Trưởng Làng :
vào cái ngày tháng năm định mệnh ấy, 9h Chiều nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với 9h Chiều chỉ chờ một ngày anh thổ lộ. Tiếc rằng cái ngày mà anh thổ lộ Đường Hà Thanh lại chưa nghe rõ. …Đường Hà Thanh đứng lặng người trong khoảnh khắc ấy. Cô không quay lại, cũng không nói gì, chỉ để gió đêm lùa qua mái tóc, che đi đôi mắt đang đỏ lên. Cô sợ nếu quay lại, nếu mở lời, thì mọi thứ sẽ vỡ tan ngay lập tức.
9h Chiều nghĩ rằng cô không nghe thấy. Anh khẽ cười, một nụ cười tự trấn an mình, rồi lùi lại nửa bước, như thể vừa trút được một bí mật nặng nề đã đè lên ngực suốt bao năm. Anh không biết rằng, ngay khoảnh khắc ấy, trái tim cô đã rung lên dữ dội hơn bao giờ hết.Đường Hà Thanh nắm chặt tay, móng tay khẽ in vào da. Cô muốn quay lại, muốn nói rằng: “Em nghe rồi. Em cũng yêu anh.” Nhưng lời nói cứ mắc kẹt nơi cổ họng. Bởi cô biết, chỉ vài tiếng nữa thôi, mỗi người sẽ bước về một hướng khác, những con đường không còn giao nhau. Nói ra để làm gì, khi tương lai đã được định sẵn là chia xa?Đêm ấy, họ đi cạnh nhau rất lâu, nhưng giữa hai người là một khoảng lặng dài hơn bao giờ hết. 9h Chiều thỉnh thoảng liếc sang, như muốn ghi nhớ từng đường nét quen thuộc trên gương mặt cô. Đường Hà Thanh cũng thế, cô lén nhìn anh, khắc sâu hình bóng ấy vào tim, sợ rằng sau ngày hôm nay, ký ức sẽ là thứ duy nhất còn lại.
2025-12-27 13:11:54