@faridabadalovaa: #foryoursoul

faridabadalovaa
faridabadalovaa
Open In TikTok:
Region: UZ
Thursday 11 January 2024 06:49:44 GMT
795495
74333
68
4031

Music

Download

Comments

tamashaevvva_
𝒯𝒶𝓂𝒶𝓈𝒽𝒶𝑒𝓋𝓋𝓋𝒶👾 :
Текстттт
2026-05-26 13:57:25
0
1111aenz
. :
Но я хочу, чтобы меня хотя бы раз обняли , я так устала
2024-01-11 20:10:08
243
s_s_spop
:) :
"за каждой тягостью приходит облегчение" 94:5
2024-02-13 04:39:31
118
shhsnam
70:5 :
Ля хавля валя куввата илля биллях ❤️‍🩹
2024-01-11 09:24:28
74
a1lajsdndn
a1lajsdndn :
Немогу рассказывать что у меня внутри, не люблю казаться слабой💔
2024-03-03 19:20:02
15
zhalgyzsen
danna :/ :
мхм
2024-02-08 21:12:30
0
a277545
. :
у меня была подруга она мне в лицо всегда улыбалась мы вместе смеялись, а видать она меня за спиной обливала грязью настраивал меня против всех я это недавно узнала..
2024-07-31 19:59:41
8
ilaahe09
İ :
Da
2024-02-10 21:04:32
0
daffodil8.5
daff♡ :
а потом появляется в твоей жизни человек, который говорит тебе, что он выслушает, поймет и решит эту проблему с тобой...❤️‍🩹
2024-01-11 11:41:37
9
jeshvdensvsn
… :
Я теперь перестала много говорить и исчезать, когда у меня проблемы и потом возвращаться с улыбкой на лице, потому что я поняла главное в жизни, твои проблемы никому не нужны кроме твоего создателя)
2024-04-13 20:07:11
8
tarantul_032
𝕷𝖎𝖆𝖓𝖆 🪦 :
как же я много в последнее время плачу
2024-02-09 21:19:33
11
kassirovaa
Ника :
Твою душу поймёт только тот,кто её создал.
2024-02-12 13:42:55
1
l157zhl
Ариана :
Возьму слова?) можно😅
2024-01-11 19:59:09
1
wlxsalss
𝘀𝗮𝗺𝗯𝗮 :
Каждый раз я исчезаю и всё по прежнему, никому нет дела, радует
2024-09-18 20:48:57
0
111i74_
. :
в этот год стало молчаливой,
2024-02-20 16:16:40
0
meldebekk_aimeken
Ако :
это уже взрослая жизнь
2024-01-13 08:35:46
1
llama.875819
🚬 :
можно текст пожалуйста 🥹
2025-01-12 18:14:54
0
mirlanovnnna
mirlanovnnna :
я возьму текст 🤍
2025-04-05 11:59:55
0
_mn18.n
Takhmina :
скрытый репост боладше 😭😭😭
2024-03-12 19:29:40
0
ayauqrxx5
ayauqrxx :
я с вами ,я слушаю вас и у вас все будет в порядке,ты мое солнце жаным сол
2024-02-11 04:23:07
1
aadikaa__
aadikaa__ :
Аллаhу Акбар
2026-04-26 17:03:11
0
zktzxw
￴ ￴￴￴￴ ￴￴￴￴ ￴￴￴ ￴ :
@aisulu🥷🏻^ уйрен
2024-03-06 18:06:12
1
niktoooo_2009
v serdze odin navsegda "A" :
👍
2025-08-15 05:50:03
0
mukhamed.k
￴￴￴ ￴ ￴ ￴￴￴ ￴ ￴￴￴￴ ￴￴￴￴ ￴￴￴ ￴ :
🌹🌹🌹
2025-07-15 07:20:59
0
kunmenaiym1_
seoul :
@dayana
2024-01-12 18:17:15
0
To see more videos from user @faridabadalovaa, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Em à… Có lẽ điều đau nhất không phải là chúng ta đã xa nhau. Mà là anh biết tình cảm ấy vẫn còn. Em cũng biết. Chúng ta vẫn thương, vẫn lo, vẫn có những lúc nhớ đến nhau… chỉ là không còn được phép bước lại gần. Hai người còn tình cảm, nhưng phải sống như hai người chẳng liên quan. Có những lúc anh rất muốn nhắn cho em một câu thật bình thường: “Em đang làm gì đấy?” Chỉ một câu thôi. Không cần nói chuyện lâu, không cần một lời hứa. Anh chỉ muốn biết hôm nay em có ổn không, có mệt không, có chuyện gì khiến em buồn không. Nhưng rồi anh lại đặt điện thoại xuống. Vì anh hiểu, có những câu hỏi rất bình thường, khi được gửi từ một người không còn đúng vị trí, lại trở thành điều khó nói. Thế là anh im lặng. Em cũng im lặng. Chúng ta vẫn sống cuộc đời của mình. Vẫn đi làm, vẫn gặp gỡ. Chỉ có một điều không ai nhìn thấy, là trong lòng mỗi người vẫn còn một người mà mình chẳng thể tùy tiện gọi tên. Có lẽ điều khiến anh day dứt nhất chính là chuyện đó. Chúng ta đâu có hết thương nhau. Chỉ là phải học cách đứng xa nhau. Anh từng nghĩ, chỉ cần hai người yêu