@seweryn_kielpin: Woman ☕️ Ig: kkatrunia & seweryn_kielpin

Seweryn Kiełpin
Seweryn Kiełpin
Open In TikTok:
Region: PL
Monday 09 January 2023 22:01:23 GMT
1260199
56441
311
10330

Music

Download

Comments

seweryn_kielpin
Seweryn Kiełpin :
Czy ktoś może zauważył gdzie jest ta skarpetka ?🤔
2023-01-09 22:09:37
229
tomasz.sokol.filmy
Tomasz Sokół - Filmy :
Lepsze niz orginał😂
2023-01-11 17:03:15
2
wrona1706
Kingbruceleekatatemistrz :
Widziałam autorkę tego tekstu 2 dni temu. Wietrzny dzień a ta z parasolka różowa (dziecięca) szla
2023-01-13 19:28:54
1
kiciaaaau
Kicia :
hahaha kocham Was 🥰
2023-01-19 23:51:26
0
loyalwomen1998
_Paulina♾️👑 :
hit 😁😁😁 ta mimika Twarzy mistrzostwo 👑👑
2023-01-09 22:08:51
92
malami111112226665
Marysia :
😂😂😂 jesteście najlepsi 🥰🥰🥰
2023-01-09 22:04:38
13
kotek_psotek95
Kotek_Filemonek :
Chciałem tylko przypomnieć, że ta Pani puściła kiedyś bąka i została wyrzucona z domu. Lepiej nie denerwować Seweryna
2023-01-09 22:19:45
9
mrs.lillyy
👸🏼 LILLYY 👸🏼 :
Gahahahahahha
2023-01-10 00:08:40
7
martaisnowy
MartaiSnowy :
Skad szlafrok ? 🥰
2023-01-16 09:01:43
4
natalciajestem01
Natkaaaa :
Czy ktoś wie co to za szlafroczek?
2023-01-13 14:43:02
4
about_last_nighht
about_last_nighht :
Już zasypiałam i nagle dostałam wyłudzający atak śmiechu, dzięki!!😂😂😂
2023-01-09 22:40:21
4
oksyti
oksyti :
Mocne 😂
2023-01-09 22:22:53
3
klaudiakurzeja14
_KlaudiaKurzeja_ :
Skąd szlafrok
2023-01-09 22:29:06
3
btabtaapril80
BtA :
Albo gdzie trzymamy cukier który trzymamy w tej samej szafce od2010 😳
2023-01-10 16:25:11
2
kinga_206
Kinga :
@_zaje8isci_jak_my xD
2023-01-12 15:49:22
2
meskaiina
🎀👸🏼 :
Skąd szlafrok? Jest prześliczny😮‍💨
2023-01-18 11:33:40
2
niki_patka
Nikiforek :
Love 😂😂
2023-01-09 22:39:21
2
radziszola
radziszola :
😂
2023-01-09 22:05:02
2
oliwia6885
oliwia6885 :
@Kinga
2023-01-12 08:37:44
1
a.meliaaa1
Amelia :
@zuza579 ppv ta jedna baba do nas w halloweem
2023-01-21 20:43:21
1
amamam2221
Amamam :
@anusia😡
2023-01-11 12:06:33
1
grycek02
Gracjan :
@smieszni3
2023-01-10 13:41:21
1
tylkotakodpicu
Łukasz Bęben1642 :
@ankadec
2023-01-12 18:02:01
1
aliissek_
Iksdeeed :
@patrykkamiltuback
2023-01-10 12:50:41
1
_patryczek_002
_Patryczek_ :
Haha, ale zrobiłaś mi dzień.😂😂😂 Pozdrawiam
2023-01-11 06:50:48
1
rubiibmw
Rubsi :
Haha😂😂 Katia taka delikatna + ten głos i mimika twarzy 😅 Wyszło genialnie 😄
2023-01-10 09:36:36
1
sila_na_4kolach
para na kołach :
a ja właśnie wolę się chować po kątach i żeby nikt mi nie dokuczał hehe
2023-01-10 21:59:10
1
patrycjaaaa17
Patrycja🧸 :
