@hoctot_van: "Tôi ngần này tuổi rồi mà còn đi lừa một con chó" 😢 #HOCMAI #Vanhoc @hocmai.th_thcs

Học tốt Ngữ văn 6-9
Học tốt Ngữ văn 6-9
Open In TikTok:
Region: VN
Saturday 07 November 2020 07:46:48 GMT
11835
418
12
83

Music

Download

Comments

sanghayquay
no tuff bro🗿✌️ :
tôi coi mà khóc 💔
2025-11-01 07:23:04
2
dtan230
Dương.T. Ánh Nguyệt :
coi lại mà muốn khóc á 🥺
2020-11-07 08:06:55
3
namvuong2509
🍀Tấn 🪷Tài92🪷 :
thì ra nhà văn nói láo về lão hạc à 🤣🤣
2025-10-10 15:31:15
1
qp_ah.dtp
nhon nhặc :
😭
2025-09-13 13:05:26
0
bibidabidibo_
bibidabidibo_ :
2025-10-17 13:42:29
0
bibidabidibo_
bibidabidibo_ :
Tội
2025-10-17 13:43:05
0
alanninhthuanexilicu
AlanKhanhHoa :
2025-10-26 15:21:03
0
nhutnguyen9061
CÔ GÁI HÀ LAN :
thương cụ Hạc v Cậu Vàng
2025-11-04 09:11:18
0
why.are.u.being.l5
+-×÷🪪🌀LÊ|NGUYỄN|ĐỖ|BÙI🐉*🦁 :
@nữ phụ phản diện
2025-11-14 23:43:28
0
To see more videos from user @hoctot_van, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Mùa mưa làm cánh đồng ngập nước, nhưng cũng chính dòng nước ấy nuôi lớn những mầm xanh cho vụ mùa sau. Mặt trời cuối ngày khuất sau đường chân trời không mang theo ánh sáng biến mất, chỉ nhường khoảng trời ấy cho một bình minh khác đang chờ phía trước. Thiên nhiên chưa từng chỉ giữ lại một trạng thái, vì sau mỗi đổi thay luôn có một điều gì đó lặng lẽ được bồi đắp. Nhịp sống cũng mang dáng vẻ ấy. Có những ngày nỗi buồn xuất hiện rất khẽ, chẳng cần một biến cố lớn vẫn đủ làm lòng trầm xuống. Những dự định chưa thành, những cuộc gặp chưa trọn vẹn hay những điều từng đặt nhiều hy vọng bỗng trở thành khoảng lặng trong ký ức. Cảm xúc ấy không dễ gọi tên, nhưng cũng không nhất thiết phải tìm cách xua đuổi ngay lập tức. Đi qua những ngày như vậy, niềm vui dường như thay đổi hình dáng. Không còn nằm ở những điều quá lớn lao, mà hiện diện trong một buổi sáng nhiều gió, một bữa cơm đủ ấm, một giấc ngủ trọn vẹn hay một lời hỏi thăm đúng lúc. Điều từng rất bình thường bỗng trở nên đáng quý hơn, giống như sau một đoạn đường nhiều mây, chỉ một vệt nắng nhỏ cũng đủ làm cả khoảng trời sáng lên. Nỗi buồn vì thế không chỉ mang theo sự nặng lòng. Nó còn âm thầm mở rộng cách cảm nhận cuộc sống. Nhờ những ngày thiếu vắng, lòng người dễ nhận ra giá trị của sự đủ đầy. Nhờ những lần chông chênh, bước chân sau này biết tìm đến nơi bình yên thay vì chỉ chạy theo những điều rực rỡ. Không ai mong mưa kéo dài, nhưng chính những cơn mưa lại làm khu rừng xanh hơn. Không ai muốn đi qua những ngày nhiều trăn trở, nhưng chính những khoảng lặng ấy lại khiến một nụ cười chân thành trở nên có ý nghĩa hơn rất nhiều. Đời sống vẫn tiếp tục chuyển mùa theo cách riêng của nó. Mỗi niềm vui, mỗi nỗi buồn đều lặng lẽ đi ngang như những đám mây trên bầu trời. Điều còn ở lại sau tất cả có thể không phải là những ngày đã từng nặng nề đến đâu, mà là khả năng vẫn giữ được sự dịu dàng với cuộc sống, vẫn còn rung động trước những điều giản dị và vẫn còn đủ bình yên để mỉm cười khi ánh nắng trở lại.
Mùa mưa làm cánh đồng ngập nước, nhưng cũng chính dòng nước ấy nuôi lớn những mầm xanh cho vụ mùa sau. Mặt trời cuối ngày khuất sau đường chân trời không mang theo ánh sáng biến mất, chỉ nhường khoảng trời ấy cho một bình minh khác đang chờ phía trước. Thiên nhiên chưa từng chỉ giữ lại một trạng thái, vì sau mỗi đổi thay luôn có một điều gì đó lặng lẽ được bồi đắp. Nhịp sống cũng mang dáng vẻ ấy. Có những ngày nỗi buồn xuất hiện rất khẽ, chẳng cần một biến cố lớn vẫn đủ làm lòng trầm xuống. Những dự định chưa thành, những cuộc gặp chưa trọn vẹn hay những điều từng đặt nhiều hy vọng bỗng trở thành khoảng lặng trong ký ức. Cảm xúc ấy không dễ gọi tên, nhưng cũng không nhất thiết phải tìm cách xua đuổi ngay lập tức. Đi qua những ngày như vậy, niềm vui dường như thay đổi hình dáng. Không còn nằm ở những điều quá lớn lao, mà hiện diện trong một buổi sáng nhiều gió, một bữa cơm đủ ấm, một giấc ngủ trọn vẹn hay một lời hỏi thăm đúng lúc. Điều từng rất bình thường bỗng trở nên đáng quý hơn, giống như sau một đoạn đường nhiều mây, chỉ một vệt nắng nhỏ cũng đủ làm cả khoảng trời sáng lên. Nỗi buồn vì thế không chỉ mang theo sự nặng lòng. Nó còn âm thầm mở rộng cách cảm nhận cuộc sống. Nhờ những ngày thiếu vắng, lòng người dễ nhận ra giá trị của sự đủ đầy. Nhờ những lần chông chênh, bước chân sau này biết tìm đến nơi bình yên thay vì chỉ chạy theo những điều rực rỡ. Không ai mong mưa kéo dài, nhưng chính những cơn mưa lại làm khu rừng xanh hơn. Không ai muốn đi qua những ngày nhiều trăn trở, nhưng chính những khoảng lặng ấy lại khiến một nụ cười chân thành trở nên có ý nghĩa hơn rất nhiều. Đời sống vẫn tiếp tục chuyển mùa theo cách riêng của nó. Mỗi niềm vui, mỗi nỗi buồn đều lặng lẽ đi ngang như những đám mây trên bầu trời. Điều còn ở lại sau tất cả có thể không phải là những ngày đã từng nặng nề đến đâu, mà là khả năng vẫn giữ được sự dịu dàng với cuộc sống, vẫn còn rung động trước những điều giản dị và vẫn còn đủ bình yên để mỉm cười khi ánh nắng trở lại.

About