@marilyn_252912: Tên Nhạc: Duy Ái / 唯爱 Trình Bày: A Nguyệt Nguyệt / 阿YueYue Nhạc Phim: Bảy Kiếp May Mắn / 七时吉祥 #duyái #唯爱 #bảykiếpmaymắnost #七时吉祥ost #anguyetnguyet #阿yueyue #lyrics #sharechu #xuhuong #ost #nhactrung #pinyin #nhactrungquoc #vietsub #lyrics_songs #nhactrungquoctamtrang #xh #nhachaymoingay #xuhuongtiktok #nhacphimtrungquoc #marilyn_252912

七月兰花
七月兰花
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 30 August 2023 12:54:45 GMT
69314
2522
26
92

Music

Download

Comments

bolinh595
Bảo Linh nek))) :
nghe nhạc là chỉ mún xem phim lun😅😅
2023-09-03 15:21:08
12
nhile2309bmy
Yến Nhi :
Bản gốc vẫm là 1 cái dì đó k thay thế đc. Tạm biệt 7 Kiếp May Mắn😊
2023-08-31 11:41:07
6
3th.315
YeuAnh :
Chờ bà làm bài này bữa h 🥺
2023-09-02 01:03:32
4
ngan_ha.202
ngan_ha.202 :
Hình như bài này cx là ost thương lan quyết nhỉ
2023-08-31 14:26:17
1
nhathanh2k25
Happy :
huhu lại nhớ phim rồi
2023-09-01 12:02:38
2
hoa_541
Hòa 109 :
hôm nay là ngày tập cuối cùng của bảy kiếp may mắn chiếu rồi , đúng là có hơi buồn nhưng hai nhân vật chính đã có thể ở bên nhau đến bạc đầu rồi 🥰
2023-08-31 12:23:03
8
jiiaalinhk
Jielil :
Đến h vẫn luỵ cíu t 🥲🥲🥲😭
2024-01-27 14:27:11
1
mzii.qzaw_
mimi ᝰ.ᐟ :
Bảy Kiếp May Mắn 😭
2025-05-29 15:18:33
0
hani_nn0
NL :
xin tên nhạc tiếng trung ạ với cho tui hỏi là nghề nhạc ở đâu ạ
2023-10-17 06:08:56
0
bolinh595
Bảo Linh nek))) :
hay quá
2023-09-03 15:18:28
2
_studywithdy0905_
Hoài Thương :
❤️
2023-08-30 16:19:30
3
user9kgdd98
tchh :
🥰🥰🥰
2023-09-24 00:53:41
1
ngocanh2372011
Ngọc Anh💥 :
😍
2025-06-28 05:38:13
0
nguyenduyai208
Duy Ái💥 :
:))
2025-08-28 05:30:56
0
tasfiya.ahmed191
Tasfiya Ahmed :
😂
2026-01-04 11:11:12
0
gtrang207
Tạp hoá bé Cam :
nhớ phim quáa ạ:((
2023-08-31 15:53:52
5
susantran_998
Trần Chi :
🥰🥰🥰
2023-08-31 04:11:32
2
tic.vann
van :
làm thêm Ai Tình Ký đi ạ
2023-08-31 09:29:07
2
selenele1728
Selene :
bạn làm bài này bản Chiêm Văn Đình đc ko ạ
2023-08-31 20:06:55
1
n_quynhbunbo
Như Quỳnh :
😁
2024-12-01 10:06:23
0
To see more videos from user @marilyn_252912, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những mối tình không đủ dài để gọi là một câu chuyện, nhưng lại đủ sâu để không thể quên. Nó không bắt đầu bằng tính toán, cũng không kết thúc bằng lý do rõ ràng. Nó chỉ xuất hiện đúng lúc mình yếu lòng nhất, đúng kiểu người mà mình từng nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại lần nữa trong đời. Không phải ai cũng hiểu cảm giác gặp một người “đúng gu” là như thế nào. Nó không nằm ở ngoại hình, cũng không hoàn toàn nằm ở tính cách. Nó là một thứ rất mơ hồ, như thể mọi thứ trong người đó đều vừa khớp với những gì mình từng im lặng tưởng tượng. Cách họ nói chuyện,cách họ xuất hiện trong những khoảnh khắc bình thường nhất… đều khiến mình có cảm giác như mình không cần phải gồng lên để trở thành ai khác. Và đó là lý do những mối tình ngắn như vậy lại nguy hiểm đến mức ám ảnh. Vì nó đến quá nhanh nên mình không kịp phòng bị. Không kịp thấy những điều không hợp, không kịp trải qua những lần hụt hẫng đủ lớn để tỉnh ra. Tất cả chỉ dừng lại ở những phần đẹp nhất, nhẹ nhất của nhau, như thể cuộc gặp gỡ đó được cắt ra từ một phiên bản hoàn hảo nào đó của cuộc đời rồi biến mất trước khi kịp bị