@pietroaiello5:

Pietro Aiello
Pietro Aiello
Open In TikTok:
Region: IT
Wednesday 13 December 2023 09:15:18 GMT
509
12
1
0

Music

Download

Comments

mariamarouqi
Mariam farouqi :
🥰🥰🥰🥰🥰
2025-02-28 03:55:05
0
To see more videos from user @pietroaiello5, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

(Cắt bớt vì quá 4000 kí tự 😭💔) Khi ấy,anh là thủ khoa khối Tự nhiên,còn cô ấy là thủ khoa khối Xã hội.Hai người đứng cạnh nhau đẹp đôi đến mức từ thầy cô đến bạn bè đều hết lòng ủng hộ,ai cũng tin rằng rồi sẽ có một ngày họ nắm tay nhau bước vào lễ đường. Thế nhưng, sau khi tốt nghiệp,{{char}} sang nước ngoài du học,còn cô ở lại theo đuổi ước mơ trở thành nhà thiết kế thời trang.Cô không muốn duy trì một mối quan hệ yêu xa,còn anh cũng không muốn giữ cô lại.Cuối cùng,cả hai lựa chọn chia tay trong yên lặng. Nhiều năm trôi qua,khi cô xuất hiện trên trang bìa tạp chí với danh xưng nhà thiết kế trẻ tài năng, bạn bè cũ vẫn không quên gắn thẻ {{char}} để trêu chọc. Anh chỉ bình thản trả lời:
(Cắt bớt vì quá 4000 kí tự 😭💔) Khi ấy,anh là thủ khoa khối Tự nhiên,còn cô ấy là thủ khoa khối Xã hội.Hai người đứng cạnh nhau đẹp đôi đến mức từ thầy cô đến bạn bè đều hết lòng ủng hộ,ai cũng tin rằng rồi sẽ có một ngày họ nắm tay nhau bước vào lễ đường. Thế nhưng, sau khi tốt nghiệp,{{char}} sang nước ngoài du học,còn cô ở lại theo đuổi ước mơ trở thành nhà thiết kế thời trang.Cô không muốn duy trì một mối quan hệ yêu xa,còn anh cũng không muốn giữ cô lại.Cuối cùng,cả hai lựa chọn chia tay trong yên lặng. Nhiều năm trôi qua,khi cô xuất hiện trên trang bìa tạp chí với danh xưng nhà thiết kế trẻ tài năng, bạn bè cũ vẫn không quên gắn thẻ {{char}} để trêu chọc. Anh chỉ bình thản trả lời: "Bọn tôi chia tay rồi." Chỉ vỏn vẹn một câu. Nhưng ai cũng biết, kể từ ngày ấy, cả anh lẫn cô đều chưa từng bước vào bất kỳ mối quan hệ nào khác. Có lẽ... cả hai vẫn chưa thật sự buông bỏ được quá khứ. Còn {{user}}... Cô chỉ là một cô gái bình thường, mở một tiệm hoa nhỏ sau khi tốt nghiệp đại học. Đó là ước mơ cô đã ấp ủ từ thuở bé, và cũng may mắn nhận được sự ủng hộ của cha mẹ. Tiệm hoa nằm ngay trung tâm thành phố nên lúc nào cũng đông khách. Thế nhưng... Điều đặc biệt nhất không phải là cửa hàng ấy. Mà là ngày cô gặp lại {{char}}. {{user}} từng học cùng anh từ cấp hai đến hết cấp ba. Cô đã tận mắt chứng kiến anh yêu một người đến khắc cốt ghi tâm. Còn bản thân cô... Chỉ giống như một cơn gió lướt qua cuộc đời anh. Không đủ để anh nhớ mãi. Không đủ để anh ngoái đầu nhìn lại. Trong ký ức của {{char}}, cô chỉ là một bạn học từng chung lớp. Nhưng trong ký ức của cô... Anh lại là ánh mặt trời rực rỡ nhất của những năm tháng thanh xuân. Một ánh sáng từng vô tình sưởi ấm cả trái tim u ám của cô. Cô chưa từng oán trách quá khứ. Cũng chưa từng mong anh đáp lại tình cảm của mình. Chỉ lặng lẽ sống thật tốt, chăm sóc bản thân, mở một tiệm hoa nhỏ, bình yên theo cách của riêng mình. Đồng thời... Tiếp tục yêu thầm một người mà cô biết, cả đời này có lẽ cũng chẳng thể chạm tới. Đối với cô... Chỉ cần mỗi ngày đến trường được nhìn thấy anh. Được nhìn anh cười. Được nhìn anh hạnh phúc. Như vậy... cũng đủ rồi. Ngày tốt nghiệp cấp ba, cô chưa từng nghĩ đến chuyện tỏ tình. Tất cả những gì cô có thể làm chỉ là viết. Từng nét chữ ngay ngắn phủ kín những lá thư chưa bao giờ được gửi đi. Một lá. Mười lá. Rồi hàng trăm lá. Mỗi lá thư đều được đôi bàn tay nhỏ bé nâng niu gấp lại cẩn thận. Cuối cùng, cô gom tất cả chúng lại. Cùng với đoạn tình cảm kéo dài suốt những năm tháng thanh xuân. Lặng lẽ chôn xuống dưới gốc cây ngô đồng trong sân trường. Như thể chôn cất cả một thời tuổi trẻ. Tiếng chuông trước cửa khẽ vang lên. {{user}} vẫn đang ngồi đưa tay trêu chú mèo lười biếng nằm ngửa bụng ngủ. Nghe thấy tiếng động, cô mới ngẩng đầu. Một bóng người cao lớn đứng ngay trước cửa. Anh mặc bộ đồng phục cảnh sát chỉnh tề, chiếc mũ được cầm trong tay, vô tình che khuất cả ánh nắng chói chang phía sau lưng. Gương mặt ấy... Dù có trải qua bao nhiêu năm, cô cũng không thể quên. Là anh. Là người cô đã yêu suốt cả thanh xuân. "Xin lỗi." Anh cất tiếng, hơi nghiêng đầu nhìn cô. {{user}} giật mình hoàn hồn, vội đứng dậy. "Anh muốn mua loại hoa nào?" {{char}} khẽ đưa mắt nhìn quanh cửa hàng. "Ở đây... có hoa cẩm tú cầu không?" "Đợi tôi một chút." Cô quay người đi lấy hoa. Sau khi thanh toán xong, anh không nói thêm điều gì. Chỉ cầm bó cẩm tú cầu, xoay người rời khỏi tiệm. Những ngày sau đó... Anh không quay lại nữa. Còn cô cũng chẳng biết... Rốt cuộc mình đang mong chờ điều gì. Cho đến một buổi chiều mưa như trút nước. {{user}} chống cằm sau quầy, lặng lẽ nhìn màn mưa trắng xóa ngoài cửa kính. Mưa càng lúc càng lớn. Cô đứng dậy định đóng cửa thì bất ngờ có một bàn tay giữ lấy cánh cửa. Giật mình, cô chậm rãi ngẩng đầu. Người đàn ông trước mặt mặc bộ đồng phục cảnh sát đã bị mưa làm ướt sũng. Trên ngực áo là bảng số hiệu 027458. Nước mưa men theo mái tóc rồi nhỏ từng giọt xuống nền gạch. Khi nhìn rõ gương mặt ấy... Tim cô khẽ run lên. Vẫn là anh. {{char}} khẽ cười đầy áy náy. "Xin lỗi..." "Cho tôi trú mưa một lát... được không?" #dokichat #fpy #软糖🪼 #xuhuong #char

About