@christian.from.bethlehem: Who created God? Answer from the film God's Not Dead 1 #fyp #Jesus #god #christianity #savior #bible #christian #christ #godsnotdead #christianfilm #creation

christian.from.bethlehem
christian.from.bethlehem
Open In TikTok:
Region: IL
Wednesday 22 February 2023 16:37:49 GMT
156702
5842
303
213

Music

Download

Comments

deim0sirl
deim0s :
the universe was always here, the big bang was the catalyst that caused it to infinitely expand as it’s still happening billions of years later
2023-12-31 15:28:15
59
lilful
lilful :
this was seriously the worst argument i’ve ever heard
2023-06-27 05:06:14
1582
kbelo_04
K@belo_04☸️✡️🕉✝️☦️☪️☮️☮️🕎🔯 :
The more educated you are, the more you are unlikely to believe in God. The less educated you are, the more you are likely to believe in God
2026-03-01 02:02:38
37
r0se_ve7vet
🌷 :
if god can be uncreated why can’t the universe be
2025-04-07 23:09:17
381
anonimonadie2
Anonimo Nadie :
the universe created itself
2023-05-25 05:54:13
140
theendsnotkar
Kar🍉 :
I was a questioning Christian before watching this film and finished it an atheist. I know that sounds like a joke but it is fully true.
2023-05-23 07:09:53
122
spacez710
SpaceZ710 ⚛️ :
The difference is atheist want to know how is was created and choose facts while christians choose faith I prefer facts
2024-03-10 07:24:49
86
xxxx101xxxx0
xxxx :
The universe didn’t ‘create’ us. We evolved within it
2023-08-05 20:32:17
99
le9186
le9186 :
My mum and dad created me
2023-08-16 11:55:00
123
mrcuddles0902
Ho Ho Hoe :
The difference is he is saying there are only 2 options but that’s not real. There are so many different deities you not only have to prove there is a creator you also have to prove which one💀
2025-10-30 00:12:07
15
bipolar_teacher
Bipolar teacher :
For those critiquing this argument…how did the universe start?
2023-02-23 10:23:06
7
ing_irving_r
Irving O. Reyes :
I loved this movie
2023-02-22 18:07:22
18
immr.armstrong_
Edididididi :
God of the gaps…. Silly fallacious argument
2023-02-22 19:13:02
7
serininreallife
serininreallife :
Richard Dawkings answered all these questions a hundred times yall are not being creative. just watch his interviews and read his books.
2023-05-26 07:08:22
31
imtiredl0l_
☆Tired ☆ :
We don’t know and we are okay admitting that unlike Christians but the universe either has always existed or came into existence both seem impossible but one is true
2024-05-25 04:07:31
56
ryanredtree
ryanredtree :
Things always were and always will
2023-11-11 23:57:08
8
spacedinosaurthefirst
Spacedino :
By saying who made the universe your already implying god if you want to ask that question you have to say what cause the univer or how was it made
2023-04-24 19:15:51
6
balta.hi
BaltaHi :
Except that we don't say we know who created the universe
2023-09-23 13:09:47
10
greatblessing77
childofthemosthigh :
Gods not dead .i love this movie😇
2023-02-22 18:17:02
44
angelospantelides
angelos pantelides :
That's a very flawed argument. Dawkins showcased that a certain argument didn't logically follow beacuse the first premise didn't alling with the 1/?
2023-02-22 20:35:10
2
gotta_try
Ultimatum :
Actually personally I believe God was created and lived a life like we do. I don't think kts that far fetched
2023-04-24 16:42:30
0
phooeyness
Phooeyness2010 :
Good1
2023-02-22 16:59:43
3
squish__xo
Kimmie✨ :
Do people not know about science or..
2024-07-03 14:15:48
3
stephakg9td
Nova_19 :
The Bible says God is eternal therefore he does not have a beginning he is the beginning and the end
2025-10-24 14:15:42
2