làm hỏng. Đến khi nó kết thúc, mình mới hiểu ra một điều rất lạ: thứ khiến mình đau không phải là mất một người, mà là mất một cảm giác. Cảm giác nói chuyện mà không phải nghĩ quá nhiều. Cảm giác được hiểu mà không cần giải thích. Cảm giác chỉ cần người đó ở đó thôi, mọi thứ trong mình đều tự nhiên nhẹ đi. Rồi mình nhận ra một điều khó chịu hơn: không phải mình chưa từng yêu ai khác, mà là những người đến sau không còn làm mình thấy “đúng” như người đó nữa. Không phải họ tệ, mà là họ không chạm được đúng tần số từng có một lần. Và thế là mình bắt đầu sống trong một sự so sánh ngầm, không nói ra nhưng luôn tồn tại. Mình không so người với người. Mình so cảm giác với cảm giác. Và không có sự so sánh nào công bằng cả. Có người gọi đó là rung động thoáng qua. Nhưng với người từng đi qua, nó không hề thoáng. Nó đủ lâu để thành thói quen, đủ nhẹ để không gây đau ngay, nhưng đủ sâu để về sau mỗi lần yên tĩnh lại thấy thiếu. Thứ đáng sợ nhất không phải là đau, mà là quen với một thứ không bao giờ lặp lại nữa. Rồi một ngày, mình hiểu ra: có những người không thuộc về mình không phải vì họ không đủ tốt, mà vì họ đến sai thời điểm. Hoặc đúng hơn, họ đến lúc mình dễ rung động nhất, nhưng không đủ điều kiện để ở lại lâu hơn. Và sự trùng hợp đó tạo ra một thứ tàn nhẫn: một ký ức đẹp nhưng không có tương lai. Càng về sau, mình càng nhận ra, những mối tình như vậy không phải để giữ. Nó giống như một đoạn trải nghiệm được gửi đến để mình biết cảm giác “đúng người” có thể trông như thế nào, rồi rời đi trước khi mình kịp phụ thuộc hoàn toàn. Nhưng con người thì luôn chậm hiểu. Mình chỉ hiểu điều đó sau khi đã coi nó là một phần quan trọng. Có những thứ không mất đi theo kiểu biến mất. Nó chỉ lùi lại phía sau, trở thành một góc rất yên trong ký ức. Không còn làm mình khóc, nhưng cũng không còn vô nghĩa. Thỉnh thoảng chỉ cần một khoảnh khắc giống lại thôi, mọi thứ cũ kỹ đó lại trồi lên rất rõ, như chưa từng bị thời gian chạm vào. Và điều buồn nhất không phải là mình không còn gặp lại người đó. Mà là mình không còn là phiên bản của chính mình khi từng ở cạnh người đó nữa. Không phải vì mình thay đổi quá nhiều, mà vì có một phiên bản từng biết rung động rất đúng cách… đã ở lại trong một đoạn rất ngắn của đời mình, rồi không quay lại nữa. Rồi đến cuối cùng, thứ còn lại không phải là tiếc một người. Mà là tiếc cái cảm giác mà mình từng nghĩ nó sẽ kéo dài hơn thế. Và mình học được một điều rất muộn: có những người chỉ xuất hiện để cho mình biết “đúng gu” là gì… rồi biến mất ngay trước khi mình kịp hiểu rằng, không phải cái gì đúng cũng có thể ở lại.#tamtrang_camxuc #tinhyeu #videoviral #camxuc #tamtrang
Có những mối tình không đủ dài để gọi là một câu chuyện, nhưng lại đủ sâu để không thể quên. Nó không bắt đầu bằng tính toán, cũng không kết thúc bằng lý do rõ ràng. Nó chỉ xuất hiện đúng lúc mình yếu lòng nhất, đúng kiểu người mà mình từng nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại lần nữa trong đời. Không phải ai cũng hiểu cảm giác gặp một người “đúng gu” là như thế nào. Nó không nằm ở ngoại hình, cũng không hoàn toàn nằm ở tính cách. Nó là một thứ rất mơ hồ, như thể mọi thứ trong người đó đều vừa khớp với những gì mình từng im lặng tưởng