@mutiaraarrr:

ig:mutiararhamadan_
ig:mutiararhamadan_
Open In TikTok:
Region: ID
Saturday 02 September 2023 03:22:00 GMT
1240
59
1
5

Music

Download

Comments

thats_surenderr
Vannn. :
ckp
2023-09-16 05:36:33
0
To see more videos from user @mutiaraarrr, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Con người thường e ngại vô minh, xem đó như bóng tối cần sớm được vượt qua. Nhưng dưới ánh sáng của nhân duyên, vô minh không chỉ là điều cần được chuyển hóa, mà còn là mảnh đất âm thầm nuôi lớn hạt giống trí tuệ. Không một ai sinh ra đã viên mãn trong chánh kiến. Mỗi bước đi trên con đường giác ngộ đều khởi đầu từ những điều chưa tỏ, những lần nhận lầm là thật, những vấp ngã, những khổ đau do vô minh dẫn dắt. Chính khi nếm trải những điều ấy, con người mới có cơ hội thấy rõ bản chất của khổ, thấy rõ nhân của khổ, để trí tuệ dần hiển lộ như đóa sen vươn lên từ bùn lầy. Nếu chưa từng đi qua vô minh, trí tuệ cũng khó có nơi để khai mở. Người thợ muốn mài một viên ngọc không chỉ cần đá mài mà còn cần một dòng nước. Nước không làm viên ngọc trở nên quý giá, bởi bản chất của viên ngọc vốn đã quý. Nhưng nước làm dịu sự ma sát, cuốn đi lớp bụi sau mỗi lần mài giũa, để ánh sáng vốn có của viên ngọc dần được bộc lộ. Vô minh cũng giống như dòng nước ấy. Nó không tạo ra trí tuệ, nhưng chính những va chạm trong vô minh lại trở thành điều kiện để trí tuệ sinh khởi. Mỗi lần nhận ra mình đã sai là một lớp bụi được rửa sạch. Mỗi lần buông xuống một chấp trước là một mặt ngọc được đánh bóng. Đến cuối cùng, điều thay đổi không phải là bản tâm, mà là những gì đã che phủ bản tâm. Bởi vậy, đừng oán trách những ngày tháng mình còn mê mờ. Hãy học cách nhìn vô minh bằng lòng biết ơn. Không phải biết ơn vì nó là khổ đau, mà biết ơn vì chính khổ đau ấy đã trở thành người thầy dẫn ta đến sự tỉnh thức. Trong Phật pháp, giác ngộ không đến từ việc chạy trốn vô minh, mà đến từ việc nhìn thẳng vào vô minh, hiểu nó và vượt qua nó. Khi ấy, ta sẽ nhận ra rằng vô minh chỉ là dòng nước âm thầm chảy qua cuộc đời, mài giũa viên ngọc trong mỗi con người cho đến khi ánh sáng vốn sẵn có tự nhiên hiển lộ. #tichminh #hocphatmoingay #adidaphat
Con người thường e ngại vô minh, xem đó như bóng tối cần sớm được vượt qua. Nhưng dưới ánh sáng của nhân duyên, vô minh không chỉ là điều cần được chuyển hóa, mà còn là mảnh đất âm thầm nuôi lớn hạt giống trí tuệ. Không một ai sinh ra đã viên mãn trong chánh kiến. Mỗi bước đi trên con đường giác ngộ đều khởi đầu từ những điều chưa tỏ, những lần nhận lầm là thật, những vấp ngã, những khổ đau do vô minh dẫn dắt. Chính khi nếm trải những điều ấy, con người mới có cơ hội thấy rõ bản chất của khổ, thấy rõ nhân của khổ, để trí tuệ dần hiển lộ như đóa sen vươn lên từ bùn lầy. Nếu chưa từng đi qua vô minh, trí tuệ cũng khó có nơi để khai mở. Người thợ muốn mài một viên ngọc không chỉ cần đá mài mà còn cần một dòng nước. Nước không làm viên ngọc trở nên quý giá, bởi bản chất của viên ngọc vốn đã quý. Nhưng nước làm dịu sự ma sát, cuốn đi lớp bụi sau mỗi lần mài giũa, để ánh sáng vốn có của viên ngọc dần được bộc lộ. Vô minh cũng giống như dòng nước ấy. Nó không tạo ra trí tuệ, nhưng chính những va chạm trong vô minh lại trở thành điều kiện để trí tuệ sinh khởi. Mỗi lần nhận ra mình đã sai là một lớp bụi được rửa sạch. Mỗi lần buông xuống một chấp trước là một mặt ngọc được đánh bóng. Đến cuối cùng, điều thay đổi không phải là bản tâm, mà là những gì đã che phủ bản tâm. Bởi vậy, đừng oán trách những ngày tháng mình còn mê mờ. Hãy học cách nhìn vô minh bằng lòng biết ơn. Không phải biết ơn vì nó là khổ đau, mà biết ơn vì chính khổ đau ấy đã trở thành người thầy dẫn ta đến sự tỉnh thức. Trong Phật pháp, giác ngộ không đến từ việc chạy trốn vô minh, mà đến từ việc nhìn thẳng vào vô minh, hiểu nó và vượt qua nó. Khi ấy, ta sẽ nhận ra rằng vô minh chỉ là dòng nước âm thầm chảy qua cuộc đời, mài giũa viên ngọc trong mỗi con người cho đến khi ánh sáng vốn sẵn có tự nhiên hiển lộ. #tichminh #hocphatmoingay #adidaphat

About