To see more videos from user @christian.from.bethlehem, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Người con có cuộc đời của người con, người cha có cuộc đời của người cha. Người vợ có bài học của người vợ, người chồng có bài học của người chồng, bạn bè cũng có con đường riêng. Ta có thể yêu thương, nâng đỡ, khuyên nhủ khi cần, nhưng không thể sống thay phần đời của họ. Nếu một người luôn muốn cứu người khác, họ cũng cần cẩn thận với chính mong muốn ấy. Bởi đôi khi phía sau mong muốn cứu người là nhu cầu được trở thành người quan trọng. Ta muốn họ cần ta, ta muốn họ nghe ta, ta muốn khi họ thành công, họ nhớ rằng nhờ lời khuyên của ta. Khi đó lòng tốt đã bắt đầu có sự ràng buộc. Một tình thương thật sự không đòi người kia phải mang ơn, nó không cần được ghi nhận. Nó chỉ làm điều nên làm rồi buông xuống. Hãy thử nhìn vào một người làm vườn. Người ấy gieo hạt, tưới nước, chăm đất, nhổ cỏ và bảo vệ cây khi cần. Nhưng người làm vườn không thể kéo cây lên để bắt nó cao nhanh hơn. Nếu vì sốt ruột mà kéo cây lên mỗi ngày, người ấy sẽ làm đứt rễ. Tình thương đối với con người cũng cần sự kiên nhẫn như vậy. Chúng ta có thể tạo điều kiện nhưng không thể trưởng thành thay một người. Có thể chỉ đường nhưng không thể đi thay họ. Có thể cảnh báo nhưng không thể chịu thay hậu quả từ lựa chọn của họ. Khi hiểu được điều này, ta bắt đầu nhẹ đi rất nhiều. Ta không còn phải kiểm soát mọi thứ. Ta không còn thức cả đêm chỉ vì một người thân đang lựa chọn khác mình. Ta không còn thấy mình có trách nhiệm giải quyết mọi vấn đề của người khác. Ta vẫn thương nhưng lòng thương không còn đi kèm sự chiếm hữu. Ta vẫn quan tâm nhưng sự quan tâm không còn biến thành can thiệp. Ta vẫn có thể đưa tay giúp đỡ. Nhưng sau khi đã giúp ta biết buông phần còn lại. Và chính lúc ấy ta bắt đầu có thời gian để nhìn lại đời mình. Trước đây ta dành bao nhiêu thời gian để nói người khác nên sống thế nào? Bây giờ ta dùng thời gian ấy để hỏi mình đã sống ra sao. Trước đây ta nhìn thấy rất nhiều lỗi của người thân. Bây giờ ta nhìn xem mình đã làm họ tổn thương ở đâu. Trước đây ta mong người khác thay đổi cách nói chuyện. Bây giờ ta nghe lại giọng nói của chính mình. Trước đây ta muốn người khác biết nhường nhịn. Bây giờ ta tập nhường một bước. Trước đây ta muốn người khác biết im lặng đúng lúc. Bây giờ ta tập giữ một khoảng lặng trước khi phản ứng. Sự thay đổi ấy không ồn ào, không ai vỗ tay, không ai trao cho chúng ta một phần thưởng, nhưng nó làm đời sống bên trong thay đổi từng chút một. Một ngày nọ, người khác nói một câu khó nghe, ta không còn lập tức đáp trả. Một ngày khác, người thân làm điều trái ý, ta không còn muốn kiểm soát. Một ngày khác nữa, có người hiểu lầm mình, ta không còn thấy cần phải giải thích tất cả. Những điều ấy tưởng nhỏ, nhưng đó chính là dấu hiệu của sự trưởng thành. Có thể cuộc đời vẫn chưa trở nên dễ dàng hơn, người khác vẫn có thể làm ta buồn. Những chuyện bất ngờ vẫn xảy ra, mất mát vẫn đến, con người vẫn có thể thay đổi. Nhưng bên trong ta đã có một khoảng không rộng hơn trước. Ta không còn bị cuốn theo mọi chuyện. Ta bắt đầu biết điều gì thuộc về mình và điều gì nên trả lại cho cuộc đời. Một người thật sự biết quay về với chính mình không phải là người không còn quan tâm đến thế gian. Họ quan tâm sâu hơn nhưng ít kiểm soát hơn. Họ thương người khác nhưng không muốn sở hữu người khác. Họ nhìn thấy lỗi lầm nhưng không vội kết án. Họ có thể góp ý nhưng không xem lời nói của mình là chân lý duy nhất. Họ biết rằng mình cũng đang học. Và vì biết mình đang học, họ trở nên khiêm nhường hơn trước những bài học của người khác. Có lẽ đây mới là điều khó nhất. Chúng ta dễ thấy mình là người đang dạy, nhưng khó thấy mình cũng là người đang học. Mỗi người đi ngang qua đời, ta đều có thể trở thành một tấm gương. Người làm ta khó chịu cho ta thấy nơi nào trong mình còn chấp trước. Người khiến ta ghen tỵ cho ta thấy nơi nào trong mình còn thiếu tự tin. Người khiến ta tức giận cho ta thấy nơi nào trong mình còn chưa bình an. Người khiến ta đau cho ta thấy nơi nào cần được chữa lành. #ducdatlailatma #daophatvacuocsong #daophat #loidayducdatlailatma #loiphatday
