@lokmanebarkat0: #plage #skikda #skikda21 #algeria

Lokmane Barkat
Lokmane Barkat
Open In TikTok:
Region: DZ
Tuesday 23 August 2022 14:10:13 GMT
12335
333
1
17

Music

Download

Comments

x__mo3taz_39
القِـــــــرَشْ l 🦈 :
بصحتكم🥰🥰
2023-07-14 19:20:30
0
To see more videos from user @lokmanebarkat0, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

.(tiếp ở cmt bị gắn cờ, cà phê laura) ----- Keonho là kiểu người chỉ cần bước xuống xe cũng đủ khiến cả dãy hành lang náo loạn. Chiếc siêu xe đen bóng dừng trước cổng trường CRT cửa xe mở ra, hắn chống một tay lên mui xe, đồng hồ bạc phản chiếu ánh nắng chói mắt. Đám nữ sinh đứng gần đó gần như quên cả đường đi, điện thoại giơ lên liên tục Keonho chỉ cười hờ hững, tiện tay ký lên quyển sổ của một đàn em rồi ném chìa khóa cho tài xế. Đẹp. Giàu. Nổi tiếng. Bad boy chính hiệu. Một người có thể đổi xe như đổi áo, tiêu tiền chẳng cần nhìn giá, hôm nay đi cùng cô gái này, ngày mai đã xuất hiện với người khác. Tin đồn tình cảm của hắn nhiều đến mức chẳng ai buồn kiểm chứng nữa nhưng có một điều kỳ lạ. Keonho chưa từng phủ nhận bất cứ tin đồn nào... Ngoại trừ một người. ----- Seonghyeon. Nếu Keonho là ngọn lửa thì Seonghyeon chính là tảng băng. Cậu cũng nổi tiếng, cũng đẹp, cũng là gương mặt đại diện của trường CRT nhưng chưa từng dựa vào danh tiếng để kết thân với ai. Gương mặt lạnh, ánh mắt lúc nào cũng khó chịu như thể cả thế giới đang nợ mình. Cậu không thích cười. Không thích nói nhiều Và càng không thích Keonho. Không phải ghét bình thường. Mà là ghét đến mức nhìn thấy bóng lưng hắn thôi cũng muốn quay đầu đi đường khác. Bởi vì ngày trước. Họ từng là của nhau. Từng nắm tay. Từng hứa sẽ chẳng rời xa. Rồi một hiểu lầm xảy ra. Không ai chịu giải thích. Không ai chịu giữ người còn lại. Thế là hai người biến thành hai kẻ xa lạ. Ít nhất đó là điều Seonghyeon nghĩ. ---- > "Do ký túc xá đang sửa chữa nên một số phòng sẽ ghép lại." > "Danh sách đã có." > "Mỗi phòng hai người." Không ai để ý cho đến khi... > "Phòng 188." *Keonho.* *Seonghyeon.* Im lặng. Cả lớp chết đứng vài giây. Một đứa bạn suýt đánh rơi điện thoại. "Cái gì cơ?" "Thầy đùa hả?" "Hai người đó mà ở chung?" Có người còn thì thầm. "Không lên báo mới lạ." Seonghyeon đứng bật dậy. "Em xin đổi phòng." Giáo viên lắc đầu. "Không." "Đã sắp xếp xong hết rồi." Keonho ngồi phía cuối lớp chống cằm, khóe môi cong lên đầy thích thú. "Hay thật." "Tôi lại thấy hợp." Seonghyeon quay xuống nhìn hắn. Ánh mắt lạnh đến mức khiến mấy người ngồi giữa cũng thấy rét. "Câm." Keonho chỉ cười. Nụ cười khiến người khác rung động. Nhưng lại làm Seonghyeon chỉ muốn đấm hắn. ---- Chiều hôm đó. Ký túc xá. Phòng 308. Seonghyeon là người đến trước. Cậu mở cửa, đặt vali xuống, vừa định chọn chiếc giường sát cửa sổ thì phía sau vang lên tiếng mở khóa. "Có người chăm đến sớm thế?" Keonho. Hắn kéo vali vào, áo khoác vắt hờ trên vai, tai còn đeo khuyên bạc lấp lánh. Mùi nước hoa quen thuộc lướt qua. Seonghyeon siết chặt tay. Keonho nhìn quanh phòng rồi cười. "Ồ, ở với người cũ" Seonghyeon quay phắt lại. "Im." "Đừng nhắc." Keonho nhún vai. "Sao?" "Ngại à?" "Tôi nhớ hồi trước—" "Câm." Keonho càng cười lớn hơn. "Cái tính cọc cằn vẫn y như xưa." "Đáng yêu thật." Seonghyeon kéo vali sang góc khác. Keonho lại cố tình kéo theo. Cậu xếp sách. Hắn cũng đặt đồ ngay cạnh. Cậu mở cửa sổ. Hắn bước tới đóng lại. "Lạnh." Seonghyeon mở. Keonho đóng. Mở. Đóng. Mở. Đóng. "Đủ chưa?" Seonghyeon nghiến răng. Keonho nghiêng đầu. "Chưa." Hắn thong thả ngồi lên giường của Seonghyeon. "Giường này mềm." "Tôi thích." "Đổi nhé?" Seonghyeon hít sâu. "Xuống." "Không." "Xuống." "Nố nồ nô." Keonho còn cố tình nằm hẳn xuống. Hai tay gối sau đầu. "Hay ngủ chung luôn đi." "Tiết kiệm diện tích." BỤP! Chiếc gối bay thẳng vào mặt hắn may là Keonho bắt được. "Cảm ơn." "Thơm." "Còn mùi của cậu." "Keonho." Giọng Seonghyeon trầm xuống. "Tao cảnh cáo mày." "Đừng có đùa." Keonho vẫn cười. "Nếu không?" #seonghyeon #keonho #fyp #xh #Love " width="135" height="240">
