@adm1n__: This is what TNT games does to the human mind..#mcyt #Minecraft #gamer #twitch

Adm1n
Adm1n
Open In TikTok:
Region: US
Sunday 01 August 2021 18:25:46 GMT
1009
132
5
2

Music

Download

Comments

tidepodianking
realtidepodking on Twitch :
It struck twice…
2021-08-01 18:35:19
1
iceykachow
Icey :
adm1n why do you see my comments e v e r y w h e r e 😃
2021-08-03 15:17:46
1
that_one_insomniac
Wolfgang Schmude :
lol
2021-08-01 18:32:26
0
dopeboymagicyo
Livdog メ𝟶 :
BAHAHAHAH
2021-08-01 20:44:55
0
To see more videos from user @adm1n__, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tự nhiên hôm nay tôi nhớ đến câu Đức Giêsu nói trong Bài Giảng Trên Núi: “Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.” Tôi đã đọc câu này nhiều lần. Tôi hiểu Chúa không nói nghèo tiền bạc là được phúc. “Nghèo khó trong tâm hồn” không có nghĩa là không được có tiền, không được làm ăn hay không được mong một cuộc sống tốt đẹp. Có lẽ đó là một tâm hồn biết mình không thể tự làm chủ tất cả. Một người biết mình cần Chúa. Biết trông cậy vào Chúa thay vì nghĩ rằng tiền bạc và thành công mới là thứ bảo đảm cho cuộc đời. Tôi hiểu điều đó. Nhưng có một điều tôi cũng hiểu rất rõ: **Tiền không mua được hạnh phúc. Nhưng không có tiền thì thật sự rất khó sống.** Hai câu ấy cứ ở trong đầu tôi. Tôi từng có những năm tháng kinh doanh thuận lợi. Khi công việc tốt, tiền bạc đủ đầy, mình có thể lo cho gia đình mà không phải tính toán từng khoản. Cho nên tôi hiểu tại sao Chúa muốn con người đừng đặt trọn niềm hy vọng vào tiền bạc. Nhưng Chúa ơi… bây giờ con lại đang ở một phía khác. Con đã trải qua những năm tháng phá sản. Con hiểu cảm giác trong tay chẳng còn gì. Con hiểu một người có gia đình mà trong lòng lúc nào cũng phải nghĩ đến cơm gạo, tiền điện, tiền nhà, công việc và ngày mai. Có những đêm nằm xuống, đầu óc con vẫn tính toán: Ngày mai phải làm gì? Làm sao để kiếm tiền? Bao giờ công việc mới khá lên? Bao giờ con mới có thể lo cho gia đình mà không phải nhìn trước nhìn sau? Trong những lúc ấy, con lại nhớ đến câu: “Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó…” Con hiểu. Con biết mình phải trông cậy Chúa. Nhưng con cũng muốn thành công trở lại. Con muốn có tiền. Con muốn công việc tốt hơn. Con muốn gia đình bớt áp lực. Con muốn khi các con cần một điều gì đó, con có thể nói: “Được, ba lo được.” Có phải con đang thiếu đức tin khi vẫn mong những điều ấy? Có phải con chưa thật sự “nghèo khó trong tâm hồn” khi vẫn muốn một cuộc sống đầy đủ? Nhưng càng nghĩ, con càng nhận ra hai điều đó không hề mâu thuẫn. Chúa không bảo con phải ghét tiền bạc. Chúa chỉ muốn con đừng để tiền bạc trở thành chúa của đời mình. Con có thể làm việc hết sức. Có thể cố gắng kiếm tiền. Có thể mong công việc thành công. Nhưng con vẫn phải nhớ rằng tiền bạc không phải là nguồn sống cuối cùng của con. Bởi nếu có tiền mà mất Chúa, con vẫn nghèo. Nếu có thành công mà đánh mất gia đình, con vẫn nghèo. Nếu có rất nhiều thứ trong