Người Viết Ngôn Tình :
Viết lên cây nỗi niềm tâm sự ,
Một dáng hình ta tự vấn vương.
Nói tiếng "Thương" những ngày tuổi trẻ,
Một chữ " Tình" ta vẽ như tranh.
Ngày thơ năm tháng qua nhanh,
Nhớ về kỉ niệm mỏng manh ta cười.
Muốn quên nhưng lại rất lười,
Người đi kẻ ở hai người hai nơi.
Có khi đôi lúc chơi vơi,
Nhớ đôi mắt biếc lại rơi lệ nhoà.
Người đi theo mẹ theo cha ,
Đến nơi phố thị phồn hoa lặng nhìn.
Người đi kẻ ở nặng tình,
Người đi kẻ ở dặn mình nên quên .
Một cái tên muốn quên cứ nhớ,
"Kỉ niệm mà ?" cái cớ vấn vương.
Một chữ "thương" những ngày thơ ấu,
Một dáng hình nung nấu mãi không phai.
Đời đổi thay muôn đường muôn ngả,
Lúc trưởng thành cũng đã bôn ba.
Ở nơi xa gặp lại người cũ,
Mắt biếc buồn dáng cũ đã khác xưa.
Chút dây dưa những năm tháng đó,
Mối tình đầu quá khó chung đôi.
Đã xa là sẽ mất thôi ,
Dòng đời tấp nập cuốn trôi chữ "Tình".
Ai khờ ai lụy giữ gìn?
Ta khờ ta lụy bóng hình chẳng phai...
2025-04-20 05:07:48