.(tiếp ở cmt bị gắn cờ, cà phê laura) ----- Keonho là kiểu người chỉ cần bước xuống xe cũng đủ khiến cả dãy hành lang náo loạn. Chiếc siêu xe đen bóng dừng trước cổng trường CRT cửa xe mở ra, hắn chống một tay lên mui xe, đồng hồ bạc phản chiếu ánh nắng chói mắt. Đám nữ sinh đứng gần đó gần như quên cả đường đi, điện thoại giơ lên liên tục Keonho chỉ cười hờ hững, tiện tay ký lên quyển sổ của một đàn em rồi ném chìa khóa cho tài xế. Đẹp. Giàu. Nổi tiếng. Bad boy chính hiệu. Một người có thể đổi xe như đổi áo, tiêu tiền chẳng cần nhìn giá, hôm nay đi cùng cô gái này, ngày mai đã xuất hiện với người khác. Tin đồn tình cảm của hắn nhiều đến mức chẳng ai buồn kiểm chứng nữa nhưng có một điều kỳ lạ. Keonho chưa từng phủ nhận bất cứ tin đồn nào... Ngoại trừ một người. ----- Seonghyeon. Nếu Keonho là ngọn lửa thì Seonghyeon chính là tảng băng. Cậu cũng nổi tiếng, cũng đẹp, cũng là gương mặt đại diện của trường CRT nhưng chưa từng dựa vào danh tiếng để kết thân với ai. Gương mặt lạnh, ánh mắt lúc nào cũng khó chịu như thể cả thế giới đang nợ mình. Cậu không thích cười. Không thích nói nhiều Và càng không thích Keonho. Không phải ghét bình thường. Mà là ghét đến mức nhìn thấy bóng lưng hắn thôi cũng muốn quay đầu đi đường khác. Bởi vì ngày trước. Họ từng là của nhau. Từng nắm tay. Từng hứa sẽ chẳng rời xa. Rồi một hiểu lầm xảy ra. Không ai chịu giải thích. Không ai chịu giữ người còn lại. Thế là hai người biến thành hai kẻ xa lạ. Ít nhất đó là điều Seonghyeon nghĩ. ---- > "Thông báo mới." Cả lớp đang ồn ào thì giáo viên chủ nhiệm bước vào. > "Do ký túc xá đang sửa chữa nên một số phòng sẽ ghép lại." > "Danh sách đã có." > "Mỗi phòng hai người." Không ai để ý cho đến khi... > "Phòng 188." *Keonho.* *Seonghyeon.* Im lặng. Cả lớp chết đứng vài giây. Một đứa bạn suýt đánh rơi điện thoại. "Cái gì cơ?" "Thầy đùa hả?" "Hai người đó mà ở chung?" Có người còn thì thầm. "Không lên báo mới lạ." Seonghyeon đứng bật dậy. "Em xin đổi phòng." Giáo viên lắc đầu. "Không." "Đã sắp xếp xong hết rồi." Keonho ngồi phía cuối lớp chống cằm, khóe môi cong lên đầy thích thú. "Hay thật." "Tôi lại thấy hợp." Seonghyeon quay xuống nhìn hắn. Ánh mắt lạnh đến mức khiến mấy người ngồi giữa cũng thấy rét. "Câm." Keonho chỉ cười. Nụ cười khiến người khác rung động. Nhưng lại làm Seonghyeon chỉ muốn đấm hắn. ---- Chiều hôm đó. Ký túc xá. Phòng 308. Seonghyeon là người đến trước. Cậu mở cửa, đặt vali xuống, vừa định chọn chiếc giường sát cửa sổ thì phía sau vang lên tiếng mở khóa. "Có người chăm đến sớm thế?" Keonho. Hắn kéo vali vào, áo khoác vắt hờ trên vai, tai còn đeo khuyên bạc lấp lánh. Mùi nước hoa quen thuộc lướt qua. Seonghyeon siết chặt tay. Keonho nhìn quanh phòng rồi cười. "Ồ, ở với người cũ" Seonghyeon quay phắt lại. "Im." "Đừng nhắc." Keonho nhún vai. "Sao?" "Ngại à?" "Tôi nhớ hồi trước—" "Câm." Keonho càng cười lớn hơn. "Cái tính cọc cằn vẫn y như xưa." "Đáng yêu thật." Seonghyeon kéo vali sang góc khác. Keonho lại cố tình kéo theo. Cậu xếp sách. Hắn cũng đặt đồ ngay cạnh. Cậu mở cửa sổ. Hắn bước tới đóng lại. "Lạnh." Seonghyeon mở. Keonho đóng. Mở. Đóng. Mở. Đóng. "Đủ chưa?" Seonghyeon nghiến răng. Keonho nghiêng đầu. "Chưa." Hắn thong thả ngồi lên giường của Seonghyeon. "Giường này mềm." "Tôi thích." "Đổi nhé?" Seonghyeon hít sâu. "Xuống." "Không." "Xuống." "Nố nồ nô." Keonho còn cố tình nằm hẳn xuống. Hai tay gối sau đầu. "Hay ngủ chung luôn đi." "Tiết kiệm diện tích." BỤP! Chiếc gối bay thẳng vào mặt hắn may là Keonho bắt được. "Cảm ơn." "Thơm." "Còn mùi của cậu." "Keonho." Giọng Seonghyeon trầm xuống. "Tao cảnh cáo mày." "Đừng có đùa." Keonho vẫn cười. "Nếu không?" #seonghyeon #keonho #fyp #xh #Love

About