@gutema_na_birru: Habibi come to …… 😂 #foryou #የእናንተገፅ #habesha #viral

ጉተማ ና ብሩ
ጉተማ ና ብሩ
Open In TikTok:
Region: ET
Tuesday 22 November 2022 15:02:51 GMT
2311190
206219
2136
4591

Music

Download

Comments

addissintu
Addis መዝናኛ :
ኧረ ሰይፉ እነዚን ልጆች አቅርባቸው😁
2022-11-22 16:57:27
2627
hussen.eliwaha
hussen eliwaha :
መልክቱ ግን ለሁላችንም ነው✌️እጃችን ላይ ነው 🙏
2022-11-22 23:09:40
1096
i.see.u503
ፀብሲዝም :
"ነዉ ወይስ የኛ ሀገር ፀሀይ መማር ስለጀመረች ነዉ "😂😂😂
2022-11-22 16:34:35
810
bellat30
Bella23 :
ደስታህ በእጅህ ላይ ነው 👍👍👍👍👍👍
2022-11-23 06:05:43
423
romanabebe2
Roman abebe ✨️ :
እረ ትለያላችሁ😂😂😂🥰
2022-11-23 11:01:59
22
user9328160546304madi
madi :
ውይ እናንተ ልጆች ስወዳችሁ እኮ🥰🥰🥰🥰🥰
2022-11-22 18:53:46
64
abenu_kaleb
Abenu Ka :
motivational speaker yilhal🥰😂🥰
2022-11-22 15:09:18
34
forgivemeallah08
አቡኪ ጀግናው ከጨፌ :
kiduse gebrale yawared😂😂😂
2022-11-22 15:09:17
10
keya09111
veva :
አቦ ይመቻቹ በቃ ትችላላቹ ከነ ዳሬክተራቹ።
2022-11-23 12:22:02
311
hunter_printing
ሐንተር ማተሚያ ቤት :
😂😂😂😂😂 ይመቻችሁ
2022-11-23 04:02:52
94
hejihumed
Heji Humed :
ትመቹኛላቹህ🤩
2022-11-22 15:20:37
97
yohansshiferaw
JON :
እናተባትኖሩ ማንየዝናናኝነበረ
2022-11-22 16:14:23
97
user823054186923
ቤዛዬ ያሬድ :
ሀቢቢ ካምቱ ዱባይ😆😆😆
2022-11-23 03:03:41
64
uploaded..7
Ceo :
ወይ ዱባይ
2022-11-22 16:22:29
30
t121389
TG🤗 :
🥰🥰😂😂😂በርቱ
2022-11-23 03:15:09
10
bekotm3
Bekoayana777 :
ደሰታ በጅ ላይ ነው wow motivated honelign
2022-11-22 17:23:59
18
amey_sahal7
احمد سحل :
ውስጤ ናቹ🌹🌹🌹🌹
2022-11-22 20:18:19
9
yonimagna02
Yoni magna :
wowww😂😂😂😂😂😂
2022-11-23 10:29:09
29
user970980501
kidu :
sewdachu eko
2022-11-23 09:15:18
8
juna34_35
JŰNA (ተማላይ) :
Youtube alachihu gn pls tell me
2022-11-23 06:53:06
70
selamgr
Selam (ዋርዳ collection) :
desta bejih lay newu exactly 💯 enjoy
2022-11-23 13:47:35
11
yodabelhenok1
one day :
😂😂dubiu
2022-11-22 16:56:06
6
maledayetagessu
maledayetagessu :
ማርያም ከምድረ ቲክቶክ ከሚያላዚኑብን እናተ ብበልጣላቹ አንደኞች🥰🥰🥰🥰
2022-11-22 15:09:07
13
ottoman131
OTTOMAN :
habibi come to Dubai 😂😂😂😂😂😂
2022-11-22 20:37:23
6
babiloo1
Babis_ :
ቀል የለኝም ከምር
2022-11-22 23:23:56
12
To see more videos from user @gutema_na_birru, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có một người,rất quan trọng. Quan trọng đến mức chỉ cần vô tình nghe thấy tên cũng đủ khiến lòng chùng xuống. Quan trọng đến mức đã nhiều lần tự nhủ phải quên, nhưng càng cố quên lại càng nhận ra người ấy chưa từng rời khỏi một góc nào đó trong tim. Chúng ta đã từng yêu nhau. Chỉ tiếc là yêu vào một thời điểm không dành cho nhau. Sai đến mức tình yêu ấy không thể gọi thành tên, không thể tồn tại công khai. Nó bị giữ lại ở nơi sâu nhất trong lòng, nơi chỉ có hai người hiểu nhưng cả hai đều phải giả vờ như chưa từng có gì xảy ra. Điều đau nhất không phải là không được yêu, mà là phải sống như thể mình chưa từng yêu. Anh không biết em có từng giống anh không. Có những lúc giữa một ngày rất bình thường, giữa công việc, giữa tiếng cười của mọi người, bỗng dưng tim khựng lại chỉ vì một hình ảnh rất nhỏ. Một bản nhạc. Một mùi hương. Một con đường quen thuộc. Một câu nói vô tình giống em. Mọi thứ chỉ diễn ra trong vài giây. Nhưng vài giây ấy đủ để kéo cả ký ức quay về. Rồi anh lại tiếp tục công việc, tiếp tục cuộc sống, tiếp tục mỉm cười với mọi người như chưa từng có điều gì xảy ra. Có lẽ… Không phải