@_superboy_: Nahh #blackpink #fypシ゚viral #shutdown

in your area!!
in your area!!
Open In TikTok:
Region: MX
Sunday 17 September 2023 23:51:00 GMT
438673
96699
738
2008

Music

Download

Comments

bpklily
💞 :
invocando 100 demonios pero me la se
2023-12-02 01:26:00
1558
.x.sara_.jk
💕𝐓𝐖𝐈𝐂𝐄🍭 :
yo me se el de rap de jisoo💋!!
2023-12-02 01:28:57
1487
helps_kris9
*✧*:・゚kris <3*:・゚✧* :
a mi se me hace mas dificil la parte de lisa😭👍
2023-09-18 01:17:17
710
lyon.o_o_o
♡Yeri♡ :
yo me sé la canción completa 💋
2023-09-18 16:25:51
442
tzuyubx
★ :
Yo me se el de jisoo💋
2023-09-18 03:35:35
777
suvxnorid
Suvxnorid :
yo solo me se el "nahh"🥲
2023-09-19 17:12:01
370
skza_ximee
skza_ximee :
mi chico ideal (conozco a puro que me hace burla por ser su blink💀)
2023-09-18 03:56:20
168
diyiss
ԃιαɳα 𓆉 :
yo me se el eso de lisa en the girls 💋💋💋!!
2023-12-03 21:43:09
58
_ra_26_
𝓢𝓱𝓸𝓯𝓲 :
Se me hace difícil la parte de jenni
2023-09-18 16:15:20
39
why.sara1
Saris :
Yo me se el de jisoo
2023-09-18 16:33:35
28
aliza_s.h3
𓆩🦢𓆪ᩙ :
yo me se el de lisa Jennie y el de jisoo 😅
2023-09-18 14:30:58
85
fan_de_blakpink_blink04
blink_boy :
obvio somos los mejores 😎
2023-09-18 03:15:49
10
nayluuvls_
nosoynay :
invocando a 1000 demonios pero me se el rap😅😆
2023-12-03 17:35:40
7
laesposadejisoo_12
onceblink 🌷 :
yo me se el de Jeni lisa y Jisoo en shutdown
2023-10-28 14:56:11
7
miriiixt
ONCEXBLINKS :
yo me se el rap de lisa en pink venom
2023-11-27 03:33:58
31
miaa7566
-ˋ₊˚. :Mia: 💌‧₊°  :
yo me se el the Girls 😻
2023-09-19 17:28:39
11
jueliett_123
★ :
yo me sé el rap de jisoo,jennie y lisa 😻👌 (no es Bait)
2023-12-03 19:01:05
5
song.nara123
Narii ♥︎ :
sᴏʟᴏ ᴍᴇ sᴇ ᴇʟ ʀᴀᴘ ᴅᴇ ʟɪsᴀ ʏ ᴇʟ ᴅᴇ ᴊᴇɴɴɪᴇ ɴᴏ 😭😔
2023-12-03 19:04:31
16
nahum.x1
onceblink (nahum's version 🎧) :
aquí los blinkboys🖤🩷
2023-12-03 05:05:39
1
sam__.xy
🐚⊹ძᥲᥒі 🐳 ᵕ̈ :
Me ofendió un comentario q pusiste pero m gusto tu video💔
2025-08-27 19:00:39
1
park_jiwong
Winni :
yo me se la canción entera sin travarme 💋
2023-12-09 03:26:09
1
jmatiel
Matías :
pero déjalo hasta que termine de cantar Rosé vv
2023-12-04 15:19:42
1
msa290502
Miguel :
Solo me se la parte de Jennie y me sigo ahogando 😭
2023-09-24 10:17:40
3
majo07299
🩷☀️sunshine☀️🩷 :
Yo Me Se El De DU-DDU-DU-DDU De Jennie😻🫶🏻Y De Todas u.U
2023-12-05 23:02:07
1
cuentaparadedicar696
la esposa de jisoo :
yo me se el de jisoo Jennie lisa
2023-09-19 21:52:54
2
To see more videos from user @_superboy_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chiếc xe khách giường nằm lao đi trong đêm, để lại phía sau những dãy đèn vàng nhòe thành vệt dài trên cửa kính. Tôi nằm ở tầng trên cùng, co người trong chiếc chăn mỏng có mùi quen thuộc của những chuyến đi xa. Cả xe gần như đã ngủ hết. Chỉ còn tiếng máy nổ đều đều dưới gầm và ánh đèn xanh lờ mờ đủ để nhìn thấy những khuôn mặt đang chìm trong giấc ngủ. Còn tôi thì không ngủ được. Xe đang đưa tôi về lại nơi mà vài năm trước, tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ phải quay lại. Nơi đó từng chứng kiến những ngày đẹp nhất. Những ngày tôi đứng trên đỉnh cao của chính mình. Công việc thuận lợi, tiền bạc đủ đầy, những cái bắt tay đầy nể trọng. Đi đến đâu cũng có người gọi tên. Khi ấy, tôi từng ngây ngô tin rằng cuộc đời cuối cùng cũng đã chịu đứng về phía mình. Không ai nghĩ đến ngày phải đi xuống khi đang ở trên cao. Kể cả tôi. Thất bại không đến trong một đêm. Nó đến từ từ như nước thấm qua tường. Lúc đầu chỉ là một vết nhỏ. Rồi thêm một vết nữa. Đến khi nhận ra thì mọi thứ đã mục từ bên trong. Những quyết định sai lầm, những niềm tin đặt nhầm chỗ, những lần cố chấp nghĩ rằng mình vẫn còn kiểm soát được tất cả. Cuối cùng, thứ còn lại chỉ là một đống rắc rối mà chính tôi phải quay về để dọn dẹp. Đời có những chuyến đi háo hức đến mức không ngủ được vì mong chờ. Cũng có những chuyến đi không ngủ được vì biết rõ mình sắp phải đối mặt với điều gì. Đây là chuyến thứ hai. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính. Bóng tối phủ kín những cánh đồng, những mái nhà, những con đường vắng. Thỉnh thoảng xe lướt qua một quán nước ven quốc lộ còn sáng đèn. Tôi chợt thấy mình giống hệt những bóng đèn ấy. Cố sáng thêm một chút giữa đêm dài, dù biết bình minh chưa chắc đã dành cho mình. Điện thoại nằm im trong túi. Không ai nhắn tin. Cũng chẳng có ai chờ ở điểm đến. Người ta thường chỉ nhớ đến một người đàn ông khi anh ta đang đi lên. Khi anh ta đi xuống, cuộc đời trở nên yên tĩnh đến lạ. Những lời hỏi han thưa dần. Những cuộc gọi ít đi. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ hiểu rằng có những đoạn đường chỉ có thể tự mình bước qua. Xe vẫn chạy. Tôi vẫn nằm đó. Khoảng cách đến nơi cần đến ngày càng ngắn lại, còn những thứ phải giải quyết ngày càng hiện rõ trong đầu. Nợ nần, trách nhiệm, những lời hứa chưa làm được. Tất cả đang đợi ở phía trước như những hóa đơn cũ bị bỏ quên quá lâu. Mệt chứ. Có những lúc chỉ muốn xuống xe giữa một thị trấn xa lạ nào đó, tìm một quán nhậu mở xuyên đêm, uống đến khi không còn nhớ nổi tên mình rồi mặc kệ ngày mai ra sao. Nhưng người đàn ông trưởng thành không còn quyền bỏ chạy nữa. Dù thích hay không, sáng mai xe vẫn đến bến. Tôi vẫn phải bước xuống. Vẫn phải đối diện với những hậu quả mà mình từng nghĩ sẽ không bao giờ xảy ra. Ngoài cửa kính, trời bắt đầu nhạt màu. Một vệt sáng mỏng xuất hiện nơi cuối chân trời. Tôi ngồi dậy, châm một điếu thuốc. Khói bay lặng lẽ trong khoang xe. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi hiểu rằng có lẽ trưởng thành không phải là đứng trên đỉnh cao bao nhiêu lần. Mà là sau khi ngã xuống, vẫn đủ can đảm quay lại nơi mình từng huy hoàng nhất để nhặt từng mảnh vỡ của cuộc đời lên, rồi bắt đầu lại từ đầu.
