@_thnj:

faisal
faisal
Open In TikTok:
Region: SA
Friday 19 January 2024 18:26:43 GMT
738544
52547
666
1487

Music

Download

Comments

rgh.dd1
raghad. :
النشيد عند ابوي: ان شاء الله
2024-01-19 18:36:10
185
d_fg56
D :
فيصل ماسك الضحكه ماسك ولا مزيل ميكبب هههههه ولله تضحك😭😭
2024-01-27 16:11:46
50
hala5138
hala :
وتلقاه أغنى من سليمان الراجحي
2024-02-08 09:18:44
7
sa_ail_ra
سَـارة. :
امي:
2024-02-12 12:48:10
3
u.hopa
Shodi❣️ :
كاتمها 😭😭😭
2024-02-29 03:44:53
3
user7357728287382
User7374738382919 :
قلتله ابي عشرين للبقاله قال دز حسابي بلماينس و اليوم الثاني القاه شاري صندلين ايرمز
2024-03-08 17:59:05
2
bxr_507
بـَّـــ🌊 :
✨هاذا بيت فيصل الغني ✨
2024-03-08 16:19:44
3
al_nar0
н :
ههه اتفق 😂😂
2024-02-07 18:47:02
2
roryyy__685
°★𝐒𝐭𝐚𝐫★° :
وريته لابوي رده:ام👍
2024-01-24 22:41:01
2
pretty_eugene2
⊹ڪـيتـي ڪـاتـس😭💗𐙚⊹ :
فكرتي انشهرت😭
2024-01-25 20:04:36
2
_y_p_
ً :
بنك الراجحي انا
2024-03-12 01:03:18
2
2ilx1a
72 :
ويطلع عندهم مليون
2024-03-10 19:36:42
1
.tit30
. :
اقيببببب فلوسسسسسس منيننننن ؟؟؟؟؟؟؟؟؟
2024-01-25 15:21:09
1
ango2749
☆ 𝒇𝒚𝒐𝒅𝒐𝒓 | فـيـودور ☆ :
فعلا دلوقتى معتش فلوس
2024-01-28 22:47:26
1
user804316235
⚠️Tiktok⚠️ :
ذهب الليل و طلع الشبشب 😭
2024-02-21 17:59:14
1
retoo.62
𝑅𝑒𝑡𝑜𝑜🎀🧸 :
حصل 😂😂😂
2024-01-23 16:22:01
2
lnooto
ل :
بالغلط رقصت
2024-01-29 17:16:39
1
jplo153
ابو اسد الله :
طبعاا من ابوووووي🔥
2024-01-25 21:43:16
1
3b_g.d
🌊🦪D A N A H🦪🌊 :
صدق🙂
2024-02-02 23:20:52
1
farahsuleiman58
🎸. :
شكلي وانا ماعندي نشيد للأبو وعندي نشيد للأم 😭
2024-01-27 05:10:00
1
313a029
الاء|𝒶𝓁𝒶𝒶 𓅃 :
اتفقققق😭😭
2024-02-11 16:23:23
1
bnuyill
67 :
ماما:
2024-01-25 15:32:28
1
jk_17_2009
3> :
ضحكني كيف ماسك ضحكة 😂😂🤣
2024-01-25 20:32:44
1
To see more videos from user @_thnj, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có một kiểu rời đi rất đau… Là rời đi với hy vọng người kia sẽ nhận ra: “Không có tôi, anh sẽ biết tôi quan trọng thế nào.” Bạn im lặng để họ nhớ. Bạn biến mất để họ tìm. Bạn lạnh lùng để họ sợ mất. Bạn bước ra khỏi cuộc đời họ… nhưng trong lòng vẫn đứng đó, chờ một ngày họ quay lại. Nhưng nếu bạn rời đi mà vẫn mong người kia thay đổi, thì thật ra… bạn chưa rời đi. Bạn chỉ đang dùng sự ra đi của mình để tiếp tục níu kéo một kết quả khác. Tâm lý học chỉ ra một điều rất sâu về tâm lý con người: Điều ta không nhận thức được bên trong, ta thường sẽ gặp lại nó bên ngoài như một số phận. Vì thế, có những mối quan hệ cứ lặp đi lặp lại một kiểu đau. Bạn gặp một người không đủ yêu mình. Bạn cố gắng chứng minh giá trị. Họ xa cách. Bạn càng níu. Họ càng lùi. Bạn càng tổn thương. Rồi bạn rời đi. Nhưng vài tháng sau… Bạn lại gặp một người khác. Và câu chuyện gần như y hệt. Lúc đó, vấn đề có thể không còn nằm ở “người kia”. Mà nằm ở