@choize.th: หลังจากทริปกินตัวแตก ขอกลับมาลีนกับ choize ลีนแบบไม่ทรมาน อิ่มนานมากก วันละ 1 ขวดแทนมื้ออาหาร พกง่ายด้วยน้า แค่เติมน้ำและ shake แค่นั้นก็อร่อยได้เลย

choize
choize
Open In TikTok:
Region: TH
Tuesday 14 February 2023 03:15:24 GMT
471
7
1
0

Music

Download

Comments

coachkwan2541
Khwanzonza :
ขอพิกัดหน่อยค่ะ
2023-08-06 14:27:18
0
To see more videos from user @choize.th, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Anh đã từng muốn em ở lại. Bây giờ, nếu muốn đi… anh sẽ không giữ nữa. Anh đã từng rất sợ mất em. Sợ một ngày người từng ở bên mình mỗi ngày bỗng trở thành người dưng. Sợ những thói quen đã có em rồi sẽ phải tập lại một mình. Vì sợ nên mỗi lần cảm thấy em muốn rời đi, anh đều là người níu lại. Anh từng xuống nước trước, kể cả khi có những chuyện anh chẳng hề sai. Từng giải thích thật nhiều chỉ mong em hiểu. Có những điều khiến anh tổn thương, anh cũng tự nhủ thôi thì bỏ qua. Ngày ấy anh nghĩ, nếu còn thương nhau thì một người nhường một chút cũng chẳng sao. Giữa hai người yêu nhau, đúng sai đâu quan trọng bằng việc cuối cùng vẫn còn ở cạnh nhau. Nhưng anh quên mất rằng một mối quan hệ không thể tồn tại mãi bằng nỗi sợ mất nhau của chỉ một người. Anh càng sợ mất em càng cố giữ, rồi dần quen với việc bỏ qua cảm xúc của chính mình. Có những lúc anh buồn nhưng không nói. Có những lần anh cũng muốn được dỗ dành, muốn em chủ động bước về phía anh một lần thôi, nhưng cuối cùng người quay lại vẫn là anh. Anh từng nghĩ đó là yêu. Sau này mới hiểu, nếu cứ phải làm đau chính mình để giữ một người ở lại thì thứ mình đang cố giữ có lẽ đã không còn là hạnh phúc nữa. Anh mệt rồi, em ạ. Không phải mệt vì yêu em, mà mệt vì cứ phải tự hỏi mình còn phải cố đến bao giờ thì em mới nhìn thấy. Phải giải thích bao nhiêu lần thì em mới tin. Phải nhẫn nhịn thêm bao nhiêu nữa để giữ một mối quan hệ mà đáng lẽ cả hai phải cùng giữ. Anh từng mong một lần khi anh im lặng, em sẽ là người tìm anh. Khi anh mệt, em sẽ hỏi anh có ổn không. Khi hai đứa đứng trước nguy cơ mất nhau, em cũng sẽ sợ mất anh như cách anh từng sợ mất em. Nhưng rồi anh hiểu: Mình không thể cầu xin một người trân trọng điều mà họ đã không còn sợ đánh mất. Vậy nên lần này anh không giữ nữa. Không phải vì hết thương. Nếu hết thương thì mọi chuyện đã dễ dàng hơn nhiều. Nếu em đi, anh vẫn sẽ buồn, vẫn nhớ, vẫn có những đêm muốn cầm điện thoại tìm em. Nhưng dù nhớ đến đâu, anh cũng sẽ không chạy theo nữa. Anh không muốn tình yêu của mình mãi là một cuộc chạy đuổi. Em lạnh nhạt, anh cố nhiều hơn. Em lùi lại, anh bước tới. Em buông tay, anh lại nắm thật chặt. Cứ như thể chỉ cần anh ngừng cố một ngày thôi, chúng ta sẽ mất nhau. Anh muốn một người tự nguyện chọn anh, chứ không phải một người phải được níu mới chịu ở lại. Vậy nên nếu em còn thương, hãy ở lại vì chính em muốn có anh trong cuộc đời. Còn nếu tình cảm đã khác, nếu bên cạnh anh chỉ còn là sự miễn cưỡng, nếu em thật sự muốn bước sang một con đường khác… thì cứ đi. Anh sẽ đau, nhưng lần này anh sẽ mở tay. Bởi trước đây anh từng nghĩ mất em là điều đáng sợ nhất. Sau này mới hiểu, đáng sợ hơn là cố giữ một người đến mức cuối cùng vẫn mất họ, nhưng trước khi họ đi, mình đã đánh mất cả lòng tự trọng và sự bình yên của chính mình. Anh không buông để chứng minh mình mạnh mẽ. Cũng không im lặng để thử xem em có quay lại hay không. Anh chỉ muốn một lần để tình yêu này tự trả lời: Nếu anh không giữ nữa… em có tự nguyện ở lại không? Nếu có, hãy bước về phía anh. Lần này mình cùng giữ lấy nhau. Còn nếu em vẫn chọn đi, anh chấp nhận. Anh đã từng muốn em ở lại. Từng sợ mất em đến mức quên rằng anh cũng xứng đáng được một người sợ mất. Còn bây giờ, nếu em muốn đi… anh sẽ không giữ nữa. Không phải vì anh hết yêu. Chỉ là lần này, anh muốn biết cảm giác được một người tự nguyện ở lại bên mình… mà không cần anh phải cầu xin. — Người Viết Truyện Buồn ✍️ #xuhuong #tamtrangbuon #tamtrang #tramcamxuc💔 #tinhyeu
