như bình thường. Chỉ là không còn chủ động tìm Junior nữa. Trong phòng tập, nếu Junior ngồi bên trái, Mark sẽ chọn bên phải. Nếu cả hai vô tình chạm mặt ở hành lang, Mark sẽ cúi đầu chào rồi bước qua. Không trách móc. Không hỏi han. Không giận dữ. Sự bình thản ấy lại khiến Junior khó chịu hơn bất cứ lời trách nào. Một buổi tối, sau khi tất cả đã rời khỏi phòng tập, Mark quay lại lấy chiếc áo khoác bỏ quên. Cậu vừa mở cửa thì bắt gặp Junior đang đứng bên cửa sổ. “Anh chưa về sao?” “Chưa.” “Vậy em về trước.” Mark vừa định bước đi thì Junior gọi: “Mark.” Cậu dừng lại. “Ừ?” Junior nhìn cậu. Rất lâu. Cuối cùng chỉ hỏi: “Em có ghét anh không?” Mark bật cười nhẹ. “Không.” “Vì sao?” “Vì em nghĩ…” Mark khẽ siết lấy tay áo. “…người thật sự quan trọng sẽ không dễ ghét như vậy.” Junior lặng người. Mark không biết rằng chỉ một câu đó thôi cũng đủ khiến lớp vỏ anh cố dựng lên suốt nhiều ngày gần như sụp đổ. Cậu đi rồi. Cánh cửa khép lại. Junior cúi đầu, bàn tay siết chặt điện thoại. Tin nhắn đe dọa vẫn còn ở đó. Nhưng lần đầu tiên, anh thấy mình mệt mỏi với việc bảo vệ Mark bằng cách khiến cậu đau lòng. Anh muốn nói cho cậu biết sự thật. Muốn nói rằng… chưa từng có một ngày nào anh thật sự muốn rời xa cậu. Ngày hôm sau, Mark nhận được một cuộc gọi. Chỉ vài giây sau, sắc mặt cậu thay đổi. Chiếc điện thoại rơi xuống ghế. Junior vừa bước vào đã nhìn thấy. “Mark?” Cậu không trả lời. “Có chuyện gì?” Mark ngẩng lên. Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, ánh mắt cậu nhìn Junior không còn bình tĩnh nữa. “Anh…” “Ừ?” “Anh có chuyện gì giấu em đúng không?” Junior đứng im. Không cần hỏi thêm, anh biết đã đến lúc không thể tiếp tục nói dối. Nhưng trước khi anh kịp trả lời, bên ngoài vang lên tiếng động lớn. Cả hai cùng quay lại. Một người chạy vào phòng, hoảng hốt nói: “Junior! Có người đang tìm Mark.” Không khí lập tức đông cứng. Junior bước lên phía trước, vô thức chắn Mark lại sau lưng. “Đưa em ấy vào trong.” “Nhưng—” “Ngay bây giờ.” Mark nhìn bóng lưng trước mặt. Lúc ấy cậu mới hiểu. Có lẽ suốt thời gian qua, Junior chưa từng lạnh lùng với cậu. Anh chỉ đang cố bảo vệ cậu theo cách vụng về nhất. Mark khẽ gọi: “Junior.” Anh quay lại. “Em không sợ.” Junior nhìn cậu thật lâu. “Anh sợ.” “Anh sợ gì?” Junior im lặng. Rồi nói thật nhỏ: “Anh sợ mất em.” #Sun😺 #spottic_grp🐚 #juniormark #everis_grp #knagn_solai☆
Chương 1: Người không nên xuất hiện Đêm Bangkok phủ một lớp mưa mỏng. Mark đứng dưới mái hiên trước cửa studio, hai tay ôm chặt chiếc điện thoại đã tắt màn hình từ lâu. Cậu đã đứng đó gần mười phút, nhưng người bên trong vẫn chưa bước ra. Tin nhắn cuối cùng của Junior vẫn nằm im trong khung chat. “Đừng đợi anh.” Chỉ bốn chữ. Vậy mà Mark đã đọc đi đọc lại đến mức thuộc lòng. Cậu khẽ cười, một nụ cười chẳng giống cậu ngày thường. “Ngốc thật…” Ngay lúc Mark định quay đi, phía sau bỗng vang lên tiếng cửa mở. Junior bước ra. Áo khoác đen phủ trên vai, mái tóc còn hơi ướt, gương mặt mang vẻ mệt mỏi sau một ngày dài. Hai người nhìn nhau. Không ai nói gì. Mưa rơi đều đều giữa khoảng cách chỉ vài bước chân. “Em vẫn chưa về à?” Giọng Junior rất nhẹ. Mark cúi xuống, cố giấu đôi mắt đang đỏ lên. “Em tưởng anh sẽ quay lại.” Junior khựng lại. Có rất nhiều