@theogpervysage:

Pervy Sage Jiriya
Pervy Sage Jiriya
Open In TikTok:
Region: US
Friday 05 January 2024 05:27:37 GMT
439
11
3
0

Music

Download

Comments

burkett54
burkett :
Aww hate to see you sad 🥺
2024-01-07 00:01:12
1
baron.of.burning
Baron of burning lands larp :
sorry I haven't watched ur posts but I'm still here for you brother
2024-02-17 07:45:05
0
To see more videos from user @theogpervysage, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Từ nhỏ, chúng ta đã quen với việc bị đặt vào một cuộc đua. Điểm số phải cao hơn bạn bè. Trường phải tốt hơn người khác. Lớn lên thì lương phải cao hơn đồng nghiệp. Có nhà rồi lại nhìn người có nhà đẹp hơn. Có xe rồi lại nhìn người có xe đắt hơn. Cuộc đời cứ thế biến thành một chiếc thang không có điểm cuối. Mỗi khi leo lên được một bậc, ta lại thấy một bậc cao hơn. Đạt được một mục tiêu, ta lại tự đặt ra một mục tiêu khác. Và điều đáng buồn là rất nhiều người sống cả đời trong cảm giác “chưa đủ”, dù thực tế họ đã có rất nhiều. Không phải vì họ thiếu. Mà vì mắt họ luôn hướng về thứ người khác đang có. Khi bạn dùng người khác làm thước đo cho giá trị của mình,  bạn sẽ không bao giờ thật sự bình yên. Người khác thành công, bạn thấy áp lực. Người khác hạnh phúc, bạn thấy mình thiếu thốn. Người khác tiến lên, bạn bắt đầu lo lắng mình bị bỏ lại phía sau. Cảm xúc của bạn dần phụ thuộc vào cuộc sống của người khác. Và đó là một cách sống rất mệt. Tôi từng nghĩ rằng chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi, mình sẽ hạnh phúc. Kiếm thêm tiền một chút nữa thôi, mình sẽ an tâm. Được công nhận nhiều hơn một chút nữa thôi, mình sẽ thấy đủ. Nhưng rồi tôi nhận ra: lòng tham của con người không có điểm dừng. Khi giá trị bản thân được xây dựng trên sự hơn thua,  ta sẽ luôn sống trong nỗi sợ. Sợ bị vượt qua, sợ bị thay thế, sợ bị lãng quên. Sợ mất đi những gì mình đang có. Đó là lý do có những người nhìn bên ngoài rất thành công,  nhưng bên trong lại đầy bất an. Bởi họ đang cố giữ một vị trí mà chính họ cũng biết không thể giữ mãi. Ngoài kia luôn có người trẻ hơn. Giỏi hơn, nhanh hơn, tài năng hơn. Nếu sống bằng sự cạnh tranh, cuộc đời sẽ giống như một cuộc chạy marathon không có vạch đích. Bạn cứ chạy, chạy mãi, chạy mãi. Đến khi kiệt sức mới nhận ra mình đã bỏ quên chính mình từ rất lâu. Người tỉnh ngộ thật sự bắt đầu thay đổi khi họ hiểu rằng: cuộc sống không phải là cuộc thi xem ai hơn ai. Mà là hành trình trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Từ khoảnh khắc đó, họ không còn quá bận tâm người khác đang ở đâu. Họ chỉ tập trung vào con đường của mình. Người khác thành công, họ chúc mừng. Người khác giỏi hơn, họ học hỏi. Người khác tỏa sáng, họ vui vẻ ngắm nhìn. Bởi họ hiểu rằng: Thắng người khác chỉ là nhất thời. Thắng được lòng tham, sự đố kỵ và nỗi bất an trong chính mình mới là chiến thắng lâu dài. Rốt cuộc, người chiến thắng thật sự không phải người đứng trên đỉnh cao nhất. Mà là người sau tất cả những cuộc đua của cuộc đời, vẫn giữ được sự bình yên trong tâm hồn. Vẫn còn biết yêu thương. Vẫn còn biết biết ơn. Vẫn còn cảm nhận được niềm vui từ những điều giản dị. Và không còn phải sống để chứng minh điều gì với bất kỳ ai. Có một câu rất hay:
