@gabisuk: a paciência ficando com deus no final 🙏🏻 #mulhertrans 🏳️‍⚧️ #foryou #fyp

Gabriela Freire
Gabriela Freire
Open In TikTok:
Region: BR
Monday 20 September 2021 22:00:13 GMT
669201
235806
1576
966

Music

Download

Comments

zkr.jay
Jay :
Jasmine, Aladin... vou aderir esse novo jeito pro meu vocabulário
2021-09-20 23:34:10
7218
ana.pimor
ana.pimor :
“Você com esse cabelo curto tá parecendo”… uma rainha princesa maravilhosa perfeita.
2021-09-20 23:16:22
2304
willglasses
elli ♡'s hannibal :
mulheres de cabelo curto são minha religião [flushed]
2021-09-28 15:55:48
2586
dromedariodechapeu
DromedarioDeChapeu :
só lembrando que Lucifer era cristão
2021-09-21 01:18:37
14
myymilkw
yoyo <3 :
"Vc não tem Jasmine" Ué tem nome? 🤨
2021-10-26 16:28:14
5
g.raziiii
💌 :
Sem brincadeira nenhuma se você não falasse eu nunca ia saber
2021-09-27 16:52:48
3
myuinyuu
𝓜𝔂𝓾𝓲💤 :
ai gente que mulher perfeita KKKKKKKKKK
2021-09-28 14:47:53
3
matheus9ts
Matheus Augusto6599 :
as melhores vem com surpresinha kkkkkk
2021-09-20 23:20:41
21
me.dud4
👽 :
q linda q tu ficou de cabelo curto vei
2021-10-01 03:37:33
6
putsfuimulekademais
Marisol :
moça vc ta tão linda😳😳😳😳😳
2021-09-24 22:12:54
3
mon_z1ta
mon_ :
mds moça vc cortou o cabelo ta muito linda aksjsjfbskkd aaa
2021-09-21 12:40:19
3
gustavocruzz07
gustavocruzz07 :
sua voz me lembra q da briny KKKKKKK
2021-12-13 06:46:29
3
gellyn_winty
Gellyn :
mulher de cabelo curto 🛐🛐🛐🛐
2021-09-21 08:59:04
3
thrixpalace_
꒦꒷ : junioo ⋆! :
mds sim que ódio, não tenho paciência com a pessoa depois
2021-10-02 17:42:20
3
raposas.sex
Raposa :
eu adoro que a glr vem usar biologia, mas acredita em cada coisa que a religião conta..... (nada contra religião, só contra incoerência msm)
2021-09-20 23:06:07
1273
tawn._malamutedoalasca
tawn._malamutedoalasca :
ñ ligue pra eles... vc é linda :D
2021-10-02 13:57:15
13
sotoafimdebaguncar
Lucas Dantas :
Gente, eu estudando genética na faculdade eu vi que tem uma determinada porcentagem da população que nasce como XX ou XY, mas expressa o oposto
2021-09-20 23:19:23
29
gaabszito4002
Gaabszito :
Cheguei a um ponto que só percebo se a pessoa é cis ou trans, quando elas mesmo fala isso, nem é lerdeza, é que isso nem me importa mesmo.
2021-10-01 09:13:13
1139
rebecanascimento724
rebecanascimento724 :
e muito bunita
2021-11-22 04:28:54
3
laura.caramello
laura.caramello :
QUE CABELO MARAVILHOSO AAAA
2021-09-21 02:01:16
3
mely_emy
Emely⁷ :
Jesus te ama!
2021-09-28 19:15:56
3
jah_stars
Jah :
Tá mas... Vc gosta de menina? kksskkssksksksksksks
2021-12-12 11:53:53
3
ana_carol_aca
ACA :
moça se te falarem que vc parece homem NUNCA acredite. Eu tive que entrar no seu perfil pra entender este post.
2021-09-28 02:41:10
3
myymoon__
. :
eu só consigo te ver como mulher mano, tu é perfeita, q ódio
2021-10-03 13:31:43
4
_babiih04
Babi :
amiga vc ficou MT linda com esse cabelo eu amei
