@menganyosishabala: A man trying to make a living with selling fruits was today arrested for not having a permit 🥹 #eswatinitiktok🇸🇿 #trendingvideo #tiktok #vendors #sad

Menga Nyosi
Menga Nyosi
Open In TikTok:
Region: SZ
Friday 05 May 2023 21:09:57 GMT
71283
1826
199
42

Music

Download

Comments

mcreeed
McReed💫🖤 :
This thing iss very. simple, the municipal council should over these vendors a R5 license that lasts exactly 12 hours and renewable.
2023-05-06 13:48:52
69
rockyzwe23
Thabani Masilela :
Municipality has falied Swazi people ..
2023-05-06 08:50:10
53
winile.p.mamba
Winile.P.Mamba :
This is painful
2026-05-30 16:45:01
1
dnsikelelo
nsikelelod :
it's so unfair cz he didn't not steal anything but he's trying to make a living since there are no jobs..
2023-05-07 20:19:14
35
mkdlamini108
Dlamini MK 🇸🇿 :
order coming straight from the might boss at Lozitha Palace 😏
2023-05-06 11:46:13
33
i_minilenhle
M ᥫ᭡ :
so sad😭
2023-05-18 19:46:14
3
cebisacisco1
Cebisa Cisco :
one true hustler i know 🙌
2023-05-09 03:52:41
6
user9026454830561
user9026454830561 :
Human rights law is violated ,pulling him with a shirt ,😏
2023-05-06 09:40:59
3
lubanzisithebe
LubanziSithebe :
it is sad seeing them in Manzini running away from bokwekwe😭😭😭
2023-05-13 18:52:31
3
nothando_m246
La Mamba🤍🌺 :
Eish yati he usually come at my work atositsengisela
2023-05-06 09:30:06
4
lakhandza_luxe_bags19
LaKhandza Luxe Bags ✨ :
🥺🥺🥺🥺🥺🥺I've seen this several times and it's really sad yat. last time I saw the lady crying begging them to not throw away her fruits😪😪
2023-05-06 08:57:50
4
tebengunimkhatshw
Tebenguni Mkhatshwa :
This is so sad. I know this guy. he makes a living selling fruits and veggies. 😭😭😭😭😭 asinamali, asisebenti siyazama NLHOSIYAMI
2023-05-06 08:24:00
3
sweezymagic
mduduzi swaney :
so saddened by this
2023-05-06 09:06:48
3
mcebomkhonta5
mcebomkhonta5 :
best hustler ever 😭 but why
2023-05-10 03:42:02
2
marcus_butler
marcus_B :
why are they doing this to our fellow brothers making an honest living ......
2023-05-06 11:03:17
2
lulustar_04
#Lulustar with a 💥 :
Abatiwa yin labahlala khona , befikelwe once laba 😠😠😠
2023-05-06 10:48:33
1
sifanele22
sifanele🇸🇿 :
😢 Lama security lawa adisiza bantfu, yeyi awunoni njalo
2023-05-06 00:11:33
3
mjotrill
Mjongeni :
eishhhhh umkhaya wam,ayy hulumende akayilungise lentfo lena,Ncesi Bhubhunyane
2023-05-07 01:42:57
3
mamakaasimihla95
bongy :
Eswatin for you😳
2023-05-06 02:16:42
2
apostlezion
apostlezionpgm@gmail :
Sono sakhe kuzama Imphilo 🥲
2023-05-06 08:16:32
2
atamwithlove
Ayanda. :
Yoh My Heart .
2023-05-06 11:59:57
2
gina_260
Ginah260 :
l knw him he see them here at Mahlanya 😳
2023-05-07 03:05:06
3
mphile198521
mphilemabuza :
😭😭😭 yeah...God help us
2023-05-06 13:29:19
2
nothandocliomngun
nothandocliomngun :
😔so sad,I know him selling fruits in Mahlanya,My daughter is asking me kutsi why are they arresting him? me:he's selling fruits in town her: just 4 d
2023-05-08 20:36:01
2
selusiwe21
it's Tikahle❤️✨️ :
you know I've never understood the reason why they have to be arrested for trying to make a living💔🥺🥺
2023-05-08 08:15:25
2
