tlong™* :
Rằng đêm nay, một dòng thư tay
Anh viết gửi người con gái anh thương
Bài thơ xưa còn in dấu vương, nét bút anh tựa người kể tình ca
Người thương anh, người thương anh,
Để lại bầu trời với nỗi chơi vơi
Rời mái lá, trời giá rét, người còn ở bên ta, còn không?
Anh lang thang tìm em trong giấc mơ xưa hoài mong
Anh lang thang tìm em trong tiếng chim đưa mà ngóng
Thương thân em, người con gái phủ sương vai, tội không?
Ta không mang được cho em những xa hoa cuộc sống
Thôi em đi về nơi đất khách, ta ôm miền quê
Không ai đem mình chia hai ngả bơ vơ được nhé
Ta mong sao ngày sau ta sẽ có duyên gặp nhau
Chạnh lòng mà thương cô, bão tố cũng sớm qua thôi
Lững lờ rồi mà, hững hờ rồi mà
Khóc làm gì mà nhớ, mà thương
Chẳng phận cũng chẳng đành, ước nguyện cũng chẳng thành
Trời í-a, thương cô
Nhặt một nhành hoa thắm trên tay.
Người bước về nơi phương ấy, quá xa xôi
Bông lúa đơn côi cố giữ lấy hương thơm chịu lại, ai mà đợi
Lời thề hẹn năm ấy lừa dối, để lại như gió đấy thôi
Còn thương sao rời đi để một lần níu với?
Rồi muộn phiền ai trút lên vai nặng gánh,
Để lại ta với những mong manh
Thương lắm cây xanh, trông rối mong,
Thân đầy bão bùng, ôi lạnh lùng
Nỗi đau ta mang đã hằn sâu, biết đâu mai sau có tìm phai
Đọc dòng nhật kí, nước mắt rơi ướt tim đau
2026-07-12 00:24:38