bài học bên trong bạn chưa học xong. Có thể bài học là: Không phải cứ yêu nhiều thì sẽ được yêu lại. Không phải cứ hy sinh thì người khác sẽ trân trọng. Không phải cứ kiên nhẫn thì một người không muốn trưởng thành sẽ trưởng thành vì bạn. Và càng không phải cứ mất một người thì bạn mới chứng minh được rằng mình từng yêu họ thật lòng. Cổ nhân có câu: “Dục tốc bất đạt.” Có những chuyện càng cố cưỡng cầu,  càng xa khỏi điều mình muốn. Tình yêu cũng vậy. Bạn không thể dùng nước mắt để khiến một người biết yêu. Không thể dùng sự hy sinh để mua lấy sự chung thủy. Không thể dùng sự tử tế để đổi lấy trách nhiệm từ một người chưa sẵn sàng. Và bạn càng không cần phải trở thành một phiên bản đau khổ của mình chỉ để chứng minh: “Em đã yêu anh nhiều đến thế nào.” Một ngày nào đó, bạn sẽ hiểu: Rời đi không phải để người ấy đau. Rời đi không phải để họ hối hận. Rời đi không phải để họ quay lại tìm bạn. Rời đi là khi bạn không còn cần họ phải làm bất cứ điều gì nữa để bạn được bình an. Họ quay lại — bạn bình thản. Họ không quay lại — bạn vẫn bình thản. Họ nhớ bạn — đó là lựa chọn của họ. Họ quên bạn — cũng là con đường của họ. Bởi vì lúc này, bạn đã lấy lại thứ quan trọng nhất: chính mình. Đó mới là lúc một mối quan hệ thật sự kết thúc trong tâm thức. Không còn oán. Không còn chứng minh. Không còn chờ đợi. Không còn câu hỏi: “Bao giờ anh mới nhận ra em tốt?” Bạn chỉ bình an và nghĩ: “Cảm ơn anh. Nhờ cuộc gặp này, em đã hiểu mình hơn.” Có những người bước vào đời ta không phải để ở lại. Họ đến để chạm vào những vết thương mà ta chưa từng nhìn thấy. Để ta nhận ra mình sợ bị bỏ rơi. Sợ cô đơn. Sợ không đủ tốt. Sợ không được chọn. Và rồi, khi nhìn thấy những điều đó… Ta bắt đầu chữa lành. Đó chính là lúc nghiệp của một mối quan hệ được chuyển hóa: Không phải vì người kia thay đổi. Mà vì bạn không còn là con người cũ nữa. Nếu hôm nay bạn vẫn đang mắc kẹt trong một mối quan hệ khiến mình đau, đừng vội hỏi: “Làm sao để anh ấy quay lại?” Hãy hỏi: “Mối quan hệ này đang muốn dạy mình điều gì?” Bởi đôi khi… người bạn cần cứu không phải là mối quan hệ. Mà là chính bạn — người đã đánh mất mình trong mối quan hệ đó. 💚  #chualanh  #PhuNuThinhVuong  #tinhthuc  #selflove  #tinhyeu
Có một kiểu rời đi rất đau… Là rời đi với hy vọng người kia sẽ nhận ra: “Không có tôi, anh sẽ biết tôi quan trọng thế nào.” Bạn im lặng để họ nhớ. Bạn biến mất để họ tìm. Bạn lạnh lùng để họ sợ mất. Bạn bước ra khỏi cuộc đời họ… nhưng trong lòng vẫn đứng đó, chờ một ngày họ quay lại. Nhưng nếu bạn rời đi mà vẫn mong người kia thay đổi, thì thật ra… bạn chưa rời đi. Bạn chỉ đang dùng sự ra đi của mình để tiếp tục níu kéo một kết quả khác. Tâm lý học chỉ ra một điều