@.12v14:

عباس محسن علوان
عباس محسن علوان
Open In TikTok:
Region: IQ
Friday 01 April 2022 07:21:19 GMT
2049622
69766
1172
407

Music

Download

Comments

afr_511ir
عـَلّـي :
اذا لم تشتهي السفن طلع البدر علينا
2022-04-02 19:11:31
172
hhaa791
حيدر الشمري :
رجعت الفديو 5 مرات وما افتهمت شي… خويه عباس وين الربط
2022-04-02 08:27:38
81
s_torey
الشاعر اكرم العبادي (ابو شهم) :
هيه السالفه بلأساس وين
2024-03-03 03:56:23
37
soso4570174
ثقتي تكفيني :
يمكن هيه الامارتيه يجوز اخذتهن احتمال 😆😆😆
2022-04-01 10:21:43
37
dy56qrt9gt2jo
عطر الزهراء :
اللهم صل على محمد وآل محمد وعجل فرجهم والعن عدوهم اخي الله يوفقك بحق الحسين ع اقضي حاجتي كل محتاج فرج عن مظلوم مهموم يا رب
2022-04-01 07:58:35
47
ll_z313
محـمـد جـاسـم :
شكلي واني ما مفتهم السالفة:
2024-04-29 05:35:54
17
c6sp4
ڪحــيـلـآن ✡ :
بارك الله فيك هذة الرواية صحيحة مذكوره بالجزء الخامس عشر صفحة (١٣٤)من كتاب (اختلاف الكراوي بين النهضه والعلاوي)
2023-04-21 12:38:47
2
userpsia6cht1d
ام فاطمة :
السالفه تريد فلتر لتصفيه
2022-04-14 18:29:30
6
aligezy
ياعلي :
اريد رايه مطرزه لسفرة ام البنين شكد سعره
2022-04-01 07:52:38
1
hswny_jasb
حسين چاسب :
شتريد انت بالضبط
2022-04-01 15:18:42
13
hamasat15
سنوات الضياع 💞💕 :
الهم صلي عله محمد ابوحسين مشكلت حيدر انته تخلها ابو لحسن كون تخلص بستر مكو شي يابو شدات بعد يمك يا علي
2022-04-01 08:23:52
11
112zz
محمد فيصل :
يعني هيه شترتهن ودزتلك عالم يبوكونك من ما ضبطت اجت تختلف عليك
2022-04-02 20:35:00
4
f0_0q
سيد فاضل :
الماراتيه وصتك ع رايات حديث الكساء شعليه؟
2022-05-01 04:48:06
5
dy90qtvcfet4
كبرياء رجل :
وين ربط شنو موضوعكم
2022-05-17 05:42:47
1
dybmvry7x5mo
dybmvry7x5mo :
خاف انباك التليفون من انظربت موس وردت منها تليفون 😒
2022-05-01 22:23:27
5
dy3yovyzac5b
يحيى الكعبي188 :
ها سالف سوال مل سادس علمي
2022-04-03 00:14:33
6
hxhx_90
زهره اللافندر❤ :
ماكو ربط بالموضوع😳 منو افتهم
2022-04-01 15:11:51
2
alibasri335
علي العبيدي :
هو هم مافاهم السالفة و بالاخير ايريد الرباط و يسئل على السالفة وين
2022-05-01 04:11:03
1
ghaydaamj
scorpion :
كلشي مفتهمت من الفديو احد يفهمني 😳
2022-04-29 15:29:05
1
unv30
حسن علي :
سالفتك ياخوية مثل سالفة غير والي حلب تحب تسمعه
2022-06-08 22:32:59
1
dyjqp9
ابو منتظر :
رجعت الفيديو ١٠مرات مافتهمت شي
2022-05-02 11:56:20
1
user5761217121320
الفهداوي :
وعليكم السلام
2022-07-03 21:20:15
1
vvooppll
احمد حسن :
المقصود ..............الحمل
2022-04-02 18:00:28
2
4zxzaz1
مَدِلَلَهِ آبِوِهِآ😜😇 :
زين انته تكول يم لامام علي شوداك الامام للعباس وبعدين تكول طلبت م̷ـــِْن رايه شدخل حديث الكساء شلون رهمتها🤔🤨
2022-05-01 21:21:38
1
To see more videos from user @.12v14, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon
Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon

About