@beautysharer168: See the most beautiful natural scenery together.#scenery #foryou #house #grass #mountain

Beauty sharer
Beauty sharer
Open In TikTok:
Region: US
Friday 17 February 2023 22:09:02 GMT
47148
2020
96
708

Music

Download

Comments

lion123lion40
🦁🦁 LION 🦁🦁 :
j'adore 🥰🥰
2023-02-17 22:19:36
5
flying921
user7958870685709 :
So beautiful
2023-02-18 02:30:10
3
zoubidataha
tari93 :
very goud crazy 🥰🥰🥰🥰🥰
2023-02-21 17:49:35
1
rigobertourias5
Rigoberto :
woh My World day beautifu Ilove You Video hi beautifu world Nice
2023-02-20 19:27:02
2
seame072
Seame072 :
beautiful
2023-02-26 21:10:06
1
patriciamartin3490
patriciamartin3490 :
le paradis j adore
2023-02-19 11:16:32
2
travelworldlili
lilitravel@world :
Snow Mountain Meadow 🥰
2023-02-18 12:28:18
3
user2412761479758
Yangfengjie :
Good
2023-02-23 23:51:41
2
brother_299
Robert Mapiye :
beautiful
2023-02-19 10:52:30
2
ultanimal
ZZ :
Ma Sha Allah
2023-02-23 19:52:39
1
lilianaavram635
@lilianaavram635 :
Peisaj superb, melodie frumoasă.
2023-02-19 12:03:53
1
tianxakg1xd
Scenery :
Nice
2023-02-23 22:07:42
2
marieherrera0
Marie Herrera :
Le paradis j’adore 🥰🥰🥀💐🌻🌼🌸🌺🌷
2023-02-18 20:44:59
1
sadnabijoux
sadnabijoux :
amazing ,paradiso esiste sul la terra mamma mia che meraviglia.
2023-02-20 06:18:04
1
zhuimeng9
Scenery 58 :
eu fico encantada por essas paisagem maravilhosas .obrigada por compartilhar. 🌻👏
2023-02-19 11:45:53
2
patriciajaravarga
patricia del campo :
Eso es vivir en el paraíso. muy hermosos 💜 💕 😍 💖 ♥ 🥰
2023-02-23 01:40:56
2
liliammedrano4
liliammedrano4 :
😳😳 sin palabras
2023-02-21 22:40:24
2
userak77ec0w5v
🌻 Lúcia 🌻 :
eu fico encantada por essas paisagem maravilhosas .obrigada por compartilhar. 🌻👏
2023-02-17 22:25:45
3
caridadcarracedoe
caridadcarracedoe :
La campiña parece una Alfonbra verde y corriendo por ella henpece a quererle
2023-02-21 10:09:06
1
marthaarellanoman
marthaarellanoman :
hermosisimos paisajes♥️♥️♥️
2023-02-20 23:28:27
1
landscaehealing
landscaehealing :
What a beautiful place.
2023-02-23 03:27:23
1
pupea7942
#pupea :
น่าอยู่มากกกกๆๆๆๆๆ
2023-02-23 04:03:45
1
pre.72
precious116 shop :
wow beautiful😍
2024-10-26 03:33:55
0
andraandra41816
andraandra41816 :
O adevărată oază de lumină și dragoste ptr o familie fericită
2024-02-22 19:53:28
0
woainiivoe4
natural landscape :
good
2023-02-21 14:23:55
0
To see more videos from user @beautysharer168, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

