@zachsangshow: This is a Dynasty interview not Victorious @Matt Bennett #LizGillies #Dynasty #MattBennett #victorious #zachsangshow #zachsang #fyp #foryou

Zach Sang Show
Zach Sang Show
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 20 September 2022 20:16:07 GMT
119433
9683
12
11

Music

Download

Comments

kylie_folz
Kylie_folz :
Liz drinking straight out of the bottle😭 I love her
2022-09-20 20:19:03
296
someoneactuallycomment
Romi :
that one interview where they sang, life is hard and it's doesn't get better
2022-09-20 20:24:38
63
theworstpersonever
worst person alive :
“congratulations” “yup.”
2022-09-21 14:38:27
8
magazyn99
Mazyn :
Liz and Matt lol bye 😂😂😂
2022-10-01 16:47:33
2
itsizzie_
Izzie :
🥰
2022-09-22 12:44:10
1
itsreallybrendan
Itsreallybrendan :
Robarazzi
2022-09-21 11:20:27
4
thehaileybell
Hailey :
My favorite Dynasty character
2022-09-21 02:24:10
9
seungyswife
May<3 :
@Chuzzlewit
2022-11-21 20:28:53
0
To see more videos from user @zachsangshow, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

#dptvy  Một phiên bản mà anh từng cười với em. Một phiên bản mà em từng vô tư kể cho anh nghe những chuyện nhỏ nhặt trong ngày. Một phiên bản mà chúng ta từng tin rằng mình sẽ còn nhiều thời gian dành cho nhau. Chúng ta không còn trở lại như trước, mình vẫn mong chúng ta luôn dành cho nhau sự tử tế nhất. Em đã quá tuổi mộng mơ rồi. Cái tuổi mà người ta có thể bất chấp tất cả chỉ vì một ánh mắt, một nụ cười, một câu nói dịu dàng. Em không còn là cô gái của những năm tháng thiếu thời, có thể yêu một người bằng tất cả những gì mình có mà chẳng cần biết ngày mai sẽ ra sao  Một là không yêu.  Hai là yêu cho thật đoàng hoàng và tử tế.  Bởi chúng ta chẳng còn trẻ nữa, lấy đâu thời gian mà yêu hết người này đến  người kia. Kết hôn không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là bước vào một cuộc hôn nhân không có hạnh phúc. Bởi tình yêu có thể bắt đầu bằng cảm xúc, nhưng hôn nhân lại là hành trình dài được xây dựng bằng sự thấu hiểu, trách nhiệm và đồng hành. Họ của những năm tháng đó, bạn có thể chỉ gặp một lần trong đời.  Em đã từng nghĩ mình sẽ quên. Thời gian trôi qua đủ lâu, em đã đi qua đủ nhiều ngày tháng không có anh. Em đã học được cách tự mình thức dậy, tự mình bận rộn, tự mình đi qua những buổi tối dài mà không cần chờ một tin nhắn. Em đã học cách không hỏi anh đang ở đâu. Không còn tò mò anh đang sống thế nào. Không còn tìm kiếm một cái tên giữa những người xa lạ. Em cứ tưởng như vậy là mình đã trưởng thành. Nhưng hóa ra, trưởng thành không có nghĩa là quên được một người. Trưởng thành chỉ là khi nhớ về một người, mình không còn chạy theo họ nữa. Em đang tự hỏi - Nếu như tình yêu ấy, em dành cho một người khác mà không phải là anh,thì sẽ như thế nào nhỉ?  Thì ra, khi yêu em anh lại bị gò bó bởi thế giới chật hẹp của một cô gái sống khép kín, như em.  Thì ra, thứ anh cần là một bầu trời rộng lớn để thỏa sức vẫy vùng.  Thì ra, mọi thứ niềm vui chúng ta từng có với nhau, được cất giấu kỹ càng sau một tiếng thở dài rất khẽ, của anh.  Xin lỗi, vì đã để anh yêu một người như em. Một cô gái chỉ luôn muốn sống một cuộc đời thật bình thường, yêu một người thật bình thường, và sau này sẽ kết hôn với một người bình thường.  Xin lỗi, vì đã để anh chịu đựng mọi thứ một cách bất đắc dĩ, chịu đựng tính khí ngang ngược, thất thường của em, chịu đựng sự trẻ con của một người chưa trưởng thành, chịu đựng nguyên tắc kiên định của một lời hứa với bản thân.  Mệt mỏi lắm đúng không anh?  Muốn được nghe một người hỏi:
