@vienvibi_899: Trả lời @Kim Dung Không cho thì mình đi sửa😬

Viên Vibi
Viên Vibi
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 29 December 2022 17:38:31 GMT
6341183
521968
4068
695

Music

Download

Comments

thanh92tiger
Chị4 miền Tây ✅🇻🇳🇹🇼 :
Bã đẹp quá trời z mà ko nhan sắc gì trời 😅
2022-12-29 17:57:06
22366
xitrum.36
bí me :
phải bà ko v, s nay nghiêm túc z bà
2022-12-30 05:26:11
2591
hamy.1710
Mey☁️ :
không phải nhan sắc dính trên mặt chị thế thì là cái gì hả chờiii
2022-12-30 04:49:19
254
nhinhi_.hihi
miss kdrama. :
trời cho chị tất cả trừ chiều kao
2023-01-10 13:59:46
48
babiuyenyoo
𝕬𝖓🐰🫛 :
Bả đẹp nhức nách mà nói ko nhan sắc 😂
2022-12-31 04:21:03
54
sunflowerleo1
MeiZhen TV :
Vừa đẹp vừa dthw🥰
2022-12-30 05:45:44
165
huyen.bui..x1994
Huyền Bùi :
ủa e thấy chị đẹp mà ta🥰
2022-12-30 05:23:59
69
sad13th11
𝙎𝙖𝙙_🖤 :
Mà không có tiền sửa thì mình sài app😅
2022-12-30 05:40:46
29
nydangiiu
𝘶𝘵 𝘯𝘺ᢉ𐭩 :
đỉnh v bà
2022-12-30 06:17:10
24
ngocphuong041191
Ngọc Phượng302 :
ko cho chiều cao thôi 😅
2022-12-30 01:26:22
602
danchihappy
Dan Chi Happy :
Chị cực phẩm luôn ý 🥰
2022-12-30 05:53:53
36
dichi0904
Chinh thơm phức thiệt! :
Đẹp dị còn k cho nhanh sắc gì nữa chòi 🥹
2022-12-30 20:36:11
124
kyuc1giacmo
Ngố :
đẹp mà móng tay còn đen nữa
2022-12-30 12:20:13
20
nabii2011
Bao giờ hết vô tri thì đổi tên :
hồi chưa sửa gì bã cũng đẹp lắm ý. mờ ê meeeeeee
2023-01-02 14:58:32
162
nhu_min
Quỳnh Như ☘️ :
Hồi bả chưa sửa vẫn đẹp mà
2022-12-30 05:59:00
129
pety14.11
Pé Ty 𐙚 :
Bã vừa đẹp vừa dễ thương mà trui 😳
2022-12-29 23:52:19
1596
ngocdiem266
Diễm Diễm987 :
chưa sửa cũng xinh rồi 😌
2022-12-30 00:47:14
153
mleeeeee102
Yenn - Lee 🤙🏻 :
lâu r mới thấy bả nghiêm túc 😂
2022-12-30 06:26:50
62
camhong896
AKane :
bã dễ thuong mà🥰
2022-12-30 04:04:14
42
kvy_031004
❤️Nhím & Sâu❤️ :
cho e xin bí quyết dưỡng tóc với ạ
2023-01-09 16:48:05
472
thegioicuakem1
Thế Giới Của Kem :
Ôi má ơi như này còn k có nhan sắc thì như nào mới gọi là có nhan sắc nữa hả trời🥲🥲
2022-12-29 19:19:45
63
mai26079x
Mei🐹 :
Mê mái tóc này thật đấy🥺
2022-12-30 06:39:04
14
thao.matvuong_
Người Ngoài Hành Lang 🇻🇳 :
Đẹp vậy muốn gì nữa má
2022-12-31 14:05:35
59
idktinie
🧁 :
chưa pttm bả cũng đẹp sẵn rồi, coi mấy tập chủ tịch giả nghèo đồ đi là biết
2022-12-30 05:28:08
14
lan95_0310
Ngọc Lan 🐷 :
Có uống thêm vitamin ko c? Hay chỉ dùng dầu gội là tóc đẹp ạ?
2022-12-30 13:42:36
9
To see more videos from user @vienvibi_899, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hôm nay tôi không viết cho dòng rượu nào và dòng thuốc lá nào, hôm nay tôi viết cho chính bản thân mình. Đường vắng bước chân tôi, thinh lặng giữa con đường… Đêm Sài Gòn rơi vào một khoảng lặng hiếm hoi. Sau lưng tôi là những quán nhậu vừa tắt nhạc, phía trước là dãy đèn vàng loang loáng hắt xuống mặt đường còn ướt nước mưa. Tôi bước đi, loạng choạng, nhưng vẫn châm một điếu