Từ nhỏ, chúng ta đã quen với việc bị đặt vào một cuộc đua. Điểm số phải cao hơn bạn bè. Trường phải tốt hơn người khác. Lớn lên thì lương phải cao hơn đồng nghiệp. Có nhà rồi lại nhìn người có nhà đẹp hơn. Có xe rồi lại nhìn người có xe đắt hơn. Cuộc đời cứ thế biến thành một chiếc thang không có điểm cuối. Mỗi khi leo lên được một bậc, ta lại thấy một bậc cao hơn. Đạt được một mục tiêu, ta lại tự đặt ra một mục tiêu khác. Và điều đáng buồn là rất nhiều người sống cả đời trong cảm giác “chưa đủ”, dù thực tế họ đã có rất nhiều. Không phải vì họ thiếu. Mà vì mắt họ luôn hướng về thứ người khác đang có. Khi bạn dùng người khác làm thước đo cho giá trị của mình, bạn sẽ không bao giờ thật sự bình yên. Người khác thành công, bạn thấy áp lực. Người khác hạnh phúc, bạn thấy mình thiếu thốn. Người khác tiến lên, bạn bắt đầu lo lắng mình bị bỏ lại phía sau. Cảm xúc của bạn dần phụ thuộc vào cuộc sống của người khác. Và đó là một cách sống rất mệt. Tôi từng nghĩ rằng chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi, mình sẽ hạnh phúc. Kiếm thêm tiền một chút nữa thôi, mình sẽ an tâm. Được công nhận nhiều hơn một chút nữa thôi, mình sẽ thấy đủ. Nhưng rồi tôi nhận ra: lòng tham của con người không có điểm dừng. Khi giá trị bản thân được xây dựng trên sự hơn thua, ta sẽ luôn sống trong nỗi sợ. Sợ bị vượt qua, sợ bị thay thế, sợ bị lãng quên. Sợ mất đi những gì mình đang có. Đó là lý do có những người nhìn bên ngoài rất thành công, nhưng bên trong lại đầy bất an. Bởi họ đang cố giữ một vị trí mà chính họ cũng biết không thể giữ mãi. Ngoài kia luôn có người trẻ hơn. Giỏi hơn, nhanh hơn, tài năng hơn. Nếu sống bằng sự cạnh tranh, cuộc đời sẽ giống như một cuộc chạy marathon không có vạch đích. Bạn cứ chạy, chạy mãi, chạy mãi. Đến khi kiệt sức mới nhận ra mình đã bỏ quên chính mình từ rất lâu. Người tỉnh ngộ thật sự bắt đầu thay đổi khi họ hiểu rằng: cuộc sống không phải là cuộc thi xem ai hơn ai. Mà là hành trình trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Từ khoảnh khắc đó, họ không còn quá bận tâm người khác đang ở đâu. Họ chỉ tập trung vào con đường của mình. Người khác thành công, họ chúc mừng. Người khác giỏi hơn, họ học hỏi. Người khác tỏa sáng, họ vui vẻ ngắm nhìn. Bởi họ hiểu rằng: Thắng người khác chỉ là nhất thời. Thắng được lòng tham, sự đố kỵ và nỗi bất an trong chính mình mới là chiến thắng lâu dài. Rốt cuộc, người chiến thắng thật sự không phải người đứng trên đỉnh cao nhất. Mà là người sau tất cả những cuộc đua của cuộc đời, vẫn giữ được sự bình yên trong tâm hồn. Vẫn còn biết yêu thương. Vẫn còn biết biết ơn. Vẫn còn cảm nhận được niềm vui từ những điều giản dị. Và không còn phải sống để chứng minh điều gì với bất kỳ ai. Có một câu rất hay: "Có những chiến thắng vĩ đại nhất... không diễn ra trên đường đua. Mà diễn ra trong chính nội tâm của một con người." Và người chiến thắng thật sự... từ lâu đã bước ra khỏi cuộc đua ấy rồi.🌿 #tinhthuc #minhthuc #hatgiongtinhthuc

About