nhau thì sẽ có một con đường để đi cùng nhau. Sau này anh mới hiểu, tình yêu đôi khi không thua vì thiếu yêu. Nó thua vì thời điểm. Thua vì hoàn cảnh. Thua trước những điều mà cả anh và em đều không thể tự mình thay đổi. Có những người yêu nhau rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn không thể trở thành người ở bên nhau. Không phải vì tình cảm không đủ lớn. Mà bởi cuộc đời có những giới hạn mà dù muốn đến đâu, chúng ta cũng không thể bước qua. Anh không trách em. Cũng không trách mình. Bởi có những chuyện chẳng ai sai cả. Chỉ là chúng ta gặp nhau vào một thời điểm mà tình yêu không đủ sức thay đổi tất cả. Em à… Nếu có một điều anh chưa từng hối hận, thì đó là đã gặp em. Anh không hối hận vì đã thương em. Không hối hận vì đã từng mong chờ một điều mà có lẽ ngay từ đầu đã biết rất khó thành. Bởi em đã cho anh biết cảm giác nhớ một người là thế nào. Biết thế nào là chỉ cần một tin nhắn cũng đủ khiến một ngày trở nên khác đi. Và cũng biết thế nào là có một người vẫn ở đó, nhưng mình chẳng thể bước đến. Có những người đi qua cuộc đời ta rất lâu nhưng chẳng để lại gì. Còn có người chỉ xuất hiện trong một đoạn ngắn, lại đủ khiến ta nhớ rất nhiều năm sau. Em là người như vậy. Anh không biết sau này chúng ta sẽ trở thành gì trong ký ức của nhau. Có thể rồi một ngày, cả hai sẽ quen với việc không còn nói chuyện. Những nhớ thương hôm nay sẽ nhẹ đi. Cuộc sống sẽ đưa mỗi người đến một nơi khác. Nhưng anh nghĩ, anh vẫn sẽ nhớ. Nhớ một người từng khiến anh vừa muốn đến gần, vừa phải tự mình lùi lại. Nhớ một người mà dù đã cố đặt xuống, trong lòng vẫn còn nguyên một phần chưa thể gọi tên. Có khi chúng ta thật sự giống hai người đã xa nhau từ một kiếp trước. Gặp lại trong kiếp này, nhận ra nhau rất nhanh, thương nhau rất thật… nhưng cuối cùng vẫn phải đi về hai phía. Nghe thật buồn. Nhưng có lẽ duyên của chúng ta chỉ đủ để gặp, đủ để thương, chứ chưa đủ để thuộc về nhau. Nếu sau này có một ngày em chợt nhớ đến anh, đừng nghĩ rằng anh từng trách em. Anh chỉ tiếc. Tiếc những lần chưa kịp gặp. Những cái ôm chưa kịp trao. Những câu “anh nhớ em” đã bao lần muốn nói rồi lại thôi. Tiếc nhất là chúng ta vẫn còn thương, nhưng lại phải giả vờ như giữa hai người chẳng còn gì. Không phải vì anh hết yêu, mà vì anh hiểu có những tình cảm, nếu thật sự thương một người, đôi khi phải biết giữ nó trong im lặng. Anh chọn đứng xa một chút. Để em được bình yên. Và để anh giữ lại những gì đẹp nhất giữa chúng ta, thay vì biến tình yêu này thành một điều khiến cả hai thêm đau. Nếu em hỏi anh rằng tình cảm này đã hết chưa… Anh không muốn nói dối. Chưa. Anh vẫn thương em. Chỉ là anh đã học được cách thương một người mà không nhất thiết phải có được người ấy. Có lẽ chúng ta không thuộc về nhau. Nhưng anh vẫn muốn cảm ơn em. Vì đã từng đến. Vì đã từng thương. Vì giữa một cuộc đời rất dài, chúng ta đã có một đoạn tình cảm đủ thật để cả hai đều không thể phủ nhận. Chỉ tiếc rằng… hai người còn thương nhau, cuối cùng lại phải sống như thể chúng ta đã xa cách từ một kiếp trước. #nhoem #buon #dd
Em à… Có lẽ điều đau nhất không phải là chúng ta đã xa nhau. Mà là anh biết tình cảm ấy vẫn còn. Em cũng biết. Chúng ta vẫn thương, vẫn lo, vẫn có những lúc nhớ đến nhau… chỉ là không còn được phép bước lại gần. Hai người còn tình cảm, nhưng phải sống như hai người chẳng liên quan. Có những lúc anh rất muốn nhắn cho em một câu thật bình thường: “Em đang làm gì đấy?” Chỉ một câu thôi. Không cần nói chuyện lâu, không cần một lời hứa. Anh chỉ muốn biết hôm nay em có ổn không, có mệt không, có chuyện gì khiến em buồn không. Nhưng