thuốc. Hơi men còn váng vất trong máu, khói thuốc lại thêm một lớp mờ che mắt. Trong thoáng chốc, mọi thứ trở nên xa lạ, ngay cả bóng dáng mình in dưới vỉa hè cũng nhòe nhoẹt. Một mình đi bộ, tôi nghe rõ từng tiếng dép kéo lê, nghe cả tiếng gió luồn qua hàng cây, và nghe cả sự trống rỗng gõ nhịp trong lồng ngực. Người ta hay nói Sài Gòn ồn ào, nhưng thật ra cái ồn ào ấy chỉ dành cho ban ngày, còn ban đêm, nó im lìm đến mức kẻ say càng thấy cô độc. Sài Gòn lạc nhau là mất – kẻ ở, người đi, lối vô tình. Và tôi chợt hiểu, hóa ra con đường nào cũng có thể biến thành một “lối vô tình” nếu không còn ai song hành. Tôi nhớ lại bàn nhậu vừa rời đi. Tiếng cười, tiếng gọi nhau, những cái cụng ly chát chúa. Người ta uống để quên, còn tôi uống để trốn. Trốn khỏi áp lực, trốn khỏi trách nhiệm, trốn cả cái bóng thực tại đang đứng chờ ngoài cửa nhà. Nhưng men rượu chỉ mang lại sự quên lãng tạm bợ. Càng bước, tôi càng thấy mình giống một kẻ lữ khách không biết đâu là bến cuối, chỉ có khói thuốc đỏ lửa nơi đầu ngón tay soi đường. Tôi về tới nhà lúc nào không rõ. Căn phòng tối, mùi thuốc lá và mùi rượu hòa vào nhau, nồng nặc. Tôi ngả người xuống giường, mặc kệ áo quần còn dính bụi đường, chìm dần vào một giấc ngủ chập chờn, như thể đang tiếp tục cơn mơ dang dở. Sáng hôm sau, ánh sáng xuyên qua khe cửa chiếu thẳng vào mặt. Đầu tôi nhức buốt, cơn choáng váng kéo tôi trở về với thực tại. Chiếc xe hôm qua tôi đã giao lại cho người khác, công việc vẫn chất đống, trách nhiệm vẫn lạnh lùng chờ tôi. Không còn tiếng cười hô hào, không còn men cay che chở, chỉ còn sự thật hiển hiện, phũ phàng. Tôi ngồi dậy, lần tìm bao thuốc. Một điếu mới châm lửa, khói cuộn quanh. Lần này, không phải để say thêm, mà để tỉnh hơn. Sài Gòn có thể rộng lớn, nhưng nếu chính tôi còn lạc mất bản thân, thì mọi con đường đều dẫn tới ngõ cụt. Khói thuốc tan dần trong không khí. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, chai sạn, mệt mỏi, nhưng vẫn còn đủ sức để nắm lấy cuộc đời. Ngoài kia, Sài Gòn vẫn nhộn nhịp, vẫn có người rời đi, người trở về, có kẻ lạc mất nhau nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ bất ngờ. Nhưng hôm nay tôi say, ngày mai tôi mất tất cả. Và mọi thứ sẽ bắt đầu với tôi lại từ đầu, chỉ là tôi chẳng biết mình sẽ bắt đầu từ đâu. Những mối quan hệ dường như đã khép lại sau lưng, chỉ còn lại tôi, trần trụi và lạc lõng. Có lẽ đây chính là cái giá của những cơn say. Thế nhưng, trong sự mất trắng ấy, tôi vẫn còn một buổi sáng để tỉnh dậy, vẫn còn một thành phố để thử tìm lại chính mình. Tôi không biết sẽ bắt đầu từ đâu, nhưng ít nhất, tôi biết rằng mình còn cơ hội để bắt đầu. Và có lẽ, đó đã là một niềm hy vọng.