@Marcin Węgrocki 😂
2023-01-10 20:05:23
1
_domisia0
pani_dominisia :
Lepiej już sie o nic nie pytać bo zaatakuje 🤣
2023-01-10 10:01:31
1
wafel_oficjalnie
Wafel 🔥🔥🔥 :
@xkaroxxy
2023-01-12 19:01:51
1
e_dy23
E_Dy :
To ja dzisiaj 😳 😂😳😂
2023-01-11 12:38:21
1
domisbunny
Dominik :
@_natiixc ty co drugi dzień
2023-01-11 14:30:53
1
_vnatiss
Natalka :
@_zawistny_
2023-01-15 17:43:28
1
kuoa9191
Miśka :
O matko😂Posikałam się 😂😂😂
2023-01-11 18:29:51
1
__julia2115__
Julia Więckowska :
@Kuba Czechowski345
2023-01-30 21:16:08
1
mateuszkujawski4
Mateusz Kujawski62 :
@nikolalaska4
2023-01-09 23:36:31
1
pierwszadamaa
Adrianna Grab :
@dybson89 😂😂😂
2023-01-10 14:14:25
1
_mz_2
••• :
@p_szymczak XDDD
2023-01-11 20:25:25
1
ewelinajot
Ewelina Jot :
@ewelinakuku
2023-01-27 20:40:41
1
patryczeek97
Patryczek :
Zastanawialiście się czemu stoi i patrzy w ścianę? 🤔
2023-01-10 00:30:57
1
piekarzowa69
Piekarzowa69 :
hahah najlepsze wykonanie 😂 muszę to chłopu pokazać 🙄
2023-01-11 12:40:30
1
ziomziom5
Ziom Ziom :
dobre🥰😁
2023-01-12 20:24:55
0
l.madeleine.l
Magda 🍒 :
😂
2023-01-14 17:48:45
0
huher12
fsaf ffasf :
😂
2023-01-11 15:40:41
0
sylwiakaczmarek3
Sylwia Kaczmarek :
😂😂😂😂
2023-01-14 07:15:44
0
piotrbauer02
Pebees87 :
😂😂😂😂😂
2023-01-12 19:02:23
0
agnieszkaqbska
Agnieszka Kubska :
😂😂😂
2023-01-14 15:13:49
0
balbinka19840
Aleksandra647 :
😂😂😂
2023-01-14 14:07:10
0
arya_happydog2023
Arya 🐶 :
😂😂😂 uwielbiam
2023-01-14 13:31:16
0
anonymustotalus
Oldman :
Czekam na debiut w profesjonalnej produkcji. Jakiś serial HBO czy coś. Takich talentów nie można zmarnować! 😹
2023-01-14 02:58:20
0
To see more videos from user @seweryn_kielpin, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Năm 24 tuổi, tôi nhận được học bổng sang Đức học hai năm. Đó là cơ hội tôi đã chờ rất lâu. Nhưng khi tin vui đến, thứ làm tôi lo nhất lại là Khánh. Chúng tôi yêu nhau từ năm hai đại học. Bốn năm. Không quá ồn ào, nhưng tôi từng nghĩ nếu không có gì thay đổi, chắc rồi sẽ cưới. Tối tôi báo tin, Khánh chỉ hỏi: – “Em quyết định đi chưa?” Tôi nói: – “Rồi.” Anh gật đầu. – “Vậy thì đi.” Tôi chờ một câu khác. Không có. Những ngày sau anh vẫn giúp tôi mua vali, đổi tiền, kiểm tra giấy tờ. Nhưng càng gần ngày đi, anh càng ít nói. Tôi giận. Tôi muốn anh ít nhất phải hỏi: – “Em có thể ở lại không?” Nhưng anh chưa từng hỏi. Ngày ra sân bay, tôi nhắn: – “5 giờ em đi.” Khánh trả lời: – “Anh biết.” Tôi chờ. Đến lúc làm thủ tục vẫn không thấy anh. Máy bay cất cánh… anh cũng không đến. Tôi khóc gần hết chuyến bay đầu tiên. Không