【Đoản】Ngôn ngữ của chúng ta Cho đến một buổi chiều, Pháp Tuyên Các tan làm sớm nên tiện đường ghé phòng thu đón cậu về. Phòng thu lần này nằm bên ngoài khuôn viên trường, chỉ cách một con đường nhỏ.  Pháp Tuyên Các đến, từ bên ngoài nhìn vào đèn vẫn còn sáng. Anh vừa định gọi thì nghe thấy giọng của cậu vang lên trong micro. Chỉ mới đọc được vài câu, cậu đã phải dừng lại vì ho. Cậu cố hắng giọng rất nhiều lần nhưng âm thanh phát ra vẫn khàn đặc. Người hướng dẫn bảo nên nghỉ một lúc, nhưng cậu chỉ lắc đầu, uống vài ngụm nước rồi tiếp tục. Đến lần thứ tư, giọng nói đã khàn đi thấy rõ, người hướng dẫn mới kiên quyết kết thúc buổi thu. Pháp Tuyên Các không bước vào. Anh chỉ đứng bên ngoài nhìn cậu lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Đến khi mọi người đều rời đi, Gia Thuật mới ngồi xuống chiếc ghế ở hành lang, cả người dựa vào tường, nhắm mắt thật lâu. Khoảnh khắc ấy, trên gương mặt cậu chỉ còn vẻ kiệt sức mà bình thường cậu luôn giấu rất kỹ. Nghe thấy tiếng bước chân, Tiểu Hạ mở mắt, nhìn thấy anh thì hơi bất ngờ rồi lại cười như không có chuyện gì. “Anh đến lâu chưa?” “Vừa mới đến.” Anh nói dối. Hai người cùng ra bãi xe. Suốt quãng đường, Tiểu Hạ vẫn cố tìm vài chủ đề để nói như mọi khi, nhưng Pháp Tuyên Các gần như chỉ im lặng. Mãi đến khi xe dừng trước cổng ký túc xá, anh mới tắt máy rồi quay sang nhìn cậu. “Hạ Gia Thuật, em có biết điều khiến anh buồn nhất là gì không?” Cậu khẽ lắc đầu. “Không phải em bận, cũng không phải em ít dành thời gian cho anh.”  Anh cười rất nhẹ:  “Mà là mỗi lần em mệt, việc đầu tiên em nghĩ đến luôn là tự mình chịu đựng.” Cậu cúi đầu nhìn hai bàn tay mình. Thật lâu sau mới nhỏ giọng:  “Em chỉ nghĩ… chuyện của em thì em tự giải quyết sẽ tốt hơn.” “Tại sao?” “Em không muốn anh phải lo.” Pháp Tuyên Các khẽ thở dài: “Anh là người yêu em, không phải người ngoài.” Câu nói ấy khiến cậu sững lại, hé môi muốn nói nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu im lặng. Từ trước đến giờ, cậu luôn cho rằng trưởng thành là phải tự gánh lấy mọi cảm xúc của mình. Có áp lực thì tự vượt qua, có mệt mỏi thì tự nghỉ ngơi, bởi cậu sợ nếu một ngày mình quá phụ thuộc vào ai đó, khi người ấy rời đi, bản thân sẽ chẳng còn lại gì. Có lẽ vì từng thiếu cảm giác an toàn nên cậu mới vô thức dựng lên một khoảng cách như vậy, kể cả với người mình yêu. Pháp Tuyên Các đưa tay nắm lấy tay cậu: “Anh không cần em lúc nào cũng mạnh mẽ. Anh chỉ hy vọng, sau này nếu có chuyện gì, người đầu tiên em nhớ đến sẽ là anh.” Tiểu Hạ im lặng rất lâu rồi mới gật đầu. Lần này cậu không nói mình ổn nữa, chỉ khẽ siết lại bàn tay đang nắm lấy mình. “Em sẽ cố.