To see more videos from user @menganyosishabala, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trần Dị và Miêu Tĩnh: Họ đã dùng tình thân để gọi tên một tình yêu còn chưa kịp nhận thức.  Điều mình thích nhất trong cách xây dựng mối quan hệ giữa Trần Dị và Miêu Tĩnh là biên kịch chưa bao giờ để tình yêu của họ bắt đầu bằng một khoảnh khắc rung động. Nó được nuôi lớn từng ngày trong sự nương tựa, đến mức khi cả hai kịp nhận ra, trái tim đã sớm vượt qua ranh giới của hai chữ “anh em”.  Những cái nắm tay, những cái ôm, hay những lần vô thức tìm đến nhau dường như đã trở thành điều bình thường nhất trong cuộc sống của Trần Dị và Miêu Tĩnh. Giống như lời Miêu Tĩnh từng nói, họ chẳng khác nào hai chú chó hoang cùng lạc giữa một cánh đồng hoang vu cô độc.  Hai con chó hoang sẽ không hỏi vì sao phải đi cùng nhau. Chúng chỉ biết rằng nếu buông tay nhau, sẽ chẳng còn ai cả. Sự khắc nghiệt của cuộc sống buộc họ phải nắm chặt lấy tay nhau để tồn tại. Khi một người trở thành điểm tựa duy nhất của người còn lại, mọi ranh giới vốn có cũng lặng lẽ bị thời gian bào mòn.  Họ ở cạnh nhau quá lâu, dựa vào nhau quá nhiều, đến mức chẳng còn ai nghĩ phải hỏi rằng mối quan hệ ấy đã đi xa đến đâu. Hai đứa trẻ còn chưa kịp lớn đã học cách sống như những người trưởng thành. Họ cùng nhau dựng nên một mái nhà trong tưởng tượng, nơi luôn có ánh đèn chờ người trở về, có bữa cơm còn nóng, có mùi nắng vương trên quần áo sạch, và có một người để mỗi lần mở cửa đều biết rằng mình không còn cô độc. Điều họ cùng nhau vun đắp chưa bao giờ chỉ là một mái nhà mà đó là cảm giác được trở về. Họ cùng mang trên mình những khoảng trống mà gia đình để lại. Những tổn thương ấy giống nhau đến mức chẳng cần nói thành lời cũng đủ để đối phương thấu hiểu. Với Miêu Tĩnh, Trần Dị là cảm giác an toàn mà cô chưa từng có. Còn với Trần Dị, người luôn đứng bên rìa của ánh sáng và bóng tối, Miêu Tĩnh là người duy nhất khiến cậu có thể buông bỏ mọi phòng bị, để tạm quên đi những hỗn loạn và sa ngã của Khu 7. Chính vì cùng chữa lành những khoảng trống ấy cho nhau, nên sự hiện diện của đối phương dần trở thành một phần của cuộc sống. Không ai nhận ra từ lúc nào, việc quan tâm đã biến thành thói quen, thói quen lại biến thành sự phụ thuộc, còn sự phụ thuộc thì lặng lẽ lớn thành tình yêu. Thứ gắn kết họ ban đầu là tình thân, là sự đồng cảm giữa hai con người cùng mang một số phận nhiều khiếm khuyết. Nhưng cũng chính vì quá phụ thuộc vào nhau để tồn tại, mối quan hệ ấy dần mang dáng dấp của một sự cộng sinh.  Họ quen với việc mọi niềm vui đều muốn chia sẻ cho đối phương trước tiên. Quen với việc bất cứ chuyện gì xảy ra cũng sẽ vô thức tìm đến người còn lại. Quen đến mức sự tồn tại của người kia dần trở thành một phần trong nhịp sống của chính mình. Không phải vì tình yêu đến quá muộn. Mà bởi nó đến quá sớm. Khi đó, họ còn quá trẻ để hiểu thế nào là tình yêu, càng không nhận ra rằng tình yêu đôi khi không bắt đầu từ rung động, mà lớn lên từ những tháng ngày luôn có một người ở bên. Thế nên, sự chiếm hữu mơ hồ, những tiếp xúc thân mật vượt quá giới hạn hay việc luôn vô thức đặt đối phương ở vị trí quan trọng nhất… tất cả đều được che phủ dưới cái tên “anh em”. Không chỉ người ngoài nhìn không ra, mà ngay cả chính họ cũng chưa từng nghi ngờ những cảm xúc ấy. Bởi khi một người đã trở thành thói quen của mình quá lâu, người ta sẽ tưởng rằng mọi yêu thương đều là điều hiển nhiên. Đến khi kịp nhận ra trái tim mình đã rung động, thì tình cảm ấy đã chẳng còn là thứ vừa mới bắt đầu. Nó đã âm thầm bén rễ trong từng cái nắm tay, từng cái ôm, từng bữa cơm, từng lần chờ nhau về nhà và từng khoảnh khắc cùng nhau chống chọi với thế giới. Để rồi khi ngoảnh đầu nhìn lại, họ mới hiểu rằng trái tim của cả hai đã quấn chặt lấy nhau từ rất lâu. Từ lâu đến mức, chẳng còn cách nào có thể tách rời. #chohoangvaxuong #tonguylong #truongtinhnghi #songweilong #zhangjingyi