phải vì phải xa. Mà vì tôi nghĩ: Người mình yêu bốn năm thậm chí còn không muốn tiễn mình. Sang Đức được vài tháng, chúng tôi chia tay. Không ai phản bội ai. Chỉ là khoảng cách cộng với những tổn thương không nói ra khiến cả hai dần im lặng. Bảy năm sau, tôi gặp lại Khánh trong buổi họp lớp. Cuối buổi, hai đứa ngồi lại uống cà phê. Tôi đã nghĩ mình quên chuyện cũ rồi. Nhưng chẳng hiểu sao vẫn hỏi: – “Ngày đó tại sao anh không ra sân bay?” Khánh im rất lâu. Rồi nói: – “Anh có đi.” Tôi sững người. – “Anh tới sân bay?” Anh gật. – “Anh đứng ở bãi xe.” – “Nhưng không vào.” Tôi không hiểu. Khánh nhìn xuống bàn: – “Tối trước đó anh đã viết sẵn một tin nhắn.” Anh đưa điện thoại cho tôi. Không phải tin nhắn cũ. Chỉ là một dòng anh vẫn nhớ: “Đừng đi nữa. Ở lại với anh được không?” Tôi hỏi: – “Sao anh không gửi?” Khánh cười: – “Vì anh biết em đã mất gần hai năm để có học bổng đó.” – “Anh cũng biết nếu hôm ấy anh đứng trước mặt em rồi nói câu đó…” Anh dừng lại. – “Anh sợ em sẽ ở lại.” Tôi thấy mắt mình cay. Tôi hỏi: – “Nếu em thật sự ở lại thì sao?” Anh nhìn tôi. – “Thì lúc đó anh sẽ vui.” – “Nhưng vài năm sau chưa chắc em còn vui.” Tôi im. Anh nói: – “Anh không muốn một ngày hai đứa cãi nhau, rồi em nhìn anh và nghĩ: ngày đó nếu không vì anh, có lẽ đời mình đã khác.” Tôi hỏi: – “Nhưng anh có quyền quyết định thay em sao?” Khánh gật đầu. – “Không.” – “Đó là chỗ anh sai.” Anh cười rất nhẹ. – “Anh tưởng im lặng là trưởng thành.” – “Sau này mới biết im lặng cũng có thể làm người khác đau.” Tôi hỏi: – “Anh có biết hôm đó em chờ anh không?” Khánh lắc đầu. Tôi nói: – “Đến phút cuối em vẫn nhìn ra cửa.” Hai đứa cùng im. Không ai trách ai nữa. Bảy năm đủ dài để hiểu rằng năm 24 tuổi, chúng tôi đều yêu nhau bằng cách mình nghĩ là đúng. Tôi chờ anh giữ lại. Anh lại cố không giữ. Tôi nghĩ sự im lặng của anh là hết yêu. Anh nghĩ sự im lặng của mình là để tôi được đi. Có những mối tình không kết thúc vì hết thương. Nó kết thúc vì hai người đều có điều muốn nói… nhưng mỗi người lại tự đoán câu trả lời thay cho người kia. Trước khi về, Khánh nói: – “Nếu quay lại ngày đó, anh vẫn để em đi.” Tôi cười: – “Nhưng lần này anh sẽ vào sân bay chứ?” Anh cũng cười. – “Ừ.” – “Ít nhất anh sẽ ôm em một cái rồi nói rằng anh không muốn em đi.” Tôi gật đầu. Có lẽ như vậy đã đủ. Bởi đôi khi điều khiến ta day dứt nhiều năm… không phải vì một người đã không giữ mình lại. Mà vì ta từng không biết rằng: Họ cũng muốn giữ. Chỉ là lúc ấy… họ chưa biết cách yêu mà vẫn nói ra được điều mình thật sự muốn.
