@soycristinaredondo: 💓💓💓

Cris ❤️
Cris ❤️
Open In TikTok:
Region: ES
Thursday 15 September 2022 17:33:40 GMT
11492
1053
2
11

Music

Download

Comments

martini6060
Martín 6060Martín :
🥰🥰🥰🥰
2022-09-15 19:32:48
0
tucrushbebee
M :
🤯❤️‍🔥
2022-09-28 23:44:25
0
To see more videos from user @soycristinaredondo, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


"..." ___ Tiếng mưa rơi nặng hạt quất vào cửa kính, âm thanh đều đặn nhưng lại khiến lòng Minjeong càng thêm rối bời. Cô đứng trước hiên nhà, tay vẫn còn run lên vì cuộc cãi vã vừa rồi. “Lúc nào anh cũng có lý do, Jong à. Lúc nào cũng ‘anh bận’... nhưng thật ra là anh ở bên cô ta, đúng không?” — giọng Minjeong nghẹn lại. Chung Jong không trả lời, chỉ im lặng thu dọn vài thứ rồi bỏ đi. Cánh cửa đóng sầm, bỏ lại cô một mình với trái tim rạn nứt. Minjeong bước ra ngoài. Cơn mưa xối xả ngay lập tức ướt đẫm vai áo, từng giọt nước lạnh buốt trượt xuống cổ, nhưng lại không lạnh bằng khoảng trống trong lồng ngực. --- Yu Jimin, vừa rời khỏi một buổi họp muộn, đang ngồi trong xe quan sát màn mưa mờ mịt. Cô vốn định về thẳng nhà, nhưng khi chiếc xe rẽ qua một con phố quen, ánh mắt Jimin bất chợt dừng lại. Giữa làn nước mưa, một dáng người nhỏ nhắn run rẩy, mái tóc nâu sẫm ướt sũng bết vào gò má — Minjeong. Cô gái mà Jimin đã để ý từ lâu. “Dừng xe.” — Jimin nói gọn. Cánh cửa mở ra, tiếng mưa ập vào cùng hơi lạnh. Jimin bước tới, cởi áo khoác, khoác lên vai Minjeong. “Lên xe. Em sẽ bị ốm đấy.” Minjeong ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, thoáng chút bất ngờ xen lẫn mệt mỏi. Nhưng cô không từ chối, lặng lẽ ngồi vào ghế, cả người vẫn run khẽ. --- Chiếc xe êm ái lăn bánh, hương nước mưa hòa với mùi nước hoa dịu nhẹ từ áo khoác Jimin. “Anh ta… lại bỏ em một mình à?” — Jimin cất giọng trầm, nhưng vẫn đầy sự kiềm chế. Minjeong không trả lời ngay, chỉ nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những giọt mưa đang đua nhau rơi. Một lát sau, cô khẽ cười chua chát: “Ừ… nhưng lần này em không muốn đợi nữa.” Jimin siết nhẹ vô-lăng. Trong lòng cô, những giới hạn vốn tự đặt ra bấy lâu đang lung lay. --- Khi về đến căn hộ Jimin, Minjeong gần như không còn sức. Jimin đưa cô vào, đặt một tách trà nóng trước mặt: “Uống đi, kẻo cảm lạnh.” Minjeong đỡ lấy, nhưng đôi tay vẫn lạnh buốt. Jimin ngồi đối diện, ánh mắt không rời khỏi gương mặt ấy — gương mặt đã ám ảnh cô bao năm. Bất giác, Minjeong ngẩng lên. Ánh mắt họ chạm nhau, kéo dài trong sự im lặng đặc quánh. “Jimin…” — Minjeong gọi khẽ, giọng mỏng manh như sợ chính mình nghe thấy. Chỉ một tiếng gọi thôi, mọi lý trí trong Jimin như tan rã. Cô đứng dậy, tiến lại gần, đôi tay nâng gương mặt ướt đẫm ấy lên, rồi đặt một nụ hôn. Ban đầu chậm rãi, dịu dàng… nhưng khi Minjeong khẽ đáp lại, tất cả trở nên sâu hơn, nóng hơn, như thể mưa ngoài kia không còn đủ để dập tắt. --- Quần áo ướt được thay vội, bỏ lại trên sàn là hỗn độn của những cái ôm và nụ hôn cháy bỏng. Trên giường, hơi thở họ hòa vào nhau, tiếng mưa ngoài cửa sổ trở thành nhịp nền cho bản nhạc chỉ dành cho hai người. Jimin không vội vàng, nhưng từng cái chạm đều có lực, như muốn khắc sâu vào trí nhớ Minjeong rằng — cô không chỉ là nơi trú mưa tạm thời. Minjeong, trong vòng tay ấy, bất giác nhận ra mình đã lâu lắm rồi mới cảm thấy an toàn như thế này. --- Sau tất cả, họ nằm cạnh nhau, thở gấp nhưng bình yên. Bàn tay Jimin khẽ vuốt tóc Minjeong, ánh mắt dịu lại: “Anh ta không xứng với em.” Minjeong im lặng, chỉ vùi mặt vào vai Jimin. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, nhưng bên trong căn phòng, có một cơn bão khác vừa bắt đầu… và nó mang tên Yu Jimin. ... #jiminjeong #pov "Ê bài ngôi sao cô đơn á...^^ Làm cái pov nhể :)?"

About