hết đau. Chỉ là biết giấu nỗi đau ở nơi không ai nhìn thấy. Anh từng nghĩ tình yêu là cùng nhau đi qua mọi khó khăn. Là được nắm tay giữa phố đông. Là khi mệt mỏi có thể quay về bên người mình yêu mà không phải đắn đo bất cứ điều gì. Nhưng rồi anh hiểu... Có những tình yêu sinh ra chỉ để đứng nhìn nhau từ xa. Không phải vì hết thương. Mà vì thương quá nhiều nên không nỡ làm tổn thương thêm bất kỳ ai. Sau lưng chúng ta là trách nhiệm. Là gia đình. Là những lựa chọn đã gắn chặt với cuộc đời từ rất lâu. Còn phía trước... Là nhau. Gần đến mức chỉ cần bước thêm một bước là có thể chạm vào. Nhưng cũng xa đến mức cả hai đều hiểu mình không có quyền bước tiếp. Đó là khoảng cách đau nhất. Không phải vì không thể gặp. Mà vì gặp rồi vẫn phải đi qua nhau như hai người xa lạ. Anh ghét cái cách chúng ta vẫn hiểu nhau đến từng thay đổi nhỏ. Chỉ cần em im lặng lâu hơn thường ngày, anh vẫn biết em đang có chuyện. Chỉ cần anh cười khác đi một chút, có lẽ em cũng nhận ra. Nhưng rồi cả hai đều chọn im lặng. Quan tâm... nhưng không được hỏi. Lo lắng... nhưng không được đến. Nhớ... nhưng không được nói. Yêu... nhưng không được nhận. Có những đêm anh không nhớ em theo cách dữ dội. Không nước mắt. Chỉ có những dòng tin nhắn viết rồi xóa. Không còn những câu hỏi vì sao. Chỉ là em vẫn ở đó. Âm thầm như hơi thở. Như một phần ký ức đã hòa vào cuộc sống đến mức không còn phân biệt được đâu là hiện tại, đâu là những điều đã cũ. Anh vẫn sống. Vẫn làm việc. Vẫn cười. Vẫn gặp những người mới. Nhưng có những khoảng trống không ai có thể lấp đầy. Không phải vì không còn ai tốt hơn. Mà vì có những người xuất hiện một lần đã đủ để trở thành tiêu chuẩn cho mọi cảm xúc về sau. Chúng ta không thiếu tình yêu. Chúng ta chỉ thiếu một thời điểm đúng. Một thời điểm mà tình yêu không phải đứng giữa đúng và sai. Không phải lựa chọn giữa trái tim và trách nhiệm. Không phải đánh đổi hạnh phúc của người này bằng nước mắt của người khác. Có lẽ điều khiến người ta day dứt nhất không phải là mất nhau. Mà là cảm giác đã từng ở rất gần một hạnh phúc trọn vẹn. Chỉ cần thêm một chút thời gian. Chỉ cần gặp nhau sớm hơn. Hoặc muộn hơn. Chỉ cần cuộc đời dịu dàng hơn một chút. Có lẽ mọi thứ đã khác. Nhưng cuộc sống vốn không có chữ
Có một người,rất quan trọng. Quan trọng đến mức chỉ cần vô tình nghe thấy tên cũng đủ khiến lòng chùng xuống. Quan trọng đến mức đã nhiều lần tự nhủ phải quên, nhưng càng cố quên lại càng nhận ra người ấy chưa từng rời khỏi một góc nào đó trong tim. Chúng ta đã từng yêu nhau. Chỉ tiếc là yêu vào một thời điểm không dành cho nhau. Sai đến mức tình yêu ấy không thể gọi thành tên, không thể tồn tại công khai. Nó bị giữ lại ở nơi sâu nhất trong lòng, nơi chỉ có hai người hiểu nhưng cả hai đều phải giả vờ như chưa từng có gì xảy ra. Điều đau nhất không phải là không được yêu, mà là phải sống như thể mình chưa từng yêu. Anh không biết em có từng giống anh không. Có những lúc giữa một ngày rất bình thường, giữa công việc, giữa tiếng cười của mọi người, bỗng dưng tim khựng lại chỉ vì một hình ảnh rất nhỏ. Một bản nhạc. Một mùi hương. Một con đường quen thuộc. Một câu nói vô tình giống em. Mọi thứ chỉ diễn ra trong vài giây. Nhưng