@danny_yorke: @Erick Arcos #humor #fyp #danny_yorke #viralvideo #fypシ

Danny Yorke
Danny Yorke
Open In TikTok:
Region: MX
Wednesday 15 November 2023 07:03:08 GMT
581084
82246
1719
4768

Music

Download

Comments

aimar_dpa
Aimar dpa :
uno tiene una hija y el otro un hijo 💀
2023-12-11 18:12:42
521
samu._7_
samu :
name song
2023-11-15 18:54:42
1
donsaturderacing
𝔅𝔢𝔫𝔦𝔱𝔢𝔷⚡ :
But tu amigo tiene una hija y tu un hijo y los dos se enamoran y no continúan con el legaod
2023-12-12 14:48:48
56
victorgamer3982
victorgamer3998 :
un legado que debe continuar
2025-12-31 05:21:24
1
criss_to12
𝘾𝙧𝙞𝙨 :) :
@★彡[ᴊᴏɢᴀ ʙᴏɴɪᴛᴏ]彡★
2023-12-12 16:02:47
1
dieguitoxd_016
Jogoat :
el final de esa serie ☠️
2023-12-12 20:22:43
2
mondongo6984yt
Mondongo698 :
Mi compa y yo lo estamos haciendo pero con nuestros hermanos menores y además si se llevan bien y juegan
2023-12-13 13:41:42
30
virgo92452
Canelito :
(nunca lo voy a volver a ver después de la secundaria)😞
2023-12-14 17:19:50
0
calcudacadito
Camilo el canijo🔥🧑 :
pero llega su hermana y sacas la frase "el destino nos hizo amigos pero tu hermana nos hará familia"
2023-12-14 20:16:28
0
ik_e._
isaac🖤 :
name de la rola?🥺
2023-12-14 03:59:10
1
osvaldoyt61
osvaldo :
termina mal terminan siendo novios 😰
2023-12-13 22:32:23
1
tv_man732
Shut your fucking mouth :
Si soy
2023-12-12 02:07:13
2
murphy_law_ff
Murphy exe :
name de la música
2023-12-20 04:58:28
1
.unidad
-unidad- :
name de la música?
2023-12-13 03:06:26
1
richard.ch.h
RicharD;) :
yo y los que vimos al bebé sincler
2023-12-12 00:43:48
3
yiyoskibidi
Yiyo :
Que tiempos de bebé sincler
2023-12-12 15:03:12
1
pearteto_56
𝓢𝓱𝓮𝓵𝓵𝓭𝓸𝓷 :
name de la rola
2023-12-12 13:38:08
1
yonx7z
Yonx7z :
mame de la musica
2023-11-15 11:00:48
2
juan_.coj
juan_.coj :
but: sale mal y se hacen novios
2023-12-14 14:02:13
0
xx_phonk_x
𝐈𝐌𝐏 :
y que tratar que nascan el mismo dia🤑
2023-12-14 20:21:43
0
death_al0ne
░▒▓█꧁༺ɖɛǟȶɦ ǟʟօռɛ༻꧂░▒▓█ :
mi mejor amigo y yo, prometimos si yo tengo un niño y el una niña se casarían, o también si fuera arevez 😌
2024-02-06 16:15:04
0
juandediosgonza943
Juan De Dios Gonza943 :
bro eso se acabó 🕊️suerte bro seguiré yo
2023-12-14 04:29:54
0
22.eduardo_
∆!3×ander :
lo mismo paso con nuestros padres, seguimos sus legados
2026-05-28 03:22:34
0
chochemangonzlez
Chocheman González :
y siii
2026-02-02 00:24:59
0
axelfit595gmail.com1
VASCO :
name de la canción con la voz
2023-12-13 21:42:09
0
