@swagatronforever2.0:

spam
spam
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 11 July 2023 03:54:45 GMT
19987
1332
18
1

Music

Download

Comments

x5150gurlx
lena :
my baby is listening to sb <3
2023-07-12 05:29:52
10
user109092740
Jeanette🫶🏽 :
real
2023-09-09 11:31:39
0
moonlitmorpho
. :
Love u hope ur okay 🫂🤍😕
2023-07-11 03:56:14
2
tanysharaykooooo
Tanysha :
What song is this 🥺
2023-07-12 02:41:06
2
000el_
el :3 :
real
2023-07-11 13:05:36
2
leahslagle12
Leah :
Ok 😁
2023-07-11 04:14:33
0
kii.anaa
❀•𝐾𝑖𝑎𝑛𝑎•❀ :
Hello ? 👁️👄👁️
2023-07-11 04:04:15
0
hisfav.ong
Dez :
Same
2023-07-11 04:05:27
0
alli.drummond13
Alli :
period.
2023-07-11 03:56:34
0
3l7876
SPOOKY DA SCARY 🦆 :
same
2023-07-11 04:16:24
0
hassamqazi86
Qazi Hassam Farooqi :
🥰🥰🥰
2023-07-11 11:51:26
0
qdzyyejcn
𝑻𝖊𝗜𝖾𝗴𝗿𝖺𝗺_Meey692 :
I need to clean my tub I want these vibes
2023-07-11 03:59:26
1
notthatamazonhoe
Alexa :
Should we kiss in the bath
2023-07-11 16:33:16
0
sasschan
hannie :
Did you hear about the $25,000 was hidden in Utah 5 weeks ago for a treasure hunt and it still hasn’t been found?
2023-07-11 05:13:49
4
memer.89
memer.89 :
how long you been in there for
2023-07-11 04:02:33
3
chrlslvur
em. :
i got high for u megan
2023-07-11 04:22:30
1
To see more videos from user @swagatronforever2.0, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Những ngày cuối năm tại Sài Gòn, đi đến đâu tôi cũng nghe câu hát “Thành phố lớn Tết đến càng cô đơn, kẻ bôn ba chỉ muốn quay lối về nhà…” Câu hát ấy không ồn ào, không cố chạm vào ai, vậy mà cứ len lỏi như khói thuốc vương trên áo, chậm rãi nhưng dai dẳng. Sài Gòn cuối năm đông hơn thường lệ, nhưng cái đông ấy chỉ làm người ta thấy mình nhỏ lại. Phố xá sáng đèn, cửa tiệm mở nhạc Tết từ sớm, người người hối hả mua sắm, còn tôi thì đứng giữa dòng người, nghe trong lòng có thứ gì đó rơi xuống, khẽ thôi, nhưng rất sâu. Cuối năm, Sài Gòn giống một bữa tiệc mà ai cũng có chỗ ngồi, chỉ riêng mình không biết nên ngồi đâu. Người ta nói về thưởng Tết, về chuyến xe đêm, về mâm cơm sum họp. Những câu chuyện tưởng như vô tình ấy lại cứa vào lòng kẻ không dám chắc mình có mặt trên mâm cơm nào. Không phải vì không có nhà để về, mà vì con đường về nhà đôi khi dài hơn sức chịu đựng của một năm tha hương. Có những buổi tối tan làm muộn, tôi ghé vào quán cơm quen. Vẫn là khay cơm nóng, vẫn là món ăn đủ đầy, nhưng ăn đến đâu cũng thấy thiếu. Thiếu một tiếng gọi với theo khi đứng dậy, thiếu một câu cằn nhằn quen thuộc, thiếu cả cảm giác được ngồi yên mà không cần nghĩ ngày mai phải trả tiền nhà bằng cách nào. “Cơm đoàn viên” ba chữ nghe nhẹ như khói, nhưng với người ở lại thành phố này dịp Tết, nó nặng như một lời tự vấn: mình đã đi bao xa để đánh đổi điều gì? Đêm Sài Gòn những ngày cận Tết lạnh hơn trong cảm giác. Tôi rót rượu, không phải để say, mà để có cái cớ ngồi lâu hơn với nỗi nhớ. Khói thuốc cuộn lên, che mờ những suy nghĩ không muốn đối diện. Trong làn khói ấy, ký ức hiện ra rõ ràng đến tàn nhẫn: bếp lửa quê nhà, nồi cơm sôi lục bục, tiếng dép kéo trên nền gạch cũ, và một chỗ ngồi luôn được chừa sẵn, dù có khi rất lâu rồi chưa kịp lấp đầy. Có những năm, tôi tự nhủ thôi thì ở lại Sài Gòn, coi như Tết cũng chỉ là một ngày bình thường. Nhưng đến lúc giao thừa gần kề, mọi cố gắng tỏ ra bình thản đều tan rã. Thành phố càng rực rỡ, lòng người càng lặng thinh. Giữa pháo hoa và tiếng cười, có những kẻ lặng lẽ quay mặt đi, sợ ánh sáng làm lộ ra nỗi cô đơn mà mình đã