Hôm nay tôi không viết cho dòng rượu nào và dòng thuốc lá nào, hôm nay tôi viết cho chính bản thân mình. Đường vắng bước chân tôi, thinh lặng giữa con đường… Đêm Sài Gòn rơi vào một khoảng lặng hiếm hoi. Sau lưng tôi là những quán nhậu vừa tắt nhạc, phía trước là dãy đèn vàng loang loáng hắt xuống mặt đường còn ướt nước mưa. Tôi bước đi, loạng choạng, nhưng vẫn châm một điếu thuốc. Hơi men còn váng vất trong máu, khói thuốc lại thêm một lớp mờ che mắt. Trong thoáng chốc, mọi thứ trở nên xa lạ, ngay cả bóng dáng mình in dưới vỉa hè cũng nhòe nhoẹt. Một mình đi bộ, tôi nghe rõ từng tiếng dép kéo lê, nghe cả tiếng gió luồn qua hàng cây, và nghe cả sự trống rỗng gõ nhịp trong lồng ngực. Người ta hay nói Sài Gòn ồn ào, nhưng thật ra cái ồn ào ấy chỉ dành cho ban ngày, còn ban đêm, nó im lìm đến mức kẻ say càng thấy cô độc. Sài Gòn lạc nhau là mất – kẻ ở, người đi, lối vô tình. Và tôi chợt hiểu, hóa ra con đường nào cũng có thể biến thành một “lối vô tình” nếu không còn ai song hành. Tôi nhớ lại bàn nhậu vừa rời đi. Tiếng cười, tiếng gọi nhau, những cái cụng ly chát chúa. Người ta uống để quên, còn tôi uống để trốn. Trốn khỏi áp lực, trốn khỏi trách nhiệm, trốn cả cái bóng thực tại đang đứng chờ ngoài cửa nhà. Nhưng men rượu chỉ mang lại sự quên lãng tạm bợ. Càng bước, tôi càng thấy mình giống một kẻ lữ khách không biết đâu là bến cuối, chỉ có khói thuốc đỏ lửa nơi đầu ngón tay soi đường. Tôi về tới nhà lúc nào không rõ. Căn phòng tối, mùi thuốc lá và mùi rượu hòa vào nhau, nồng nặc. Tôi ngả người xuống giường, mặc kệ áo quần còn dính bụi đường, chìm dần vào một giấc ngủ chập chờn, như thể đang tiếp tục cơn mơ dang dở. Sáng hôm sau, ánh sáng xuyên qua khe cửa chiếu thẳng vào mặt. Đầu tôi nhức buốt, cơn choáng váng kéo tôi trở về với thực tại. Chiếc xe hôm qua tôi đã giao lại cho người khác, công việc vẫn chất đống, trách nhiệm vẫn lạnh lùng chờ tôi. Không còn tiếng cười hô hào, không còn men cay che chở, chỉ còn sự thật hiển hiện, phũ phàng. Tôi ngồi dậy, lần tìm bao thuốc. Một điếu mới châm lửa, khói cuộn quanh. Lần này, không phải để say thêm, mà để tỉnh hơn. Sài Gòn có thể rộng lớn, nhưng nếu chính tôi còn lạc mất bản thân, thì mọi con đường đều dẫn tới ngõ cụt. Khói thuốc tan dần trong không khí. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, chai sạn, mệt mỏi, nhưng vẫn còn đủ sức để nắm lấy cuộc đời. Ngoài kia, Sài Gòn vẫn nhộn nhịp, vẫn có người rời đi, người trở về, có kẻ lạc mất nhau nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ bất ngờ. Nhưng hôm nay tôi say, ngày mai tôi mất tất cả. Và mọi thứ sẽ bắt đầu với tôi lại từ đầu, chỉ là tôi chẳng biết mình sẽ bắt đầu từ đâu. Những mối quan hệ dường như đã khép lại sau lưng, chỉ còn lại tôi, trần trụi và lạc lõng. Có lẽ đây chính là cái giá của những cơn say. Thế nhưng, trong sự mất trắng ấy, tôi vẫn còn một buổi sáng để tỉnh dậy, vẫn còn một thành phố để thử tìm lại chính mình. Tôi không biết sẽ bắt đầu từ đâu, nhưng ít nhất, tôi biết rằng mình còn cơ hội để bắt đầu. Và có lẽ, đó đã là một niềm hy vọng.

About