Năm 24 tuổi, tôi nhận được học bổng sang Đức học hai năm. Đó là cơ hội tôi đã chờ rất lâu. Nhưng khi tin vui đến, thứ làm tôi lo nhất lại là Khánh. Chúng tôi yêu nhau từ năm hai đại học. Bốn năm. Không quá ồn ào, nhưng tôi từng nghĩ nếu không có gì thay đổi, chắc rồi sẽ cưới. Tối tôi báo tin, Khánh chỉ hỏi: – “Em quyết định đi chưa?” Tôi nói: – “Rồi.” Anh gật đầu. – “Vậy thì đi.” Tôi chờ một câu khác. Không có. Những ngày sau anh vẫn giúp tôi mua vali, đổi tiền, kiểm tra giấy tờ. Nhưng càng gần ngày đi, anh càng ít nói. Tôi giận. Tôi muốn anh ít nhất phải hỏi: – “Em có thể ở lại không?” Nhưng anh chưa từng hỏi. Ngày ra sân bay, tôi nhắn: – “5 giờ em đi.” Khánh trả lời: – “Anh biết.” Tôi chờ. Đến lúc làm thủ tục vẫn không thấy anh. Máy bay cất cánh… anh cũng không đến. Tôi khóc gần hết chuyến bay đầu tiên. Không phải vì phải xa. Mà vì tôi nghĩ: Người mình yêu bốn năm thậm chí còn không muốn tiễn mình. Sang Đức được vài tháng, chúng tôi chia tay. Không ai phản bội ai. Chỉ là khoảng cách cộng với những tổn thương không nói ra khiến cả hai dần im lặng. Bảy năm sau, tôi gặp lại Khánh trong buổi họp lớp. Cuối buổi, hai đứa ngồi lại uống cà phê. Tôi đã nghĩ mình quên chuyện cũ rồi. Nhưng chẳng hiểu sao vẫn hỏi: – “Ngày đó tại sao anh không ra sân bay?” Khánh im rất lâu. Rồi nói: – “Anh có đi.” Tôi sững người. – “Anh tới sân bay?” Anh gật. – “Anh đứng ở bãi xe.” – “Nhưng không vào.” Tôi không hiểu. Khánh nhìn xuống bàn: – “Tối trước đó anh đã viết sẵn một tin nhắn.” Anh đưa điện thoại cho tôi. Không phải tin nhắn cũ. Chỉ là một dòng anh vẫn nhớ: “Đừng đi nữa. Ở lại với anh được không?” Tôi hỏi: – “Sao anh không gửi?” Khánh cười: – “Vì anh biết em đã mất gần hai năm để có học bổng đó.” – “Anh cũng biết nếu hôm ấy anh đứng trước mặt em rồi nói câu đó…” Anh dừng lại. – “Anh sợ em sẽ ở lại.” Tôi thấy mắt mình cay. Tôi hỏi: – “Nếu em thật sự ở lại thì sao?” Anh nhìn tôi. – “Thì lúc đó anh sẽ vui.” – “Nhưng vài năm sau chưa chắc em còn vui.” Tôi im. Anh nói: – “Anh không muốn một ngày hai đứa cãi nhau, rồi em nhìn anh và nghĩ: ngày đó nếu không vì anh, có lẽ đời mình đã khác.” Tôi hỏi: – “Nhưng anh có quyền quyết định thay em sao?” Khánh gật đầu. – “Không.” – “Đó là chỗ anh sai.” Anh cười rất nhẹ. – “Anh tưởng im lặng là trưởng thành.” – “Sau này mới biết im lặng cũng có thể làm người khác đau.” Tôi hỏi: – “Anh có biết hôm đó em chờ anh không?” Khánh lắc đầu. Tôi nói: – “Đến phút cuối em vẫn nhìn ra cửa.” Hai đứa cùng im. Không ai trách ai nữa. Bảy năm đủ dài để hiểu rằng năm 24 tuổi, chúng tôi đều yêu nhau bằng cách mình nghĩ là đúng. Tôi chờ anh giữ lại. Anh lại cố không giữ. Tôi nghĩ sự im lặng của anh là hết yêu. Anh nghĩ sự im lặng của mình là để tôi được đi. Có những mối tình không kết thúc vì hết thương. Nó kết thúc vì hai người đều có điều muốn nói… nhưng mỗi người lại tự đoán câu trả lời thay cho người kia. Trước khi về, Khánh nói: – “Nếu quay lại ngày đó, anh vẫn để em đi.” Tôi cười: – “Nhưng lần này anh sẽ vào sân bay chứ?” Anh cũng cười. – “Ừ.” – “Ít nhất anh sẽ ôm em một cái rồi nói rằng anh không muốn em đi.” Tôi gật đầu. Có lẽ như vậy đã đủ. Bởi đôi khi điều khiến ta day dứt nhiều năm… không phải vì một người đã không giữ mình lại. Mà vì ta từng không biết rằng: Họ cũng muốn giữ. Chỉ là lúc ấy… họ chưa biết cách yêu mà vẫn nói ra được điều mình thật sự muốn.

About