rất sâu về tâm lý con người: Điều ta không nhận thức được bên trong, ta thường sẽ gặp lại nó bên ngoài như một số phận. Vì thế, có những mối quan hệ cứ lặp đi lặp lại một kiểu đau. Bạn gặp một người không đủ yêu mình. Bạn cố gắng chứng minh giá trị. Họ xa cách. Bạn càng níu. Họ càng lùi. Bạn càng tổn thương. Rồi bạn rời đi. Nhưng vài tháng sau… Bạn lại gặp một người khác. Và câu chuyện gần như y hệt. Lúc đó, vấn đề có thể không còn nằm ở “người kia”. Mà nằm ở bài học bên trong bạn chưa học xong. Có thể bài học là: Không phải cứ yêu nhiều thì sẽ được yêu lại. Không phải cứ hy sinh thì người khác sẽ trân trọng. Không phải cứ kiên nhẫn thì một người không muốn trưởng thành sẽ trưởng thành vì bạn. Và càng không phải cứ mất một người thì bạn mới chứng minh được rằng mình từng yêu họ thật lòng. Cổ nhân có câu: “Dục tốc bất đạt.” Có những chuyện càng cố cưỡng cầu, càng xa khỏi điều mình muốn. Tình yêu cũng vậy. Bạn không thể dùng nước mắt để khiến một người biết yêu. Không thể dùng sự hy sinh để mua lấy sự chung thủy. Không thể dùng sự tử tế để đổi lấy trách nhiệm từ một người chưa sẵn sàng. Và bạn càng không cần phải trở thành một phiên bản đau khổ của mình chỉ để chứng minh: “Em đã yêu anh nhiều đến thế nào.” Một ngày nào đó, bạn sẽ hiểu: Rời đi không phải để người ấy đau. Rời đi không phải để họ hối hận. Rời đi không phải để họ quay lại tìm bạn. Rời đi là khi bạn không còn cần họ phải làm bất cứ điều gì nữa để bạn được bình an. Họ quay lại — bạn bình thản. Họ không quay lại — bạn vẫn bình thản. Họ nhớ bạn — đó là lựa chọn của họ. Họ quên bạn — cũng là con đường của họ. Bởi vì lúc này, bạn đã lấy lại thứ quan trọng nhất: chính mình. Đó mới là lúc một mối quan hệ thật sự kết thúc trong tâm thức. Không còn oán. Không còn chứng minh. Không còn chờ đợi. Không còn câu hỏi: “Bao giờ anh mới nhận ra em tốt?” Bạn chỉ bình an và nghĩ: “Cảm ơn anh. Nhờ cuộc gặp này, em đã hiểu mình hơn.” Có những người bước vào đời ta không phải để ở lại. Họ đến để chạm vào những vết thương mà ta chưa từng nhìn thấy. Để ta nhận ra mình sợ bị bỏ rơi. Sợ cô đơn. Sợ không đủ tốt. Sợ không được chọn. Và rồi, khi nhìn thấy những điều đó… Ta bắt đầu chữa lành. Đó chính là lúc nghiệp của một mối quan hệ được chuyển hóa: Không phải vì người kia thay đổi. Mà vì bạn không còn là con người cũ nữa. Nếu hôm nay bạn vẫn đang mắc kẹt trong một mối quan hệ khiến mình đau, đừng vội hỏi: “Làm sao để anh ấy quay lại?” Hãy hỏi: “Mối quan hệ này đang muốn dạy mình điều gì?” Bởi đôi khi… người bạn cần cứu không phải là mối quan hệ. Mà là chính bạn — người đã đánh mất mình trong mối quan hệ đó. 💚 #chualanh #PhuNuThinhVuong #tinhthuc #selflove #tinhyeu

About