tượng. Cách họ nói chuyện,cách họ xuất hiện trong những khoảnh khắc bình thường nhất… đều khiến mình có cảm giác như mình không cần phải gồng lên để trở thành ai khác. Và đó là lý do những mối tình ngắn như vậy lại nguy hiểm đến mức ám ảnh. Vì nó đến quá nhanh nên mình không kịp phòng bị. Không kịp thấy những điều không hợp, không kịp trải qua những lần hụt hẫng đủ lớn để tỉnh ra. Tất cả chỉ dừng lại ở những phần đẹp nhất, nhẹ nhất của nhau, như thể cuộc gặp gỡ đó được cắt ra từ một phiên bản hoàn hảo nào đó của cuộc đời rồi biến mất trước khi kịp bị làm hỏng. Đến khi nó kết thúc, mình mới hiểu ra một điều rất lạ: thứ khiến mình đau không phải là mất một người, mà là mất một cảm giác. Cảm giác nói chuyện mà không phải nghĩ quá nhiều. Cảm giác được hiểu mà không cần giải thích. Cảm giác chỉ cần người đó ở đó thôi, mọi thứ trong mình đều tự nhiên nhẹ đi. Rồi mình nhận ra một điều khó chịu hơn: không phải mình chưa từng yêu ai khác, mà là những người đến sau không còn làm mình thấy “đúng” như người đó nữa. Không phải họ tệ, mà là họ không chạm được đúng tần số từng có một lần. Và thế là mình bắt đầu sống trong một sự so sánh ngầm, không nói ra nhưng luôn tồn tại. Mình không so người với người. Mình so cảm giác với cảm giác. Và không có sự so sánh nào công bằng cả. Có người gọi đó là rung động thoáng qua. Nhưng với người từng đi qua, nó không hề thoáng. Nó đủ lâu để thành thói quen, đủ nhẹ để không gây đau ngay, nhưng đủ sâu để về sau mỗi lần yên tĩnh lại thấy thiếu. Thứ đáng sợ nhất không phải là đau, mà là quen với một thứ không bao giờ lặp lại nữa. Rồi một ngày, mình hiểu ra: có những người không thuộc về mình không phải vì họ không đủ tốt, mà vì họ đến sai thời điểm. Hoặc đúng hơn, họ đến lúc mình dễ rung động nhất, nhưng không đủ điều kiện để ở lại lâu hơn. Và sự trùng hợp đó tạo ra một thứ tàn nhẫn: một ký ức đẹp nhưng không có tương lai. Càng về sau, mình càng nhận ra, những mối tình như vậy không phải để giữ. Nó giống như một đoạn trải nghiệm được gửi đến để mình biết cảm giác “đúng người” có thể trông như thế nào, rồi rời đi trước khi mình kịp phụ thuộc hoàn toàn. Nhưng con người thì luôn chậm hiểu. Mình chỉ hiểu điều đó sau khi đã coi nó là một phần quan trọng. Có những thứ không mất đi theo kiểu biến mất. Nó chỉ lùi lại phía sau, trở thành một góc rất yên trong ký ức. Không còn làm mình khóc, nhưng cũng không còn vô nghĩa. Thỉnh thoảng chỉ cần một khoảnh khắc giống lại thôi, mọi thứ cũ kỹ đó lại trồi lên rất rõ, như chưa từng bị thời gian chạm vào. Và điều buồn nhất không phải là mình không còn gặp lại người đó. Mà là mình không còn là phiên bản của chính mình khi từng ở cạnh người đó nữa. Không phải vì mình thay đổi quá nhiều, mà vì có một phiên bản từng biết rung động rất đúng cách… đã ở lại trong một đoạn rất ngắn của đời mình, rồi không quay lại nữa. Rồi đến cuối cùng, thứ còn lại không phải là tiếc một người. Mà là tiếc cái cảm giác mà mình từng nghĩ nó sẽ kéo dài hơn thế. Và mình học được một điều rất muộn: có những người chỉ xuất hiện để cho mình biết “đúng gu” là gì… rồi biến mất ngay trước khi mình kịp hiểu rằng, không phải cái gì đúng cũng có thể ở lại.#tamtrang_camxuc #tinhyeu #videoviral #camxuc #tamtrang

About