@melisaatav:

Melisaރ
Melisaރ
Open In TikTok:
Region: TR
Wednesday 19 May 2021 23:28:52 GMT
25896
589
7
28

Music

Download

Comments

ayda.006
Ayda Türkel :
Doğru 😅😅😅
2021-05-21 05:57:34
3
duyguuctl
Duyguu Çatal :
😂😂😂😂
2021-05-20 07:51:10
2
userkfk.6060
kdkdkc :
saçlarımı boyatım büyük linç yedim
2021-05-20 08:11:48
2
oguz662
@tiktok:36 :
😅
2021-05-20 12:26:39
1
yorgun78_
bahargülü :
😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂
2021-06-02 17:46:03
1
To see more videos from user @melisaatav, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những ngày lòng mình mệt nhoài, ta mới nhận ra: Có những thứ, dù có cố chấp che chắn đến mấy, vẫn cứ ướt sũng dưới cơn mưa của số phận. Và nếu một điều gì đó đã đến lúc phải kết thúc, hãy cứ bình thản để nó kết thúc. Níu kéo một lòng người đã nguội, hay một việc đã không còn thuộc về mình, cũng giống như cố chấp ôm lấy một khối băng. Càng siết chặt, tay càng buốt giá, mà băng thì vẫn cứ tan. Kết thúc chưa bao giờ là vực thẳm, nó chỉ là một vạch đích. Bi kịch thực sự không phải là việc mọi thứ khép lại, mà là khi mọi thứ đã tàn lụi từ lâu, lòng ta vẫn tự giam mình trong đống tro tàn để hoài niệm về đốm lửa ngày xưa. Để một thứ kết thúc không phải là tàn nhẫn với quá khứ, mà là tử tế với tương lai. Buông tay đòi hỏi một sự dũng cảm còn lớn hơn cả sự kiên trì. Dũng cảm để chấp nhận có những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, có những giấc mơ đến đây là phải tỉnh. Khi bạn học được cách đón nhận lời tạm biệt mà không oán trách, đó là lúc bạn tìm lại được sự bình yên cho chính mình. Hãy để mọi thứ diễn ra theo đúng quy luật của nó. Chiếc lá có rụng xuống, chồi non mới có cơ hội đâm chồi. Đêm có đen thẫm, ngày mới mới có dịp hửng đông. Gom nhặt tổn thương, gói ghém kỷ niệm, mỉm cười cảm ơn vì đã từng xuất hiện, rồi nhẹ nhàng bước qua. Nếu bạn đang giữ trong tay một sợi dây đã mủn lòng, hãy hít một hơi thật sâu, nới lỏng bàn tay và thì thầm: Đủ rồi, đến lúc khép lại rồi. Hãy để nó kết thúc, để bạn lại được bắt đầu…
Có những ngày lòng mình mệt nhoài, ta mới nhận ra: Có những thứ, dù có cố chấp che chắn đến mấy, vẫn cứ ướt sũng dưới cơn mưa của số phận. Và nếu một điều gì đó đã đến lúc phải kết thúc, hãy cứ bình thản để nó kết thúc. Níu kéo một lòng người đã nguội, hay một việc đã không còn thuộc về mình, cũng giống như cố chấp ôm lấy một khối băng. Càng siết chặt, tay càng buốt giá, mà băng thì vẫn cứ tan. Kết thúc chưa bao giờ là vực thẳm, nó chỉ là một vạch đích. Bi kịch thực sự không phải là việc mọi thứ khép lại, mà là khi mọi thứ đã tàn lụi từ lâu, lòng ta vẫn tự giam mình trong đống tro tàn để hoài niệm về đốm lửa ngày xưa. Để một thứ kết thúc không phải là tàn nhẫn với quá khứ, mà là tử tế với tương lai. Buông tay đòi hỏi một sự dũng cảm còn lớn hơn cả sự kiên trì. Dũng cảm để chấp nhận có những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, có những giấc mơ đến đây là phải tỉnh. Khi bạn học được cách đón nhận lời tạm biệt mà không oán trách, đó là lúc bạn tìm lại được sự bình yên cho chính mình. Hãy để mọi thứ diễn ra theo đúng quy luật của nó. Chiếc lá có rụng xuống, chồi non mới có cơ hội đâm chồi. Đêm có đen thẫm, ngày mới mới có dịp hửng đông. Gom nhặt tổn thương, gói ghém kỷ niệm, mỉm cười cảm ơn vì đã từng xuất hiện, rồi nhẹ nhàng bước qua. Nếu bạn đang giữ trong tay một sợi dây đã mủn lòng, hãy hít một hơi thật sâu, nới lỏng bàn tay và thì thầm: Đủ rồi, đến lúc khép lại rồi. Hãy để nó kết thúc, để bạn lại được bắt đầu…

About