2021-12-13 07:53:40
3
To see more videos from user @gabisuk, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Thưa thầy, trong tình yêu… vì sao con luôn muốn biết người kia đang làm gì, nghĩ gì? Con muốn họ dành nhiều thời gian cho con hơn, quan tâm con hơn. Điều đó có phải là yêu không?” Người thầy nhìn người học trò, hỏi lại: “Khi con muốn biết, muốn giữ, muốn họ theo ý mình… trong lòng con là an hay bất an?” Người học trò đáp: “Là bất an… vì nếu không biết, con sẽ lo.” Người thầy gật đầu: “Vậy cái con đang giữ… không phải là người kia. Mà là nỗi sợ mất họ.” Người học trò im lặng. Người thầy nói tiếp: “Tình yêu bắt đầu bằng sự mở ra. Nhưng kiểm soát lại bắt đầu từ sự co lại. Một bên là tin, một bên là sợ.” Người học trò hỏi: “Nhưng nếu con không kiểm soát, không giữ… họ có thể rời đi.” Người thầy hỏi: “Nếu họ ở lại vì con giữ, đó là ở… hay là bị giữ?” Người học trò khựng lại: “Có lẽ… là bị giữ.” Người thầy nói: “Thứ bị giữ, sẽ luôn tìm cách thoát. Thứ được tự do, mới có thể tự nguyện ở lại.” Người học trò trầm giọng: “Nhưng thưa thầy, con yêu họ… nên con mới sợ mất.” Người thầy nhẹ giọng: “Con sợ mất họ… hay sợ mất cảm giác họ mang lại cho con?” Người học trò lặng đi một lúc lâu: “Có lẽ… là cả hai.” Người thầy gật đầu: “Trong đó, phần lớn là cái thứ hai. Con bám vào cách họ khiến con cảm thấy: được yêu, được quan trọng. Khi cảm giác ấy lung lay, con cố kiểm soát để giữ lại.” Người học trò hỏi: “Vậy kiểm soát… không phải là yêu?” Người thầy đáp: “Kiểm soát là nỗi sợ đội lốt tình yêu. Nó nói ‘vì anh yêu em nên anh cần biết mọi thứ’. Nhưng thật ra là ‘vì anh sợ, nên anh cần chắc chắn’.” Người học trò cúi đầu: “Vậy yêu đúng… là như thế nào, thưa thầy?” Người thầy chậm rãi: “Yêu… là thấy người kia là một con người tự do. Không phải là thứ thuộc về con. Không phải là phần bù cho những thiếu hụt của con.” Người học trò hỏi: “Nhưng nếu không giữ, làm sao tình yêu bền?” Người thầy mỉm cười: “Thứ cần giữ mới bền… thường không thật. Thứ thật, không cần giữ… vẫn ở. Như nước trong tay, càng nắm chặt, càng mất.” Người học trò thở nhẹ: “Con thấy… càng yêu, con càng sợ.” Người thầy nói: “Vì con đang yêu bằng sự thiếu thốn. Khi bên trong con còn trống, con sẽ dùng người kia để lấp. Mà cái lấp đó không bao giờ đủ, nên con càng giữ.” Người học trò hỏi nhỏ: “Vậy con phải làm gì?” Người thầy đáp: “Quay về làm đầy chính mình. Khi con không còn cần người kia để cảm thấy đủ, con sẽ thôi kiểm soát. Lúc đó, con yêu… không phải để giữ, mà để cho.” Người học trò ngẩng lên: “Cho… mà không sợ mất?” Người thầy nhìn thẳng: “Cho… mà không đặt điều kiện. Ở… mà không trói buộc. Nếu họ đi, con buồn, nhưng không mất mình. Nếu họ ở, con vui, nhưng không bám.” Người học trò im lặng. Một lúc sau, khẽ nói: “Con bắt đầu hiểu… kiểm soát không giữ được tình yêu. Chỉ có thể làm nó ngột ngạt.” Người thầy không đáp. Chỉ nói rất khẽ: “Tình yêu thật… luôn thở được.”