tay nhưng trong lòng không còn bình an, con vẫn nghèo. Và nếu hôm nay con chẳng có nhiều tiền, nhưng con vẫn còn Chúa để bám vào, còn gia đình để yêu thương, còn sức khỏe để làm việc, còn một ngày mới để bắt đầu, thì con chưa mất tất cả. Chúa ơi, con vẫn xin Chúa cho con thành công trở lại. Con vẫn xin Chúa mở cho con một con đường làm ăn. Con vẫn xin Chúa cho con có đủ tiền để lo cho gia đình. Con không muốn giả vờ rằng tiền không quan trọng. Bởi những ngày không có tiền đã dạy con rằng cơm áo có thể trở thành một gánh nặng rất thật. Nhưng con cũng xin Chúa: Nếu một ngày con có lại những gì con từng mất, xin đừng để con nghĩ rằng chính con đã làm nên tất cả. Xin đừng để tiền bạc khiến con quên Chúa. Và nếu hôm nay con vẫn còn thiếu thốn, xin đừng để con nghĩ rằng Chúa đã bỏ con. Và có thể hôm nay con chưa hiểu hết câu: “Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó…” Nhưng con đang học cách hiểu nó bằng chính cuộc đời mình. Rằng tiền bạc có thể giúp con sống dễ dàng hơn, nhưng chỉ Chúa mới có thể dạy con sống bình an. Rằng con có quyền mong một ngày thành công trở lại, nhưng con không được để thành công trở thành nơi con đặt niềm tin cuối cùng. Rằng con có thể nghèo về vật chất trong một mùa đời, nhưng xin đừng để tâm hồn con nghèo đến mức không còn biết trông cậy vào Chúa. Và nếu một ngày nào đó con có đủ tiền để không còn phải lo lắng về cơm áo, xin cho con vẫn nhớ những đêm con từng nằm thức vì ngày mai. Những ngày ấy đã dạy con một điều mà tiền bạc không bao giờ dạy được: **Khi trong tay có nhiều, con vẫn cần Chúa. Khi trong tay chẳng còn gì, con càng cần Chúa hơn.** Có lẽ đó mới là sự giàu có thật sự: Có hay không có tiền, con vẫn biết mình đang ở trong bàn tay của Chúa. TÁC GIẢ BÀI VIẾT: JohnP25N             Put God First
Tự nhiên hôm nay tôi nhớ đến câu Đức Giêsu nói trong Bài Giảng Trên Núi: “Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.” Tôi đã đọc câu này nhiều lần. Tôi hiểu Chúa không nói nghèo tiền bạc là được phúc. “Nghèo khó trong tâm hồn” không có nghĩa là không được có tiền, không được làm ăn hay không được mong một cuộc sống tốt đẹp. Có lẽ đó là một tâm hồn biết mình không thể tự làm chủ tất cả. Một người biết mình cần Chúa. Biết trông cậy vào Chúa thay vì nghĩ rằng tiền bạc và thành công mới là thứ bảo đảm cho cuộc đời. Tôi hiểu điều đó. Nhưng có một điều tôi cũng hiểu rất rõ: **Tiền không mua được hạnh phúc. Nhưng không có tiền thì thật sự rất khó sống.** Hai câu ấy cứ ở trong đầu tôi. Tôi từng có những năm tháng kinh doanh thuận lợi. Khi công việc tốt, tiền bạc đủ đầy, mình có thể lo cho gia đình mà không phải tính toán từng khoản. Cho nên tôi hiểu tại sao Chúa muốn con người đừng đặt trọn niềm hy vọng vào tiền bạc. Nhưng Chúa ơi… bây giờ con lại đang ở một phía khác. Con đã trải qua những năm tháng phá sản. Con hiểu cảm giác trong tay chẳng còn gì. Con hiểu một người có gia đình mà trong lòng lúc nào cũng phải nghĩ đến cơm gạo, tiền điện, tiền