@acatwith2heads: Produce signs! #foryou #signartist #fyp #handwriting

Marley Harper
Marley Harper
Open In TikTok:
Region: US
Friday 25 February 2022 01:49:43 GMT
180071
5030
41
76

Music

Download

Comments

beanbagburrito
yadira :
This is My comfort account ngl 👀
2022-02-25 02:21:50
68
kodieraee
kodieraee :
Omg your handwriting is a gift.🤗🥰
2022-02-25 03:32:57
51
beautyandabadge
Sarah with an H :
Girl. I literally was thinking about your videos randomly after months and this popped up. Hope you’re doing well.
2025-04-15 01:21:08
3
catsyratsy
cat :
when you thought mangos was spelled mangoes and realize it can be spelled both ways
2022-02-25 03:53:54
21
liiz07a
Liz :
what marker are you using?
2024-02-17 21:15:10
0
jamiebakeralexander
Jamie Baker Alexande :
Are there any apps that can help with practice? Or you just learned on your own?
2022-05-05 10:37:48
2
sal_legacy
Sal Ayala ⚜️ :
I can do this
2025-03-30 05:33:12
0
lt306
Lisa Marie :
Looks like a font. I wish I could print like this.
2023-12-08 20:37:54
0
sbiloveu
sbiloveu :
so satisfying watching your handwriting 😅
2022-03-27 05:24:03
1
fineartbyyasmin
FineArtbyYasmin :
what kind of markers?
2025-05-03 14:12:01
0
grandma.jenny2021
Jenny Soens :
i could watch your videos ALL DAY LONG. I'm obsessed with handwriting.
2022-03-26 14:20:03
0
___mahea.nani___
Tiffuhknee :
Hawaiian papaya?
2022-02-25 06:41:11
0
makrosventureslimited
MVL | painting and branding.ZM :
Top Sign writing 🎨✔️❤️
2025-06-23 16:47:34
0
mama.is.losing.it
mama.is.losing.it :
So soothing
2022-02-25 03:01:52
0
artslyjo
artslyjo :
can I be you when I grow up? gorgeous handwriting!
2022-02-25 04:21:29
0
neolithik.shop
neolithik.shop :
I love your handwriting 😍
2022-02-25 21:25:11
0
luipare_
luipare_ :
@usdini
2022-02-27 21:46:55
1
stephengriffiths12
SGriff :
😁
2025-02-13 02:29:10
0
__ivonnnee08__
__ivonnnee08__ :
😍😍😍😍
2025-09-05 04:00:09
0
dickyagustinus_
𝑫𝑰𝑪𝑲𝒀 𝑱𝑶𝑯𝑨𝑵 𝑨. :
😁
2025-03-23 07:27:05
0
ansraditya81
ANS :
🥰
2025-03-14 04:54:15
0
chrll21_
Chrll_ :
🥰
2025-03-09 21:09:24
0
crypticcc_05
ambr' :
☹️
2025-03-28 18:15:02
0
moyylesha
Alea29shop :
😂
2025-03-10 22:21:22
0
mykidzmademedoit
mykidzmademedoit :
@Whitney
2024-01-19 05:18:45
0
To see more videos from user @acatwith2heads, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.
Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.

About