Người con có cuộc đời của người con, người cha có cuộc đời của người cha. Người vợ có bài học của người vợ, người chồng có bài học của người chồng, bạn bè cũng có con đường riêng. Ta có thể yêu thương, nâng đỡ, khuyên nhủ khi cần, nhưng không thể sống thay phần đời của họ. Nếu một người luôn muốn cứu người khác, họ cũng cần cẩn thận với chính mong muốn ấy. Bởi đôi khi phía sau mong muốn cứu người là nhu cầu được trở thành người quan trọng. Ta muốn họ cần ta, ta muốn họ nghe ta, ta muốn khi họ thành công, họ nhớ rằng nhờ lời khuyên của ta. Khi đó lòng tốt đã bắt đầu có sự ràng buộc. Một tình thương thật sự không đòi người kia phải mang ơn, nó không cần được ghi nhận. Nó chỉ làm điều nên làm rồi buông xuống. Hãy thử nhìn vào một người làm vườn. Người ấy gieo hạt, tưới nước, chăm đất, nhổ cỏ và bảo vệ cây khi cần. Nhưng người làm vườn không thể kéo cây lên để bắt nó cao nhanh hơn. Nếu vì sốt ruột mà kéo cây lên mỗi ngày, người ấy sẽ làm đứt rễ. Tình thương đối với con người cũng cần sự kiên nhẫn như vậy. Chúng ta có thể tạo điều kiện nhưng không thể trưởng thành thay một người. Có thể chỉ đường nhưng không thể đi thay họ. Có thể cảnh báo nhưng không thể chịu thay hậu quả từ lựa chọn của họ. Khi hiểu được điều này, ta bắt đầu nhẹ đi rất nhiều. Ta không còn phải kiểm soát mọi thứ. Ta không còn thức cả đêm chỉ vì một người thân đang lựa chọn khác mình. Ta không còn thấy mình có trách nhiệm giải quyết mọi vấn đề của người khác. Ta vẫn thương nhưng lòng thương không còn đi kèm sự chiếm hữu. Ta vẫn quan tâm nhưng sự quan tâm không còn biến thành can thiệp. Ta vẫn có thể đưa tay giúp đỡ. Nhưng sau khi đã giúp ta biết buông phần còn lại. Và chính lúc ấy ta bắt đầu có thời gian để nhìn lại đời mình. Trước đây ta dành bao nhiêu thời gian để nói người khác nên sống thế nào? Bây giờ ta dùng thời gian ấy để hỏi mình đã sống ra sao. Trước đây ta nhìn thấy rất nhiều lỗi của người thân. Bây giờ ta nhìn xem mình đã làm họ tổn thương ở đâu. Trước đây ta mong người khác thay đổi cách nói chuyện. Bây giờ ta nghe lại giọng nói của chính mình. Trước đây ta muốn người khác biết nhường nhịn. Bây giờ ta tập nhường một bước. Trước đây ta muốn người khác biết im lặng đúng lúc. Bây giờ ta tập giữ một khoảng lặng trước khi phản ứng. Sự thay đổi ấy không ồn ào, không ai vỗ tay, không ai trao cho chúng ta một phần thưởng, nhưng nó làm đời sống bên trong thay đổi từng chút một. Một ngày nọ, người khác nói một câu khó nghe, ta không còn lập tức đáp trả. Một ngày khác, người thân làm điều trái ý, ta không còn muốn kiểm soát. Một ngày khác nữa, có người hiểu lầm mình, ta không còn thấy cần phải giải thích tất cả. Những điều ấy tưởng nhỏ, nhưng đó chính là dấu hiệu của sự trưởng thành. Có thể cuộc đời vẫn chưa trở nên dễ dàng hơn, người khác vẫn có thể làm ta buồn. Những chuyện bất ngờ vẫn xảy ra, mất mát vẫn đến, con người vẫn có thể thay đổi. Nhưng bên trong ta đã có một khoảng không rộng hơn trước. Ta không còn bị cuốn theo mọi chuyện. Ta bắt đầu biết điều gì thuộc về mình và điều gì nên trả lại cho cuộc đời. Một người thật sự biết quay về với chính mình không phải là người không còn quan tâm đến thế gian. Họ quan tâm sâu hơn nhưng ít kiểm soát hơn. Họ thương người khác nhưng không muốn sở hữu người khác. Họ nhìn thấy lỗi lầm nhưng không vội kết án. Họ có thể góp ý nhưng không xem lời nói của mình là chân lý duy nhất. Họ biết rằng mình cũng đang học. Và vì biết mình đang học, họ trở nên khiêm nhường hơn trước những bài học của người khác. Có lẽ đây mới là điều khó nhất. Chúng ta dễ thấy mình là người đang dạy, nhưng khó thấy mình cũng là người đang học. Mỗi người đi ngang qua đời, ta đều có thể trở thành một tấm gương. Người làm ta khó chịu cho ta thấy nơi nào trong mình còn chấp trước. Người khiến ta ghen tỵ cho ta thấy nơi nào trong mình còn thiếu tự tin. Người khiến ta tức giận cho ta thấy nơi nào trong mình còn chưa bình an. Người khiến ta đau cho ta thấy nơi nào cần được chữa lành. #ducdatlailatma #daophatvacuocsong #daophat #loidayducdatlailatma #loiphatday

About