To see more videos from user @danny_yorke, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngày tôi lập fanpage  Rượu & Khói này, tôi chỉ nghĩ đơn giản đó là một cái neo, một chỗ để buộc mình lại với đời bằng vài chai rượu ngon, vài câu chuyện cũ, đủ để kiếm sống, đủ để không trôi hẳn đi giữa những ngày rỗng ruột. Tôi không ngờ có lúc nó lại trở thành nơi duy nhất tôi dám nói thật với chính mình. Ở đây, chẳng ai biết tôi là ai. Không khuôn mặt, không quá khứ, không ai hỏi han cho có, cũng không ai chờ đợi tôi phải ổn. Ở đây, tôi có thể viết ra những suy nghĩ mà ngoài đời tôi chưa từng dám thừa nhận, rằng có những ngày tôi không chắc mình còn đang sống hay chỉ đang cố gắng thoi thóp tồn tại qua từng giờ một. Cuộc sống của tôi dạo này giống như một chai rượu bị để quên nắp, không đủ nồng để say, cũng không đủ nguyên vẹn để giữ lại. Mỗi ngày trôi qua nhẹ hều, nhưng cộng dồn lại thì nặng đến mức nhiều lúc tôi thấy ngực mình không thở nổi. Tôi vẫn sinh hoạt, vẫn nói chuyện, vẫn xuất hiện như một người bình thường, nhưng bên trong thì mọi thứ đang rút dần, chậm rãi và im lặng, không ồn ào, không kịch tính, chỉ là lạnh và trống. Khi đang viết những dòng này cho chính mình, tin nhắn của một người anh nhắn tới làm tôi bật khóc ngay khi đọc. Vốn dĩ khóc với tôi là điều gần như không thể, vì bản chất lỳ đã nằm sẵn trong máu. Tôi quen nuốt mọi thứ vào trong, quen tỏ ra cứng cỏi, quen im lặng cho qua chuyện. Vậy mà chỉ một câu hỏi rất bình thường, rất tử tế, lại đủ làm tôi vỡ ra như một cái ly mẻ đã cố đứng quá lâu. Lúc đó tôi mới nhận ra, có lẽ mình mệt thật rồi, mệt đến mức chỉ cần một chút quan tâm cũng đủ khiến tôi không còn chống đỡ nổi. Tôi biết ơn những người đã giúp tôi trong những lúc tôi chẳng còn gì ngoài sự kiệt quệ. Những sự giúp đỡ không cần ghi nhớ, nhưng tôi thì nhớ rất lâu, bởi nhờ họ tôi vẫn còn đứng đây, chưa biến mất khỏi cuộc đời này. Tôi biết ơn những quán cà phê đã cho tôi ngồi lại trong những buổi chiều tôi không biết phải đi đâu, những lúc tôi chỉ ngồi lì ở đó, nhìn ly cà phê nguội dần theo thời gian. Không ai đuổi, không ai hỏi, chỉ cần cho tôi một chỗ để tồn tại mà không phải giải thích. Tôi cũng biết ơn những quán bia vỉa hè, những đêm ngồi đến khuya, bia nhạt dần, người cũng lặng dần. Ở đó, tôi được buồn một cách rất đời, được thức cùng bóng đêm mà không thấy mình quá lạc loài. Ít nhất, giữa tiếng xe thưa dần và những chiếc bàn nhựa xô lệch, tôi không cảm thấy mình là một kẻ dư thừa. Có thể tôi không sống giỏi, nhưng tôi đã cố sống tử tế trong khả năng rạn vỡ của mình. Tôi mang theo rất nhiều món nợ không ghi thành giấy: ân tình, lòng tốt và những lời cảm ơn chưa kịp nói. Nếu có lúc tôi im lặng hơn thường ngày, xin đừng nghĩ tôi quên, chỉ là tôi đang cố để không gục xuống thêm lần nữa. Thôi thì lần nữa xin được cảm ơn mọi người, những gì còn nợ lại không bằng cách này sẽ có cách khác sẽ trả lại cho mọi người.
