@semuhabeshawet1: #ሺፎን #የተለያዩ #ቀሚስ #ጉፍታ #ሺርጥ #አደርሳለሁ #ኢትዮጵያ 💜👌

ስመኝ መንገሻ የራያዋ 💜😍
ስመኝ መንገሻ የራያዋ 💜😍
Open In TikTok:
Region: SA
Saturday 07 May 2022 15:49:05 GMT
49026
1287
41
46

Music

Download

Comments

user864166895288hayu
Eነኝ የማሻዋ :
እወድሽለሁ
2022-05-07 18:29:46
1
weloywamersa1
IPK :
ትግሰት የኔ ማር
2022-06-27 17:54:11
0
abera290bcc
ኢትዮጵያ እናቴ ኑሪለዘላለም :
ትለያለሽ አንችስ
2022-06-04 07:10:34
0
kidistfisha
kiddy :
yet new
2022-05-08 12:54:24
0
user03430190
፩፱፱፮ :
ጉፍታ❌❌❌ መቀነት✅✅✅
2024-02-16 18:01:27
0
m547672
ተስፈኛዋ💝💝💝 :
እኔስየታየኝየማርያምምስልነው🥺
2024-02-10 19:48:49
0
user5169505530317
ፋኖ :
እረበየት አግኘሁሺ ፍልቅልቅዋየ
2023-04-18 19:48:40
0
user7613710962427
user7613710962427 :
😂😂😂
2022-07-13 10:12:37
0
dyggl926irux
dyggl926irux :
በብዛት ነው የምፈልገው
2022-05-07 16:28:12
1
userqjiovz3tv2
Tik Toker :
ዉበታሞቺ
2022-05-08 17:23:37
0
uplow06
Ethio6 :
ትንሽ ቁመት ቢሰጥሽ በዚህ ቆንጅናሽ ላይ አቤት አቤት 👍👍👍
2022-05-09 06:36:09
0
ja_00000
قرناس الجلاوي :
❤❤❤❤💙💔💔💔💚💚💚💚💚❤💙💙💔💚💚💙💋💋💋💋💋💋💚💚💚❤❤❤💙💙💔💚💚❤❤💙💙💔💔💔💔💔
2022-05-11 08:34:27
0
lovemama440
❤ZuZu🦋Ahmed🇪🇹 :
@fhrt37 🥰🥰
2022-05-14 16:53:10
0
user64093317994867
ነገንላየዉ :
ጣይፍ ታመጫለሽ
2022-05-18 16:39:09
0
dawitdave579
Dawit DV21 :
ውይ ደስ ትይ የአርሴሜ ሰላድኖ አለሽ ወሎየ ነሽ አ
2022-05-20 17:36:11
0
falmataa27
ጋል ራያ ሞኾን :
ዋው
2022-05-24 02:10:24
0
seawe68
seawe68 :
ሁሉንም ሰጠሽ😍😍👏
2022-06-21 19:21:46
0
user73724471
ሡሤ :
😍😍😍🥰🥰🥰
2022-09-21 10:58:40
0
weleyewa1234
ወለየዋ ፋኖ :
እራያ ወሎ ነው😏
2024-12-22 13:52:06
0
user864166895288hayu
Eነኝ የማሻዋ :
🥰🥰🥰🥰
2022-05-07 18:29:51
0
kenubeshinegn
Kenubeshi Negn :
🥰🥰🥰🥰🥰
2022-05-07 15:58:26
0
gechlove3
የፋኖው ግልገል :
🥰🥰🥰🥰
2022-05-07 16:00:01
0
welovegod33
እግዚአብሔር ፍቅር ነው :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2022-05-07 16:00:51
0
goshubasaznew
goshubasaznew :
፩ኛ
2022-05-07 16:09:56
0
cinahailu
Habtu Hailu :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2022-05-07 16:10:46
0
abu66ekram
Mâmé😻👈😻 :
konjo
2022-05-07 16:17:06
0
eyerayawa1
E ነኝ የራያዋ💕 :
ኩየት ትልኪያለሺ
2022-05-07 16:48:57
0
bindrarajbanshi
Bindra Rajbanshi :
wow 🥰 nice 🥰🥰💕💕💝💝👍️👌
2022-05-07 17:41:42
0
snegnebetesebohcinnafaki
Sነኝ የኩታበሯ betsebochi nafaki💚? :
የቆንጆ መንድር ማሻ አላህ🥰🥰🥰🥰
2022-05-08 13:23:15
0
samrawitmoges49
Samrawit Moges :
🥰🥰🥰
2022-05-07 19:02:03
0
user965658726
ራህማ You Tube :
ታምራለችሁ 🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2022-05-07 20:36:39
0
ahmedabate3
user717405563828ahmed abate :
ልዩ ልዩ ልዩ😔😎😉😇
2022-05-07 20:38:38
0
habtame8
ሚጥሚጣ ሰፈር✌😜🎧😱 :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2022-05-07 22:14:11
0
user6489301756
user6489301756 :
🥰🥰🥰🥰🥰
2022-05-08 07:56:09
0
ghfg2398
ሳአዳየወለጋዋ💚💛❤😾💪 :
🥰🥰🥰🥰
2022-05-08 10:30:11
0
ngus111
ወይናይ ራያ💘💘💗 :
የኔ ፍቅር🥰🥰🥰🥰🥰
2022-05-07 15:58:16
0
To see more videos from user @semuhabeshawet1, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon
Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon

About