“Thưa thầy, trong tình yêu… vì sao con luôn muốn biết người kia đang làm gì, nghĩ gì? Con muốn họ dành nhiều thời gian cho con hơn, quan tâm con hơn. Điều đó có phải là yêu không?” Người thầy nhìn người học trò, hỏi lại: “Khi con muốn biết, muốn giữ, muốn họ theo ý mình… trong lòng con là an hay bất an?” Người học trò đáp: “Là bất an… vì nếu không biết, con sẽ lo.” Người thầy gật đầu: “Vậy cái con đang giữ… không phải là người kia. Mà là nỗi sợ mất họ.” Người học trò im lặng. Người thầy nói tiếp: “Tình yêu bắt đầu bằng sự mở ra. Nhưng kiểm soát lại bắt đầu từ sự co lại. Một bên là tin, một bên là sợ.” Người học trò hỏi: “Nhưng nếu con không kiểm soát, không giữ… họ có thể rời đi.” Người thầy hỏi: “Nếu họ ở lại vì con giữ, đó là ở… hay là bị giữ?” Người học trò khựng lại: “Có lẽ… là bị giữ.” Người thầy nói: “Thứ bị giữ, sẽ luôn tìm cách thoát. Thứ được tự do, mới có thể tự nguyện ở lại.” Người học trò trầm giọng: “Nhưng thưa thầy, con yêu họ… nên con mới sợ mất.” Người thầy nhẹ giọng: “Con sợ mất họ… hay sợ mất cảm giác họ mang lại cho con?” Người học trò lặng đi một lúc lâu: “Có lẽ… là cả hai.” Người thầy gật đầu: “Trong đó, phần lớn là cái thứ hai. Con bám vào cách họ khiến con cảm thấy: được yêu, được quan trọng. Khi cảm giác ấy lung lay, con cố kiểm soát để giữ lại.” Người học trò hỏi: “Vậy kiểm soát… không phải là yêu?” Người thầy đáp: “Kiểm soát là nỗi sợ đội lốt tình yêu. Nó nói ‘vì anh yêu em nên anh cần biết mọi thứ’. Nhưng thật ra là ‘vì anh sợ, nên anh cần chắc chắn’.” Người học trò cúi đầu: “Vậy yêu đúng… là như thế nào, thưa thầy?” Người thầy chậm rãi: “Yêu… là thấy người kia là một con người tự do. Không phải là thứ thuộc về con. Không phải là phần bù cho những thiếu hụt của con.” Người học trò hỏi: “Nhưng nếu không giữ, làm sao tình yêu bền?” Người thầy mỉm cười: “Thứ cần giữ mới bền… thường không thật. Thứ thật, không cần giữ… vẫn ở. Như nước trong tay, càng nắm chặt, càng mất.” Người học trò thở nhẹ: “Con thấy… càng yêu, con càng sợ.” Người thầy nói: “Vì con đang yêu bằng sự thiếu thốn. Khi bên trong con còn trống, con sẽ dùng người kia để lấp. Mà cái lấp đó không bao giờ đủ, nên con càng giữ.” Người học trò hỏi nhỏ: “Vậy con phải làm gì?” Người thầy đáp: “Quay về làm đầy chính mình. Khi con không còn cần người kia để cảm thấy đủ, con sẽ thôi kiểm soát. Lúc đó, con yêu… không phải để giữ, mà để cho.” Người học trò ngẩng lên: “Cho… mà không sợ mất?” Người thầy nhìn thẳng: “Cho… mà không đặt điều kiện. Ở… mà không trói buộc. Nếu họ đi, con buồn, nhưng không mất mình. Nếu họ ở, con vui, nhưng không bám.” Người học trò im lặng. Một lúc sau, khẽ nói: “Con bắt đầu hiểu… kiểm soát không giữ được tình yêu. Chỉ có thể làm nó ngột ngạt.” Người thầy không đáp. Chỉ nói rất khẽ: “Tình yêu thật… luôn thở được.”

About