Ngày tôi lập fanpage Rượu & Khói này, tôi chỉ nghĩ đơn giản đó là một cái neo, một chỗ để buộc mình lại với đời bằng vài chai rượu ngon, vài câu chuyện cũ, đủ để kiếm sống, đủ để không trôi hẳn đi giữa những ngày rỗng ruột. Tôi không ngờ có lúc nó lại trở thành nơi duy nhất tôi dám nói thật với chính mình. Ở đây, chẳng ai biết tôi là ai. Không khuôn mặt, không quá khứ, không ai hỏi han cho có, cũng không ai chờ đợi tôi phải ổn. Ở đây, tôi có thể viết ra những suy nghĩ mà ngoài đời tôi chưa từng dám thừa nhận, rằng có những ngày tôi không chắc mình còn đang sống hay chỉ đang cố gắng thoi thóp tồn tại qua từng giờ một. Cuộc sống của tôi dạo này giống như một chai rượu bị để quên nắp, không đủ nồng để say, cũng không đủ nguyên vẹn để giữ lại. Mỗi ngày trôi qua nhẹ hều, nhưng cộng dồn lại thì nặng đến mức nhiều lúc tôi thấy ngực mình không thở nổi. Tôi vẫn sinh hoạt, vẫn nói chuyện, vẫn xuất hiện như một người bình thường, nhưng bên trong thì mọi thứ đang rút dần, chậm rãi và im lặng, không ồn ào, không kịch tính, chỉ là lạnh và trống. Khi đang viết những dòng này cho chính mình, tin nhắn của một người anh nhắn tới làm tôi bật khóc ngay khi đọc. Vốn dĩ khóc với tôi là điều gần như không thể, vì bản chất lỳ đã nằm sẵn trong máu. Tôi quen nuốt mọi thứ vào trong, quen tỏ ra cứng cỏi, quen im lặng cho qua chuyện. Vậy mà chỉ một câu hỏi rất bình thường, rất tử tế, lại đủ làm tôi vỡ ra như một cái ly mẻ đã cố đứng quá lâu. Lúc đó tôi mới nhận ra, có lẽ mình mệt thật rồi, mệt đến mức chỉ cần một chút quan tâm cũng đủ khiến tôi không còn chống đỡ nổi. Tôi biết ơn những người đã giúp tôi trong những lúc tôi chẳng còn gì ngoài sự kiệt quệ. Những sự giúp đỡ không cần ghi nhớ, nhưng tôi thì nhớ rất lâu, bởi nhờ họ tôi vẫn còn đứng đây, chưa biến mất khỏi cuộc đời này. Tôi biết ơn những quán cà phê đã cho tôi ngồi lại trong những buổi chiều tôi không biết phải đi đâu, những lúc tôi chỉ ngồi lì ở đó, nhìn ly cà phê nguội dần theo thời gian. Không ai đuổi, không ai hỏi, chỉ cần cho tôi một chỗ để tồn tại mà không phải giải thích. Tôi cũng biết ơn những quán bia vỉa hè, những đêm ngồi đến khuya, bia nhạt dần, người cũng lặng dần. Ở đó, tôi được buồn một cách rất đời, được thức cùng bóng đêm mà không thấy mình quá lạc loài. Ít nhất, giữa tiếng xe thưa dần và những chiếc bàn nhựa xô lệch, tôi không cảm thấy mình là một kẻ dư thừa. Có thể tôi không sống giỏi, nhưng tôi đã cố sống tử tế trong khả năng rạn vỡ của mình. Tôi mang theo rất nhiều món nợ không ghi thành giấy: ân tình, lòng tốt và những lời cảm ơn chưa kịp nói. Nếu có lúc tôi im lặng hơn thường ngày, xin đừng nghĩ tôi quên, chỉ là tôi đang cố để không gục xuống thêm lần nữa. Thôi thì lần nữa xin được cảm ơn mọi người, những gì còn nợ lại không bằng cách này sẽ có cách khác sẽ trả lại cho mọi người.

About