vài giây ấy đủ để kéo cả ký ức quay về. Rồi anh lại tiếp tục công việc, tiếp tục cuộc sống, tiếp tục mỉm cười với mọi người như chưa từng có điều gì xảy ra. Có lẽ… Không phải hết đau. Chỉ là biết giấu nỗi đau ở nơi không ai nhìn thấy. Anh từng nghĩ tình yêu là cùng nhau đi qua mọi khó khăn. Là được nắm tay giữa phố đông. Là khi mệt mỏi có thể quay về bên người mình yêu mà không phải đắn đo bất cứ điều gì. Nhưng rồi anh hiểu... Có những tình yêu sinh ra chỉ để đứng nhìn nhau từ xa. Không phải vì hết thương. Mà vì thương quá nhiều nên không nỡ làm tổn thương thêm bất kỳ ai. Sau lưng chúng ta là trách nhiệm. Là gia đình. Là những lựa chọn đã gắn chặt với cuộc đời từ rất lâu. Còn phía trước... Là nhau. Gần đến mức chỉ cần bước thêm một bước là có thể chạm vào. Nhưng cũng xa đến mức cả hai đều hiểu mình không có quyền bước tiếp. Đó là khoảng cách đau nhất. Không phải vì không thể gặp. Mà vì gặp rồi vẫn phải đi qua nhau như hai người xa lạ. Anh ghét cái cách chúng ta vẫn hiểu nhau đến từng thay đổi nhỏ. Chỉ cần em im lặng lâu hơn thường ngày, anh vẫn biết em đang có chuyện. Chỉ cần anh cười khác đi một chút, có lẽ em cũng nhận ra. Nhưng rồi cả hai đều chọn im lặng. Quan tâm... nhưng không được hỏi. Lo lắng... nhưng không được đến. Nhớ... nhưng không được nói. Yêu... nhưng không được nhận. Có những đêm anh không nhớ em theo cách dữ dội. Không nước mắt. Chỉ có những dòng tin nhắn viết rồi xóa. Không còn những câu hỏi vì sao. Chỉ là em vẫn ở đó. Âm thầm như hơi thở. Như một phần ký ức đã hòa vào cuộc sống đến mức không còn phân biệt được đâu là hiện tại, đâu là những điều đã cũ. Anh vẫn sống. Vẫn làm việc. Vẫn cười. Vẫn gặp những người mới. Nhưng có những khoảng trống không ai có thể lấp đầy. Không phải vì không còn ai tốt hơn. Mà vì có những người xuất hiện một lần đã đủ để trở thành tiêu chuẩn cho mọi cảm xúc về sau. Chúng ta không thiếu tình yêu. Chúng ta chỉ thiếu một thời điểm đúng. Một thời điểm mà tình yêu không phải đứng giữa đúng và sai. Không phải lựa chọn giữa trái tim và trách nhiệm. Không phải đánh đổi hạnh phúc của người này bằng nước mắt của người khác. Có lẽ điều khiến người ta day dứt nhất không phải là mất nhau. Mà là cảm giác đã từng ở rất gần một hạnh phúc trọn vẹn. Chỉ cần thêm một chút thời gian. Chỉ cần gặp nhau sớm hơn. Hoặc muộn hơn. Chỉ cần cuộc đời dịu dàng hơn một chút. Có lẽ mọi thứ đã khác. Nhưng cuộc sống vốn không có chữ "giá như". Có những người bước vào cuộc đời chỉ để dạy ta thế nào là yêu sâu sắc. Rồi lặng lẽ trở thành người không thể đi cùng đến cuối. Điều kỳ lạ là thời gian có thể chữa lành rất nhiều thứ. Chỉ riêng những mối tình dang dở, nó không xóa đi. Nó chỉ dạy con người cách sống chung với nỗi nhớ. Để rồi nhiều năm sau, khi vô tình nghĩ về nhau, trái tim vẫn khẽ nhói lên như ngày đầu tiên phải buông tay. Nếu có một điều ước cuối cùng... Anh sẽ không xin được ở bên em cả đời. Anh chỉ xin được gặp em vào một thời điểm khác. Khi chúng ta đều còn tự do để yêu. Khi tình yêu không phải cúi đầu trước hoàn cảnh. Khi hai bàn tay chỉ cần muốn là có thể nắm lấy nhau. Và nếu ngày ấy thật sự tồn tại... Anh sẽ không để lạc mất em thêm một lần nào nữa. #nhoem #dd

About