Chiếc xe khách giường nằm lao đi trong đêm, để lại phía sau những dãy đèn vàng nhòe thành vệt dài trên cửa kính. Tôi nằm ở tầng trên cùng, co người trong chiếc chăn mỏng có mùi quen thuộc của những chuyến đi xa. Cả xe gần như đã ngủ hết. Chỉ còn tiếng máy nổ đều đều dưới gầm và ánh đèn xanh lờ mờ đủ để nhìn thấy những khuôn mặt đang chìm trong giấc ngủ. Còn tôi thì không ngủ được. Xe đang đưa tôi về lại nơi mà vài năm trước, tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ phải quay lại. Nơi đó từng chứng kiến những ngày đẹp nhất. Những ngày tôi đứng trên đỉnh cao của chính mình. Công việc thuận lợi, tiền bạc đủ đầy, những cái bắt tay đầy nể trọng. Đi đến đâu cũng có người gọi tên. Khi ấy, tôi từng ngây ngô tin rằng cuộc đời cuối cùng cũng đã chịu đứng về phía mình. Không ai nghĩ đến ngày phải đi xuống khi đang ở trên cao. Kể cả tôi. Thất bại không đến trong một đêm. Nó đến từ từ như nước thấm qua tường. Lúc đầu chỉ là một vết nhỏ. Rồi thêm một vết nữa. Đến khi nhận ra thì mọi thứ đã mục từ bên trong. Những quyết định sai lầm, những niềm tin đặt nhầm chỗ, những lần cố chấp nghĩ rằng mình vẫn còn kiểm soát được tất cả. Cuối cùng, thứ còn lại chỉ là một đống rắc rối mà chính tôi phải quay về để dọn dẹp. Đời có những chuyến đi háo hức đến mức không ngủ được vì mong chờ. Cũng có những chuyến đi không ngủ được vì biết rõ mình sắp phải đối mặt với điều gì. Đây là chuyến thứ hai. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính. Bóng tối phủ kín những cánh đồng, những mái nhà, những con đường vắng. Thỉnh thoảng xe lướt qua một quán nước ven quốc lộ còn sáng đèn. Tôi chợt thấy mình giống hệt những bóng đèn ấy. Cố sáng thêm một chút giữa đêm dài, dù biết bình minh chưa chắc đã dành cho mình. Điện thoại nằm im trong túi. Không ai nhắn tin. Cũng chẳng có ai chờ ở điểm đến. Người ta thường chỉ nhớ đến một người đàn ông khi anh ta đang đi lên. Khi anh ta đi xuống, cuộc đời trở nên yên tĩnh đến lạ. Những lời hỏi han thưa dần. Những cuộc gọi ít đi. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ hiểu rằng có những đoạn đường chỉ có thể tự mình bước qua. Xe vẫn chạy. Tôi vẫn nằm đó. Khoảng cách đến nơi cần đến ngày càng ngắn lại, còn những thứ phải giải quyết ngày càng hiện rõ trong đầu. Nợ nần, trách nhiệm, những lời hứa chưa làm được. Tất cả đang đợi ở phía trước như những hóa đơn cũ bị bỏ quên quá lâu. Mệt chứ. Có những lúc chỉ muốn xuống xe giữa một thị trấn xa lạ nào đó, tìm một quán nhậu mở xuyên đêm, uống đến khi không còn nhớ nổi tên mình rồi mặc kệ ngày mai ra sao. Nhưng người đàn ông trưởng thành không còn quyền bỏ chạy nữa. Dù thích hay không, sáng mai xe vẫn đến bến. Tôi vẫn phải bước xuống. Vẫn phải đối diện với những hậu quả mà mình từng nghĩ sẽ không bao giờ xảy ra. Ngoài cửa kính, trời bắt đầu nhạt màu. Một vệt sáng mỏng xuất hiện nơi cuối chân trời. Tôi ngồi dậy, châm một điếu thuốc. Khói bay lặng lẽ trong khoang xe. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi hiểu rằng có lẽ trưởng thành không phải là đứng trên đỉnh cao bao nhiêu lần. Mà là sau khi ngã xuống, vẫn đủ can đảm quay lại nơi mình từng huy hoàng nhất để nhặt từng mảnh vỡ của cuộc đời lên, rồi bắt đầu lại từ đầu.

About