giấu cả năm trời. Người ta bảo lớn rồi, phải quen với việc xa nhà. Nhưng có những nỗi nhớ không phải để quen, mà để chịu. Chịu qua từng mùa Tết, từng bữa cơm ăn vội, từng cuộc gọi về chỉ dám nói những điều nhẹ tênh. Bởi nói thật quá thì sợ người ở nhà lo, mà nói dối mãi thì chính mình không chịu nổi. Rượu cạn dần, khói cũng nhạt đi. Chỉ còn câu hát kia ở lại, quẩn quanh trong đầu như một lời an ủi không trọn vẹn. Thành phố lớn thật, nhưng Tết đến, nỗi cô đơn cũng lớn theo. Và giữa tất cả những bon chen, thứ khiến người ta giằng xé nhất vẫn là một ước mong rất nhỏ: được về nhà, ngồi xuống, ăn một bữa cơm không cần vội, không cần mạnh mẽ, chỉ cần đủ người.
Những ngày cuối năm tại Sài Gòn, đi đến đâu tôi cũng nghe câu hát “Thành phố lớn Tết đến càng cô đơn, kẻ bôn ba chỉ muốn quay lối về nhà…” Câu hát ấy không ồn ào, không cố chạm vào ai, vậy mà cứ len lỏi như khói thuốc vương trên áo, chậm rãi nhưng dai dẳng. Sài Gòn cuối năm đông hơn thường lệ, nhưng cái đông ấy chỉ làm người ta thấy mình nhỏ lại. Phố xá sáng đèn, cửa tiệm mở nhạc Tết từ sớm, người người hối hả mua sắm, còn tôi thì đứng giữa dòng người, nghe trong lòng có thứ gì đó rơi xuống, khẽ thôi, nhưng rất sâu. Cuối năm, Sài Gòn giống một bữa tiệc mà ai cũng có chỗ ngồi, chỉ riêng mình không biết nên ngồi đâu. Người ta nói về thưởng Tết, về chuyến xe đêm, về mâm cơm sum họp. Những câu chuyện tưởng như vô tình ấy lại cứa vào lòng kẻ không dám chắc mình có mặt trên mâm cơm nào. Không phải vì không có nhà để về, mà vì con đường về nhà đôi khi dài hơn sức chịu đựng của một năm tha hương. Có những buổi tối tan làm muộn, tôi ghé vào quán cơm quen. Vẫn là khay cơm nóng, vẫn là món ăn đủ đầy, nhưng ăn đến đâu cũng thấy thiếu. Thiếu một tiếng gọi với theo khi đứng dậy, thiếu một câu cằn nhằn quen thuộc, thiếu cả cảm giác được ngồi yên mà không cần nghĩ ngày mai phải trả tiền nhà bằng cách nào. “Cơm đoàn viên” ba chữ nghe nhẹ như khói, nhưng với người ở lại thành phố này dịp Tết, nó nặng như một lời tự vấn: mình đã đi bao xa để đánh đổi điều gì? Đêm Sài Gòn những ngày cận Tết lạnh hơn trong cảm giác. Tôi rót rượu, không phải để say, mà để có cái cớ ngồi lâu hơn với nỗi nhớ. Khói thuốc cuộn lên, che mờ những suy nghĩ không muốn đối diện. Trong làn khói ấy, ký ức hiện ra rõ ràng đến tàn nhẫn: bếp lửa quê nhà, nồi cơm sôi lục bục, tiếng dép kéo trên nền gạch cũ, và một chỗ ngồi luôn được chừa sẵn, dù có khi rất lâu rồi chưa kịp lấp đầy. Có những năm, tôi tự nhủ thôi thì ở lại Sài Gòn, coi như Tết cũng chỉ là một ngày bình thường. Nhưng đến lúc giao thừa gần kề, mọi cố gắng tỏ ra bình thản đều tan rã. Thành phố càng rực rỡ, lòng người càng lặng thinh. Giữa pháo hoa và tiếng cười, có những kẻ lặng lẽ quay mặt đi, sợ ánh sáng làm lộ ra nỗi cô đơn mà mình đã giấu cả năm trời. Người ta bảo lớn rồi, phải quen với việc xa nhà. Nhưng có những nỗi nhớ không phải để quen, mà để chịu. Chịu qua từng mùa Tết, từng bữa cơm ăn vội, từng cuộc gọi về chỉ dám nói những điều nhẹ tênh. Bởi nói thật quá thì sợ người ở nhà lo, mà nói dối mãi thì chính mình không chịu nổi. Rượu cạn dần, khói cũng nhạt đi. Chỉ còn câu hát kia ở lại, quẩn quanh trong đầu như một lời an ủi không trọn vẹn. Thành phố lớn thật, nhưng Tết đến, nỗi cô đơn cũng lớn theo. Và giữa tất cả những bon chen, thứ khiến người ta giằng xé nhất vẫn là một ước mong rất nhỏ: được về nhà, ngồi xuống, ăn một bữa cơm không cần vội, không cần mạnh mẽ, chỉ cần đủ người.

About