nhà, công việc và ngày mai. Có những đêm nằm xuống, đầu óc con vẫn tính toán: Ngày mai phải làm gì? Làm sao để kiếm tiền? Bao giờ công việc mới khá lên? Bao giờ con mới có thể lo cho gia đình mà không phải nhìn trước nhìn sau? Trong những lúc ấy, con lại nhớ đến câu: “Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó…” Con hiểu. Con biết mình phải trông cậy Chúa. Nhưng con cũng muốn thành công trở lại. Con muốn có tiền. Con muốn công việc tốt hơn. Con muốn gia đình bớt áp lực. Con muốn khi các con cần một điều gì đó, con có thể nói: “Được, ba lo được.” Có phải con đang thiếu đức tin khi vẫn mong những điều ấy? Có phải con chưa thật sự “nghèo khó trong tâm hồn” khi vẫn muốn một cuộc sống đầy đủ? Nhưng càng nghĩ, con càng nhận ra hai điều đó không hề mâu thuẫn. Chúa không bảo con phải ghét tiền bạc. Chúa chỉ muốn con đừng để tiền bạc trở thành chúa của đời mình. Con có thể làm việc hết sức. Có thể cố gắng kiếm tiền. Có thể mong công việc thành công. Nhưng con vẫn phải nhớ rằng tiền bạc không phải là nguồn sống cuối cùng của con. Bởi nếu có tiền mà mất Chúa, con vẫn nghèo. Nếu có thành công mà đánh mất gia đình, con vẫn nghèo. Nếu có rất nhiều thứ trong tay nhưng trong lòng không còn bình an, con vẫn nghèo. Và nếu hôm nay con chẳng có nhiều tiền, nhưng con vẫn còn Chúa để bám vào, còn gia đình để yêu thương, còn sức khỏe để làm việc, còn một ngày mới để bắt đầu, thì con chưa mất tất cả. Chúa ơi, con vẫn xin Chúa cho con thành công trở lại. Con vẫn xin Chúa mở cho con một con đường làm ăn. Con vẫn xin Chúa cho con có đủ tiền để lo cho gia đình. Con không muốn giả vờ rằng tiền không quan trọng. Bởi những ngày không có tiền đã dạy con rằng cơm áo có thể trở thành một gánh nặng rất thật. Nhưng con cũng xin Chúa: Nếu một ngày con có lại những gì con từng mất, xin đừng để con nghĩ rằng chính con đã làm nên tất cả. Xin đừng để tiền bạc khiến con quên Chúa. Và nếu hôm nay con vẫn còn thiếu thốn, xin đừng để con nghĩ rằng Chúa đã bỏ con. Và có thể hôm nay con chưa hiểu hết câu: “Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó…” Nhưng con đang học cách hiểu nó bằng chính cuộc đời mình. Rằng tiền bạc có thể giúp con sống dễ dàng hơn, nhưng chỉ Chúa mới có thể dạy con sống bình an. Rằng con có quyền mong một ngày thành công trở lại, nhưng con không được để thành công trở thành nơi con đặt niềm tin cuối cùng. Rằng con có thể nghèo về vật chất trong một mùa đời, nhưng xin đừng để tâm hồn con nghèo đến mức không còn biết trông cậy vào Chúa. Và nếu một ngày nào đó con có đủ tiền để không còn phải lo lắng về cơm áo, xin cho con vẫn nhớ những đêm con từng nằm thức vì ngày mai. Những ngày ấy đã dạy con một điều mà tiền bạc không bao giờ dạy được: **Khi trong tay có nhiều, con vẫn cần Chúa. Khi trong tay chẳng còn gì, con càng cần Chúa hơn.** Có lẽ đó mới là sự giàu có thật sự: Có hay không có tiền, con vẫn biết mình đang ở trong bàn tay của Chúa. TÁC GIẢ BÀI VIẾT: JohnP25N Put God First

About