Trần Dị và Miêu Tĩnh: Họ đã dùng tình thân để gọi tên một tình yêu còn chưa kịp nhận thức. Điều mình thích nhất trong cách xây dựng mối quan hệ giữa Trần Dị và Miêu Tĩnh là biên kịch chưa bao giờ để tình yêu của họ bắt đầu bằng một khoảnh khắc rung động. Nó được nuôi lớn từng ngày trong sự nương tựa, đến mức khi cả hai kịp nhận ra, trái tim đã sớm vượt qua ranh giới của hai chữ “anh em”. Những cái nắm tay, những cái ôm, hay những lần vô thức tìm đến nhau dường như đã trở thành điều bình thường nhất trong cuộc sống của Trần Dị và Miêu Tĩnh. Giống như lời Miêu Tĩnh từng nói, họ chẳng khác nào hai chú chó hoang cùng lạc giữa một cánh đồng hoang vu cô độc. Hai con chó hoang sẽ không hỏi vì sao phải đi cùng nhau. Chúng chỉ biết rằng nếu buông tay nhau, sẽ chẳng còn ai cả. Sự khắc nghiệt của cuộc sống buộc họ phải nắm chặt lấy tay nhau để tồn tại. Khi một người trở thành điểm tựa duy nhất của người còn lại, mọi ranh giới vốn có cũng lặng lẽ bị thời gian bào mòn. Họ ở cạnh nhau quá lâu, dựa vào nhau quá nhiều, đến mức chẳng còn ai nghĩ phải hỏi rằng mối quan hệ ấy đã đi xa đến đâu. Hai đứa trẻ còn chưa kịp lớn đã học cách sống như những người trưởng thành. Họ cùng nhau dựng nên một mái nhà trong tưởng tượng, nơi luôn có ánh đèn chờ người trở về, có bữa cơm còn nóng, có mùi nắng vương trên quần áo sạch, và có một người để mỗi lần mở cửa đều biết rằng mình không còn cô độc. Điều họ cùng nhau vun đắp chưa bao giờ chỉ là một mái nhà mà đó là cảm giác được trở về. Họ cùng mang trên mình những khoảng trống mà gia đình để lại. Những tổn thương ấy giống nhau đến mức chẳng cần nói thành lời cũng đủ để đối phương thấu hiểu. Với Miêu Tĩnh, Trần Dị là cảm giác an toàn mà cô chưa từng có. Còn với Trần Dị, người luôn đứng bên rìa của ánh sáng và bóng tối, Miêu Tĩnh là người duy nhất khiến cậu có thể buông bỏ mọi phòng bị, để tạm quên đi những hỗn loạn và sa ngã của Khu 7. Chính vì cùng chữa lành những khoảng trống ấy cho nhau, nên sự hiện diện của đối phương dần trở thành một phần của cuộc sống. Không ai nhận ra từ lúc nào, việc quan tâm đã biến thành thói quen, thói quen lại biến thành sự phụ thuộc, còn sự phụ thuộc thì lặng lẽ lớn thành tình yêu. Thứ gắn kết họ ban đầu là tình thân, là sự đồng cảm giữa hai con người cùng mang một số phận nhiều khiếm khuyết. Nhưng cũng chính vì quá phụ thuộc vào nhau để tồn tại, mối quan hệ ấy dần mang dáng dấp của một sự cộng sinh. Họ quen với việc mọi niềm vui đều muốn chia sẻ cho đối phương trước tiên. Quen với việc bất cứ chuyện gì xảy ra cũng sẽ vô thức tìm đến người còn lại. Quen đến mức sự tồn tại của người kia dần trở thành một phần trong nhịp sống của chính mình. Không phải vì tình yêu đến quá muộn. Mà bởi nó đến quá sớm. Khi đó, họ còn quá trẻ để hiểu thế nào là tình yêu, càng không nhận ra rằng tình yêu đôi khi không bắt đầu từ rung động, mà lớn lên từ những tháng ngày luôn có một người ở bên. Thế nên, sự chiếm hữu mơ hồ, những tiếp xúc thân mật vượt quá giới hạn hay việc luôn vô thức đặt đối phương ở vị trí quan trọng nhất… tất cả đều được che phủ dưới cái tên “anh em”. Không chỉ người ngoài nhìn không ra, mà ngay cả chính họ cũng chưa từng nghi ngờ những cảm xúc ấy. Bởi khi một người đã trở thành thói quen của mình quá lâu, người ta sẽ tưởng rằng mọi yêu thương đều là điều hiển nhiên. Đến khi kịp nhận ra trái tim mình đã rung động, thì tình cảm ấy đã chẳng còn là thứ vừa mới bắt đầu. Nó đã âm thầm bén rễ trong từng cái nắm tay, từng cái ôm, từng bữa cơm, từng lần chờ nhau về nhà và từng khoảnh khắc cùng nhau chống chọi với thế giới. Để rồi khi ngoảnh đầu nhìn lại, họ mới hiểu rằng trái tim của cả hai đã quấn chặt lấy nhau từ rất lâu. Từ lâu đến mức, chẳng còn cách nào có thể tách rời. #chohoangvaxuong #tonguylong #truongtinhnghi #songweilong #zhangjingyi

About