rồi anh lại đặt điện thoại xuống. Vì anh hiểu, có những câu hỏi rất bình thường, khi được gửi từ một người không còn đúng vị trí, lại trở thành điều khó nói. Thế là anh im lặng. Em cũng im lặng. Chúng ta vẫn sống cuộc đời của mình. Vẫn đi làm, vẫn gặp gỡ. Chỉ có một điều không ai nhìn thấy, là trong lòng mỗi người vẫn còn một người mà mình chẳng thể tùy tiện gọi tên. Có lẽ điều khiến anh day dứt nhất chính là chuyện đó. Chúng ta đâu có hết thương nhau. Chỉ là phải học cách đứng xa nhau. Anh từng nghĩ, chỉ cần hai người yêu nhau thì sẽ có một con đường để đi cùng nhau. Sau này anh mới hiểu, tình yêu đôi khi không thua vì thiếu yêu. Nó thua vì thời điểm. Thua vì hoàn cảnh. Thua trước những điều mà cả anh và em đều không thể tự mình thay đổi. Có những người yêu nhau rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn không thể trở thành người ở bên nhau. Không phải vì tình cảm không đủ lớn. Mà bởi cuộc đời có những giới hạn mà dù muốn đến đâu, chúng ta cũng không thể bước qua. Anh không trách em. Cũng không trách mình. Bởi có những chuyện chẳng ai sai cả. Chỉ là chúng ta gặp nhau vào một thời điểm mà tình yêu không đủ sức thay đổi tất cả. Em à… Nếu có một điều anh chưa từng hối hận, thì đó là đã gặp em. Anh không hối hận vì đã thương em. Không hối hận vì đã từng mong chờ một điều mà có lẽ ngay từ đầu đã biết rất khó thành. Bởi em đã cho anh biết cảm giác nhớ một người là thế nào. Biết thế nào là chỉ cần một tin nhắn cũng đủ khiến một ngày trở nên khác đi. Và cũng biết thế nào là có một người vẫn ở đó, nhưng mình chẳng thể bước đến. Có những người đi qua cuộc đời ta rất lâu nhưng chẳng để lại gì. Còn có người chỉ xuất hiện trong một đoạn ngắn, lại đủ khiến ta nhớ rất nhiều năm sau. Em là người như vậy. Anh không biết sau này chúng ta sẽ trở thành gì trong ký ức của nhau. Có thể rồi một ngày, cả hai sẽ quen với việc không còn nói chuyện. Những nhớ thương hôm nay sẽ nhẹ đi. Cuộc sống sẽ đưa mỗi người đến một nơi khác. Nhưng anh nghĩ, anh vẫn sẽ nhớ. Nhớ một người từng khiến anh vừa muốn đến gần, vừa phải tự mình lùi lại. Nhớ một người mà dù đã cố đặt xuống, trong lòng vẫn còn nguyên một phần chưa thể gọi tên. Có khi chúng ta thật sự giống hai người đã xa nhau từ một kiếp trước. Gặp lại trong kiếp này, nhận ra nhau rất nhanh, thương nhau rất thật… nhưng cuối cùng vẫn phải đi về hai phía. Nghe thật buồn. Nhưng có lẽ duyên của chúng ta chỉ đủ để gặp, đủ để thương, chứ chưa đủ để thuộc về nhau. Nếu sau này có một ngày em chợt nhớ đến anh, đừng nghĩ rằng anh từng trách em. Anh chỉ tiếc. Tiếc những lần chưa kịp gặp. Những cái ôm chưa kịp trao. Những câu “anh nhớ em” đã bao lần muốn nói rồi lại thôi. Tiếc nhất là chúng ta vẫn còn thương, nhưng lại phải giả vờ như giữa hai người chẳng còn gì. Không phải vì anh hết yêu, mà vì anh hiểu có những tình cảm, nếu thật sự thương một người, đôi khi phải biết giữ nó trong im lặng. Anh chọn đứng xa một chút. Để em được bình yên. Và để anh giữ lại những gì đẹp nhất giữa chúng ta, thay vì biến tình yêu này thành một điều khiến cả hai thêm đau. Nếu em hỏi anh rằng tình cảm này đã hết chưa… Anh không muốn nói dối. Chưa. Anh vẫn thương em. Chỉ là anh đã học được cách thương một người mà không nhất thiết phải có được người ấy. Có lẽ chúng ta không thuộc về nhau. Nhưng anh vẫn muốn cảm ơn em. Vì đã từng đến. Vì đã từng thương. Vì giữa một cuộc đời rất dài, chúng ta đã có một đoạn tình cảm đủ thật để cả hai đều không thể phủ nhận. Chỉ tiếc rằng… hai người còn thương nhau, cuối cùng lại phải sống như thể chúng ta đã xa cách từ một kiếp trước. #nhoem #buon #dd

About