@wish._.w: #매거진프린트 요즘은 편한 게 좋아

wish._.w
wish._.w
Open In TikTok:
Region: KR
Thursday 24 September 2020 10:44:28 GMT
5687
66
2
5

Music

Download

Comments

azil_azil58
hfkeu :
인정
2020-09-24 15:46:07
0
user567585228298981
딱쩡뻙래 :
진짜 여친룩이다
2020-09-25 06:13:02
0
To see more videos from user @wish._.w, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những người rất yêu nhau nhưng cuối cùng lại không thể gặp nhau nữa. Có những người vẫn còn thương, nhưng người kia đã ở bên một người khác. Tôi từng nghĩ điều đau nhất là chia tay. Sau này mới hiểu, chia tay chưa phải là điều đau nhất. Điều đau nhất là vẫn còn yêu nhưng không còn tư cách để hỏi người ấy hôm nay sống có tốt không. Là nhìn thấy tên người ấy trong danh bạ nhưng không dám nhắn một tin. Là đi ngang qua con đường cũ mà trong đầu vẫn hiện lên bóng dáng của một người đã không còn đi cùng mình nữa. Là biết rất rõ, từ nay về sau, mọi niềm vui và mọi nỗi buồn của họ đều không còn liên quan đến mình. Người ta vẫn thường nói, giữa người với người, chỉ cần từng có một khoảnh khắc thật lòng là đủ để nhớ cả một đời. Ngày còn ở bên nhau, tôi không tin. Tôi luôn nghĩ rằng yêu nhau thì phải đi cùng nhau đến cuối con đường. Nhưng cuộc đời chưa bao giờ vận hành theo điều chúng ta mong muốn. Có những người bước đến để dạy ta biết thế nào là yêu, rồi cũng chính họ dạy ta biết thế nào là chấp nhận mất đi một điều mình từng xem là cả thế giới. Có những cuộc gặp gỡ ngắn đến mức chưa kịp gọi là một đời, nhưng sự chia xa của nó lại đủ dài để ám ảnh cả phần đời còn lại. Điều đáng sợ nhất không phải là quên, mà là không quên được. Chỉ cần nghe một bài hát cũ, đi ngang một góc phố quen hay vô tình nhìn thấy một dáng người giống ai đó, là cả một bầu trời ký ức lại ùa về. Có người hỏi tôi, nếu được quay lại, bạn có còn chọn gặp người ấy không? Tôi đã im lặng rất lâu. Bởi nếu nói “không”, thì đó là lời nói dối. Người ấy từng là khoảng thời gian đẹp nhất của tôi, là người khiến tôi biết thế nào là mong ngóng, là hạnh phúc và cũng là người dạy tôi thế nào là những đêm dài không ngủ, là cảm giác chờ một tin nhắn sẽ chẳng bao giờ đến, là khoảnh khắc nhìn người mình yêu bước về phía một cuộc đời khác còn mình chỉ biết đứng im. Đến một lúc nào đó, chúng ta đều sẽ hiểu rằng không phải mọi lời hứa đều có thể thực hiện. Không phải mọi cuộc gặp đều có thể đi đến cuối. Không phải cứ yêu hết lòng thì sẽ được ở bên nhau. Có những người yêu nhau rất nhiều nhưng lại thua trước thời điểm, thua trước hoàn cảnh và thua trước những điều mà cả hai đều bất lực. Rồi thời gian cứ thế trôi. Chớp mắt là hết một ngày. Ngoảnh đầu đã qua một năm. Lại thêm vài lần chớp mắt nữa mới giật mình nhận ra tuổi trẻ đã đi qua từ lúc nào. Có những lời còn chưa kịp nói. Có những cái ôm còn chưa kịp trao. Có những câu “Anh nhớ em”, “Em nhớ anh”… cuối cùng chỉ còn biết giữ lại trong lòng. Đời người thật ngắn. Ngắn đến mức hôm nay còn gặp nhau, ngày mai đã có thể trở thành người xa lạ. Ngắn đến mức sáng còn hẹn nhau một bữa cơm, tối đã chẳng biết còn cơ hội ngồi đối diện hay không. Chúng ta luôn nghĩ mình còn nhiều thời gian để yêu thêm một chút, để bù đắp thêm một chút, để hẹn nhau vào một ngày mai. Nhưng cuộc đời chưa bao giờ hứa với bất kỳ ai rằng ngày mai nhất định sẽ đến. Có những cuộc chia ly không báo trước. Có những lần ngoảnh mặt là lần cuối cùng được nhìn thấy nhau. Có những người rời khỏi cuộc đời ta mà chính họ cũng không biết, cái ngày họ quay lưng đi đã mang theo cả một phần thế giới của người ở lại. Vậy nên, nếu hôm nay còn có thể yêu, xin hãy yêu bằng tất cả sự chân thành. Nếu hôm nay còn có thể gặp, xin đừng tiếc một cuộc hẹn. Nếu hôm nay còn có thể ôm nhau, xin đừng giữ khoảng cách chỉ vì những tự ái nhỏ bé. Nếu còn điều gì muốn nói, hãy nói ngay khi vẫn còn có người để lắng nghe. Bởi điều đau lòng nhất trên đời này không phải là yêu mà không được đáp lại. Cũng không phải là người mình yêu ở bên một người khác. Mà là đến một ngày, ta mới nhận ra mình còn rất nhiều điều muốn làm cùng một người, nhưng người ấy đã không còn ở đó nữa. Và lúc ấy mới hiểu, đời vốn vô thường. Mọi cuộc gặp đều có thể là lần cuối. Mọi lời tạm biệt đều có thể là vĩnh biệt. Thế nên, đừng cứ hẹn nhau vào một ngày mai. Bởi cuộc đời này không có nhiều lần để chúng ta kịp nói: “May quá… hôm nay mình vẫn còn gặp nhau.”