【Đoản】Ngôn ngữ của chúng ta Cho đến một buổi chiều, Pháp Tuyên Các tan làm sớm nên tiện đường ghé phòng thu đón cậu về. Phòng thu lần này nằm bên ngoài khuôn viên trường, chỉ cách một con đường nhỏ. Pháp Tuyên Các đến, từ bên ngoài nhìn vào đèn vẫn còn sáng. Anh vừa định gọi thì nghe thấy giọng của cậu vang lên trong micro. Chỉ mới đọc được vài câu, cậu đã phải dừng lại vì ho. Cậu cố hắng giọng rất nhiều lần nhưng âm thanh phát ra vẫn khàn đặc. Người hướng dẫn bảo nên nghỉ một lúc, nhưng cậu chỉ lắc đầu, uống vài ngụm nước rồi tiếp tục. Đến lần thứ tư, giọng nói đã khàn đi thấy rõ, người hướng dẫn mới kiên quyết kết thúc buổi thu. Pháp Tuyên Các không bước vào. Anh chỉ đứng bên ngoài nhìn cậu lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Đến khi mọi người đều rời đi, Gia Thuật mới ngồi xuống chiếc ghế ở hành lang, cả người dựa vào tường, nhắm mắt thật lâu. Khoảnh khắc ấy, trên gương mặt cậu chỉ còn vẻ kiệt sức mà bình thường cậu luôn giấu rất kỹ. Nghe thấy tiếng bước chân, Tiểu Hạ mở mắt, nhìn thấy anh thì hơi bất ngờ rồi lại cười như không có chuyện gì. “Anh đến lâu chưa?” “Vừa mới đến.” Anh nói dối. Hai người cùng ra bãi xe. Suốt quãng đường, Tiểu Hạ vẫn cố tìm vài chủ đề để nói như mọi khi, nhưng Pháp Tuyên Các gần như chỉ im lặng. Mãi đến khi xe dừng trước cổng ký túc xá, anh mới tắt máy rồi quay sang nhìn cậu. “Hạ Gia Thuật, em có biết điều khiến anh buồn nhất là gì không?” Cậu khẽ lắc đầu. “Không phải em bận, cũng không phải em ít dành thời gian cho anh.” Anh cười rất nhẹ: “Mà là mỗi lần em mệt, việc đầu tiên em nghĩ đến luôn là tự mình chịu đựng.” Cậu cúi đầu nhìn hai bàn tay mình. Thật lâu sau mới nhỏ giọng: “Em chỉ nghĩ… chuyện của em thì em tự giải quyết sẽ tốt hơn.” “Tại sao?” “Em không muốn anh phải lo.” Pháp Tuyên Các khẽ thở dài: “Anh là người yêu em, không phải người ngoài.” Câu nói ấy khiến cậu sững lại, hé môi muốn nói nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu im lặng. Từ trước đến giờ, cậu luôn cho rằng trưởng thành là phải tự gánh lấy mọi cảm xúc của mình. Có áp lực thì tự vượt qua, có mệt mỏi thì tự nghỉ ngơi, bởi cậu sợ nếu một ngày mình quá phụ thuộc vào ai đó, khi người ấy rời đi, bản thân sẽ chẳng còn lại gì. Có lẽ vì từng thiếu cảm giác an toàn nên cậu mới vô thức dựng lên một khoảng cách như vậy, kể cả với người mình yêu. Pháp Tuyên Các đưa tay nắm lấy tay cậu: “Anh không cần em lúc nào cũng mạnh mẽ. Anh chỉ hy vọng, sau này nếu có chuyện gì, người đầu tiên em nhớ đến sẽ là anh.” Tiểu Hạ im lặng rất lâu rồi mới gật đầu. Lần này cậu không nói mình ổn nữa, chỉ khẽ siết lại bàn tay đang nắm lấy mình. “Em sẽ cố." Pháp Tuyên Các bật cười, tay anh xoa nhẹ mu bàn tay cậu như dỗ dành. “Không phải cố ...là từ từ. Bởi vì chúng ta còn rất nhiều thời gian.” Đó có lẽ là lần đầu tiên Tuyên Các thật sự bước qua được ranh giới mà Hạ Gia Thuật luôn cẩn thận giữ lại. Còn Hạ Gia Thuật cũng dần hiểu rằng, yêu một người không chỉ là quan tâm đến họ, mà còn là cho họ một cơ hội được quan tâm mình. #faxuange #hejiashu #fanfic #doublehelix #xh

About