#dptvy Một phiên bản mà anh từng cười với em. Một phiên bản mà em từng vô tư kể cho anh nghe những chuyện nhỏ nhặt trong ngày. Một phiên bản mà chúng ta từng tin rằng mình sẽ còn nhiều thời gian dành cho nhau. Chúng ta không còn trở lại như trước, mình vẫn mong chúng ta luôn dành cho nhau sự tử tế nhất. Em đã quá tuổi mộng mơ rồi. Cái tuổi mà người ta có thể bất chấp tất cả chỉ vì một ánh mắt, một nụ cười, một câu nói dịu dàng. Em không còn là cô gái của những năm tháng thiếu thời, có thể yêu một người bằng tất cả những gì mình có mà chẳng cần biết ngày mai sẽ ra sao Một là không yêu. Hai là yêu cho thật đoàng hoàng và tử tế. Bởi chúng ta chẳng còn trẻ nữa, lấy đâu thời gian mà yêu hết người này đến người kia. Kết hôn không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là bước vào một cuộc hôn nhân không có hạnh phúc. Bởi tình yêu có thể bắt đầu bằng cảm xúc, nhưng hôn nhân lại là hành trình dài được xây dựng bằng sự thấu hiểu, trách nhiệm và đồng hành. Họ của những năm tháng đó, bạn có thể chỉ gặp một lần trong đời. Em đã từng nghĩ mình sẽ quên. Thời gian trôi qua đủ lâu, em đã đi qua đủ nhiều ngày tháng không có anh. Em đã học được cách tự mình thức dậy, tự mình bận rộn, tự mình đi qua những buổi tối dài mà không cần chờ một tin nhắn. Em đã học cách không hỏi anh đang ở đâu. Không còn tò mò anh đang sống thế nào. Không còn tìm kiếm một cái tên giữa những người xa lạ. Em cứ tưởng như vậy là mình đã trưởng thành. Nhưng hóa ra, trưởng thành không có nghĩa là quên được một người. Trưởng thành chỉ là khi nhớ về một người, mình không còn chạy theo họ nữa. Em đang tự hỏi - Nếu như tình yêu ấy, em dành cho một người khác mà không phải là anh,thì sẽ như thế nào nhỉ? Thì ra, khi yêu em anh lại bị gò bó bởi thế giới chật hẹp của một cô gái sống khép kín, như em. Thì ra, thứ anh cần là một bầu trời rộng lớn để thỏa sức vẫy vùng. Thì ra, mọi thứ niềm vui chúng ta từng có với nhau, được cất giấu kỹ càng sau một tiếng thở dài rất khẽ, của anh. Xin lỗi, vì đã để anh yêu một người như em. Một cô gái chỉ luôn muốn sống một cuộc đời thật bình thường, yêu một người thật bình thường, và sau này sẽ kết hôn với một người bình thường. Xin lỗi, vì đã để anh chịu đựng mọi thứ một cách bất đắc dĩ, chịu đựng tính khí ngang ngược, thất thường của em, chịu đựng sự trẻ con của một người chưa trưởng thành, chịu đựng nguyên tắc kiên định của một lời hứa với bản thân. Mệt mỏi lắm đúng không anh? Muốn được nghe một người hỏi: "Hôm nay em có mệt không?" Muốn có một người nhớ những điều nhỏ nhặt về em. Muốn những ngày bình thường cũng trở nên đáng nhớ chỉ vì bên cạnh có một người mình thương. Muốn được đi giữa một thị trấn nhỏ, chẳng cần biết sẽ đi đâu, chỉ cần người bên cạnh vẫn còn nắm tay mình. Nhưng rồi em nhận ra... Có những người xuất hiện trong cuộc đời mình không phải để ở lại. Họ đến để dạy mình biết yêu. Dạy mình biết nhớ. Dạy mình biết đau Tình cảm nên giữ cho người sẽ không rời đi, tin nhắn nên gửi cho người xem rồi trả lời ngay, gọi điện nên gọi cho người nghe máy khi được gọi, và sự dịu dàng nên dành cho người xứng đáng. Từng tự hỏi tại sao người mình thương nhất lại không thể trở thành người ở bên mình đến cuối cùng. Từng nghĩ nếu mình cố gắng thêm một chút, nhẫn nại thêm một chút, yêu nhiều hơn một chút... thì liệu mọi thứ có khác đi không? Nhưng rồi em hiểu. Có những chuyện không thể thay đổi chỉ bằng sự cố gắng của một người. Tình yêu đẹp nhất không phải là giữ một người ở lại bằng mọi giá. Mà là khi biết mình không thể đi cùng nhau nữa, vẫn đủ tử tế để chúc người ấy bình an. Nếu như một ngày, mình buộc phải rời xa một ai đó. Mình chỉ mong họ hiểu được tâm tư của mình lúc đó... Mình đã từng mong ước được ở bên họ muốn được đồng hành cùng họ, muốn được nắm tay họ nhưng cuối cùng vẫn là không thể...

About