Có những người rất yêu nhau nhưng cuối cùng lại không thể gặp nhau nữa. Có những người vẫn còn thương, nhưng người kia đã ở bên một người khác. Tôi từng nghĩ điều đau nhất là chia tay. Sau này mới hiểu, chia tay chưa phải là điều đau nhất. Điều đau nhất là vẫn còn yêu nhưng không còn tư cách để hỏi người ấy hôm nay sống có tốt không. Là nhìn thấy tên người ấy trong danh bạ nhưng không dám nhắn một tin. Là đi ngang qua con đường cũ mà trong đầu vẫn hiện lên bóng dáng của một người đã không còn đi cùng mình nữa. Là biết rất rõ, từ nay về sau, mọi niềm vui và mọi nỗi buồn của họ đều không còn liên quan đến mình. Người ta vẫn thường nói, giữa người với người, chỉ cần từng có một khoảnh khắc thật lòng là đủ để nhớ cả một đời. Ngày còn ở bên nhau, tôi không tin. Tôi luôn nghĩ rằng yêu nhau thì phải đi cùng nhau đến cuối con đường. Nhưng cuộc đời chưa bao giờ vận hành theo điều chúng ta mong muốn. Có những người bước đến để dạy ta biết thế nào là yêu, rồi cũng chính họ dạy ta biết thế nào là chấp nhận mất đi một điều mình từng xem là cả thế giới. Có những cuộc gặp gỡ ngắn đến mức chưa kịp gọi là một đời, nhưng sự chia xa của nó lại đủ dài để ám ảnh cả phần đời còn lại. Điều đáng sợ nhất không phải là quên, mà là không quên được. Chỉ cần nghe một bài hát cũ, đi ngang một góc phố quen hay vô tình nhìn thấy một dáng người giống ai đó, là cả một bầu trời ký ức lại ùa về. Có người hỏi tôi, nếu được quay lại, bạn có còn chọn gặp người ấy không? Tôi đã im lặng rất lâu. Bởi nếu nói “không”, thì đó là lời nói dối. Người ấy từng là khoảng thời gian đẹp nhất của tôi, là người khiến tôi biết thế nào là mong ngóng, là hạnh phúc và cũng là người dạy tôi thế nào là những đêm dài không ngủ, là cảm giác chờ một tin nhắn sẽ chẳng bao giờ đến, là khoảnh khắc nhìn người mình yêu bước về phía một cuộc đời khác còn mình chỉ biết đứng im. Đến một lúc nào đó, chúng ta đều sẽ hiểu rằng không phải mọi lời hứa đều có thể thực hiện. Không phải mọi cuộc gặp đều có thể đi đến cuối. Không phải cứ yêu hết lòng thì sẽ được ở bên nhau. Có những người yêu nhau rất nhiều nhưng lại thua trước thời điểm, thua trước hoàn cảnh và thua trước những điều mà cả hai đều bất lực. Rồi thời gian cứ thế trôi. Chớp mắt là hết một ngày. Ngoảnh đầu đã qua một năm. Lại thêm vài lần chớp mắt nữa mới giật mình nhận ra tuổi trẻ đã đi qua từ lúc nào. Có những lời còn chưa kịp nói. Có những cái ôm còn chưa kịp trao. Có những câu “Anh nhớ em”, “Em nhớ anh”… cuối cùng chỉ còn biết giữ lại trong lòng. Đời người thật ngắn. Ngắn đến mức hôm nay còn gặp nhau, ngày mai đã có thể trở thành người xa lạ. Ngắn đến mức sáng còn hẹn nhau một bữa cơm, tối đã chẳng biết còn cơ hội ngồi đối diện hay không. Chúng ta luôn nghĩ mình còn nhiều thời gian để yêu thêm một chút, để bù đắp thêm một chút, để hẹn nhau vào một ngày mai. Nhưng cuộc đời chưa bao giờ hứa với bất kỳ ai rằng ngày mai nhất định sẽ đến. Có những cuộc chia ly không báo trước. Có những lần ngoảnh mặt là lần cuối cùng được nhìn thấy nhau. Có những người rời khỏi cuộc đời ta mà chính họ cũng không biết, cái ngày họ quay lưng đi đã mang theo cả một phần thế giới của người ở lại. Vậy nên, nếu hôm nay còn có thể yêu, xin hãy yêu bằng tất cả sự chân thành. Nếu hôm nay còn có thể gặp, xin đừng tiếc một cuộc hẹn. Nếu hôm nay còn có thể ôm nhau, xin đừng giữ khoảng cách chỉ vì những tự ái nhỏ bé. Nếu còn điều gì muốn nói, hãy nói ngay khi vẫn còn có người để lắng nghe. Bởi điều đau lòng nhất trên đời này không phải là yêu mà không được đáp lại. Cũng không phải là người mình yêu ở bên một người khác. Mà là đến một ngày, ta mới nhận ra mình còn rất nhiều điều muốn làm cùng một người, nhưng người ấy đã không còn ở đó nữa. Và lúc ấy mới hiểu, đời vốn vô thường. Mọi cuộc gặp đều có thể là lần cuối. Mọi lời tạm biệt đều có thể là vĩnh biệt. Thế nên, đừng cứ hẹn nhau vào một ngày mai. Bởi cuộc đời này không có nhiều lần để chúng ta kịp nói: “May quá… hôm nay mình vẫn còn gặp nhau.”

About