@baodongnat86: Đến đứa trẻ con chưa Biết nói. Nó còn ú ớ từ xa. Bác. Bác. Chúng nó ra viện. Chúng nó tíu tít. Cô Bảo ơi Cháu về đây. Thế người lớn muốn lấy thêm đồ thì nói : cho bà thêm nhá. Thêm rau. Thêm thịt. Cho lấy hộ thêm 1 xuất cho ông ăn nhá. Có 1 Bà trẻ trung mạnh dạn xuống nói. Thế bệnh nhân ăn thì ng nhà nhịn ah. Cái Việc biết tên ng Khác ko phải để Mang ơn. Ít nhất ngta nấu cho mình 1 bữa ăn mình cũng đi qua. Đi lại. Khi ngta đang chuẩn bị đồ nấu. Hay đang dọn dẹp. Hỏi chuyện ngta 1 câu. Cho đỡ thấy Ngta là Bù nhìn. Tôi coi những ng đến lấy đồ ăn là Hàng xóm. Là ng quen. Là bạn. Thế họ coi tôi là Ji ? Ở đây ko Bố thí. Ko ban ơn. Cũng ko làm để Lấy Phước. Cái Bản Năng con người nó nhiều quá ko cưỡng lại đc lí trí thì nó cứ làm theo thói quen thôi. Trong lúc đợi nước sôi. Đợi đồ chín. Ngta Văn Nghệ với quần chúng. Thì 1 lũ Ít học hiểu sai vđ và chỉ trích. T nghỉ xem chúng m có thế chỗ tao nấu ko ? Hay lại vẫn Góp mỗi Ý. Góp mỗi cmt. Chúng m bảo t ko nấu thì thiếu ji người nấu. Thế đến Cổng số 1 đi. Xem những ngày tao nghỉ. Ai nấu Như tao ở chỗ đấy ? Vào cãi đi.