điều anh muốn nói. Rằng anh đã cố tình tránh mặt cậu. Rằng có những chuyện anh không thể giải thích. Rằng mỗi lần nhìn thấy Mark, anh lại càng không muốn rời đi. Nhưng cuối cùng, Junior chỉ nói: “Mark, đừng chờ anh nữa.” Cậu im lặng vài giây. Rồi gật đầu. “Được.” Một chữ đơn giản đến mức khiến Junior thấy tim mình hụt xuống. Mark quay người bước vào màn mưa. Không hề quay đầu lại. Junior đứng yên rất lâu. Đến khi bóng lưng ấy biến mất sau ánh đèn đường, anh mới siết chặt bàn tay. Điện thoại trong túi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ. “Nếu cậu còn ở bên Mark, người gặp nguy hiểm tiếp theo sẽ là cậu ấy.” Junior nhìn chằm chằm màn hình. Ánh mắt lập tức lạnh đi. Thì ra… đây mới là lý do anh phải đẩy Mark ra xa Những ngày sau đó, Mark trở nên khác hẳn. Cậu vẫn cười. Vẫn nói chuyện với mọi người. Vẫn hoàn thành công việc như bình thường. Chỉ là không còn chủ động tìm Junior nữa. Trong phòng tập, nếu Junior ngồi bên trái, Mark sẽ chọn bên phải. Nếu cả hai vô tình chạm mặt ở hành lang, Mark sẽ cúi đầu chào rồi bước qua. Không trách móc. Không hỏi han. Không giận dữ. Sự bình thản ấy lại khiến Junior khó chịu hơn bất cứ lời trách nào. Một buổi tối, sau khi tất cả đã rời khỏi phòng tập, Mark quay lại lấy chiếc áo khoác bỏ quên. Cậu vừa mở cửa thì bắt gặp Junior đang đứng bên cửa sổ. “Anh chưa về sao?” “Chưa.” “Vậy em về trước.” Mark vừa định bước đi thì Junior gọi: “Mark.” Cậu dừng lại. “Ừ?” Junior nhìn cậu. Rất lâu. Cuối cùng chỉ hỏi: “Em có ghét anh không?” Mark bật cười nhẹ. “Không.” “Vì sao?” “Vì em nghĩ…” Mark khẽ siết lấy tay áo. “…người thật sự quan trọng sẽ không dễ ghét như vậy.” Junior lặng người. Mark không biết rằng chỉ một câu đó thôi cũng đủ khiến lớp vỏ anh cố dựng lên suốt nhiều ngày gần như sụp đổ. Cậu đi rồi. Cánh cửa khép lại. Junior cúi đầu, bàn tay siết chặt điện thoại. Tin nhắn đe dọa vẫn còn ở đó. Nhưng lần đầu tiên, anh thấy mình mệt mỏi với việc bảo vệ Mark bằng cách khiến cậu đau lòng. Anh muốn nói cho cậu biết sự thật. Muốn nói rằng… chưa từng có một ngày nào anh thật sự muốn rời xa cậu. Ngày hôm sau, Mark nhận được một cuộc gọi. Chỉ vài giây sau, sắc mặt cậu thay đổi. Chiếc điện thoại rơi xuống ghế. Junior vừa bước vào đã nhìn thấy. “Mark?” Cậu không trả lời. “Có chuyện gì?” Mark ngẩng lên. Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, ánh mắt cậu nhìn Junior không còn bình tĩnh nữa. “Anh…” “Ừ?” “Anh có chuyện gì giấu em đúng không?” Junior đứng im. Không cần hỏi thêm, anh biết đã đến lúc không thể tiếp tục nói dối. Nhưng trước khi anh kịp trả lời, bên ngoài vang lên tiếng động lớn. Cả hai cùng quay lại. Một người chạy vào phòng, hoảng hốt nói: “Junior! Có người đang tìm Mark.” Không khí lập tức đông cứng. Junior bước lên phía trước, vô thức chắn Mark lại sau lưng. “Đưa em ấy vào trong.” “Nhưng—” “Ngay bây giờ.” Mark nhìn bóng lưng trước mặt. Lúc ấy cậu mới hiểu. Có lẽ suốt thời gian qua, Junior chưa từng lạnh lùng với cậu. Anh chỉ đang cố bảo vệ cậu theo cách vụng về nhất. Mark khẽ gọi: “Junior.” Anh quay lại. “Em không sợ.” Junior nhìn cậu thật lâu. “Anh sợ.” “Anh sợ gì?” Junior im lặng. Rồi nói thật nhỏ: “Anh sợ mất em.” #Sun😺 #spottic_grp🐚 #juniormark #everis_grp #knagn_solai☆

About