Anh đã từng muốn em ở lại. Bây giờ, nếu muốn đi… anh sẽ không giữ nữa. Anh đã từng rất sợ mất em. Sợ một ngày người từng ở bên mình mỗi ngày bỗng trở thành người dưng. Sợ những thói quen đã có em rồi sẽ phải tập lại một mình. Vì sợ nên mỗi lần cảm thấy em muốn rời đi, anh đều là người níu lại. Anh từng xuống nước trước, kể cả khi có những chuyện anh chẳng hề sai. Từng giải thích thật nhiều chỉ mong em hiểu. Có những điều khiến anh tổn thương, anh cũng tự nhủ thôi thì bỏ qua. Ngày ấy anh nghĩ, nếu còn thương nhau thì một người nhường một chút cũng chẳng sao. Giữa hai người yêu nhau, đúng sai đâu quan trọng bằng việc cuối cùng vẫn còn ở cạnh nhau. Nhưng anh quên mất rằng một mối quan hệ không thể tồn tại mãi bằng nỗi sợ mất nhau của chỉ một người. Anh càng sợ mất em càng cố giữ, rồi dần quen với việc bỏ qua cảm xúc của chính mình. Có những lúc anh buồn nhưng không nói. Có những lần anh cũng muốn được dỗ dành, muốn em chủ động bước về phía anh một lần thôi, nhưng cuối cùng người quay lại vẫn là anh. Anh từng nghĩ đó là yêu. Sau này mới hiểu, nếu cứ phải làm đau chính mình để giữ một người ở lại thì thứ mình đang cố giữ có lẽ đã không còn là hạnh phúc nữa. Anh mệt rồi, em ạ. Không phải mệt vì yêu em, mà mệt vì cứ phải tự hỏi mình còn phải cố đến bao giờ thì em mới nhìn thấy. Phải giải thích bao nhiêu lần thì em mới tin. Phải nhẫn nhịn thêm bao nhiêu nữa để giữ một mối quan hệ mà đáng lẽ cả hai phải cùng giữ. Anh từng mong một lần khi anh im lặng, em sẽ là người tìm anh. Khi anh mệt, em sẽ hỏi anh có ổn không. Khi hai đứa đứng trước nguy cơ mất nhau, em cũng sẽ sợ mất anh như cách anh từng sợ mất em. Nhưng rồi anh hiểu: Mình không thể cầu xin một người trân trọng điều mà họ đã không còn sợ đánh mất. Vậy nên lần này anh không giữ nữa. Không phải vì hết thương. Nếu hết thương thì mọi chuyện đã dễ dàng hơn nhiều. Nếu em đi, anh vẫn sẽ buồn, vẫn nhớ, vẫn có những đêm muốn cầm điện thoại tìm em. Nhưng dù nhớ đến đâu, anh cũng sẽ không chạy theo nữa. Anh không muốn tình yêu của mình mãi là một cuộc chạy đuổi. Em lạnh nhạt, anh cố nhiều hơn. Em lùi lại, anh bước tới. Em buông tay, anh lại nắm thật chặt. Cứ như thể chỉ cần anh ngừng cố một ngày thôi, chúng ta sẽ mất nhau. Anh muốn một người tự nguyện chọn anh, chứ không phải một người phải được níu mới chịu ở lại. Vậy nên nếu em còn thương, hãy ở lại vì chính em muốn có anh trong cuộc đời. Còn nếu tình cảm đã khác, nếu bên cạnh anh chỉ còn là sự miễn cưỡng, nếu em thật sự muốn bước sang một con đường khác… thì cứ đi. Anh sẽ đau, nhưng lần này anh sẽ mở tay. Bởi trước đây anh từng nghĩ mất em là điều đáng sợ nhất. Sau này mới hiểu, đáng sợ hơn là cố giữ một người đến mức cuối cùng vẫn mất họ, nhưng trước khi họ đi, mình đã đánh mất cả lòng tự trọng và sự bình yên của chính mình. Anh không buông để chứng minh mình mạnh mẽ. Cũng không im lặng để thử xem em có quay lại hay không. Anh chỉ muốn một lần để tình yêu này tự trả lời: Nếu anh không giữ nữa… em có tự nguyện ở lại không? Nếu có, hãy bước về phía anh. Lần này mình cùng giữ lấy nhau. Còn nếu em vẫn chọn đi, anh chấp nhận. Anh đã từng muốn em ở lại. Từng sợ mất em đến mức quên rằng anh cũng xứng đáng được một người sợ mất. Còn bây giờ, nếu em muốn đi… anh sẽ không giữ nữa. Không phải vì anh hết yêu. Chỉ là lần này, anh muốn biết cảm giác được một người tự nguyện ở lại bên mình… mà không cần anh phải cầu xin. — Người Viết Truyện Buồn ✍️ #xuhuong #tamtrangbuon #tamtrang #tramcamxuc💔 #tinhyeu

About