@trukos_danny: Mary MacGregor... Torn Between Two Lovers

Trukos_danny
Trukos_danny
Open In TikTok:
Region: MX
Thursday 22 February 2024 07:16:40 GMT
42471
1734
123
1345

Music

Download

Comments

tito.mrquez
Josué Márquez Amaya. :
yo estuve confundido 🤣 no con dos amores 😃🤣 creo que fue como con cinco amores . Ja jajaja 😃
2025-07-27 23:32:06
7
emmanopb83u
Fabián Roca :
Una canción muy adelantada para su época!👏
2024-02-23 20:57:13
16
ricolino151
ricolino151 :
ufff, duro cuando pasa una situación así!!😢😢
2025-12-30 05:11:44
3
anita.torres987
Anita Torres :
Es mi linda amiga espero volver a verla
2026-03-05 00:45:08
1
tika78984
Tika :
torn between two lover 🥰🥰🥰
2025-09-19 13:19:38
3
bolita2326
bolita :
hermosa canción 😍, suele pasar y se sufre
2025-09-20 04:34:12
7
jennymarlm
Jenny Lamón :
ésta canción salió en el top de Estados Unidos el día que yo nací y por cosas de la vida sólo puedo pensar en mi papá que cumpliría 70 años mañana...si estuviera vivo 💔😓
2025-08-31 01:30:52
9
ticobel88
sama :
torn es espinas ? y storm es tormenta? estoy confundido 🤔🤔🤔
2024-03-17 04:10:31
1
mad.max8980
mad max :
lo siento de verdad lo siento 🥺
2025-03-18 08:26:45
1
guille.sandoval7
Guille Sandoval :
hermosa melodía de antaño🥰🥰
2026-01-09 22:06:03
1
sudmancoto792
sudmancoto792 :
esta si es musica
2025-08-10 16:07:24
2
dr.waew0
Dr.waew :
sweet song💚💚💚
2026-01-07 15:58:39
1
gloria18708
gloria :
hermosa cancion♥
2025-02-18 16:07:48
2
fernando.san.emet
Fernando San Emeterio Moreno :
EXELENT
2024-03-05 07:38:32
1
omezad2021
omezad2021 :
excelente canción de mi epoca🤩
2024-12-11 06:20:30
1
martinmendozalope
Martin Mendoza Lopez :
super rolota
2024-10-19 06:01:27
1
andresvictordelat
Andres Victor Delatorre Oscategu :
Bien....recuerdazo
2024-03-24 18:35:42
1
mad.max8980
mad max :
te la dedico si algún día la escucharás será para ti porque se que así te sentistes algunas veces lo siento en verdad lo siento Devi aver echo mucho más por ti asta ir personalmente donde estabas
2025-03-18 08:26:28
2
santiagolopez37935
santiagolopez37935 :
lo mejor de está canción para mí todo......
2026-03-06 18:45:49
0
soniaisabelvergar
Sonia Isabel :
Totalmente
2026-03-11 22:08:29
0
soniaisabelvergar
Sonia Isabel :
Remember
2026-03-12 16:06:15
0
vivizelaznog
Gigi :
2026-03-11 14:52:54
0
okayokay2468
รถ ตุ๊กตุ๊ก 519 :
👍😁😍🥰💖🎶🎵🎼🎸🤟
2026-03-27 16:32:58
0
elsie.malios
Elsie Malios :
🥰🥰🥰🥰🥰 Nice song
2026-03-26 13:57:06
0
norma.galicia.fig
NORMA GALICIA FIGUEROA :
hermosos recuerdos
2024-03-06 09:30:11
0
To see more videos from user @trukos_danny, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sài Gòn về đêm, trời không mưa mà đường vẫn ướt. Ánh đèn vàng loang trên mặt nhựa, từng vệt sáng như ký ức bị kéo dài ra mãi. Anh chạy xe chậm, qua những con đường từng thân thuộc đến mức chỉ cần liếc là biết sắp có khúc cua nào. Phan Đăng Lưu, hàng cây già vẫn còn đó. Hoàng Văn Thụ, quán Dimsum ngày trước vẫn mở, nơi mà anh chỉ ghé khi thấy vui, khi cuộc sống còn nhẹ như ly bia đầu tối, và lòng chưa biết thế nào là nặng. Đêm nay anh không vào, chỉ chạy chậm lại, nhìn ánh đèn bên trong hắt ra qua lớp kính, nghe tiếng chảo sắt va vào nhau, và nhớ rằng, hóa ra có những nơi chỉ nên giữ bằng trí nhớ, vì nếu quay lại, có khi chẳng còn đúng hương vị cũ. Xe quẹo vào Lê Văn Sỹ, rồi vòng về Nơ Trang Long. Con đường cũ, đoạn cuối có quán Lẩu Gà vẫn còn mở. Bảng hiệu nhòe, tiếng nói cười lẫn trong mùi khói bếp. Anh dừng lại, tắt máy. Bước vào quán, ngồi xuống cái bàn quen, góc ngoài cùng, nơi từng ngồi trong đêm cuối cùng của mình ở đây. Khi đó, anh đã đi bộ đến, uống vài ly rồi đi bộ về, đêm đó không ai nói chuyện, chỉ có tiếng lòng mình vang lên giữa phố. Còn hôm nay, anh cũng ngồi lại, chỉ khác là lòng đã yên hơn, và trong tay, không còn chai, chỉ một ly The Kaikatsu 18, thứ rượu dành cho người không cần say mới dám nghĩ. Anh rót rượu, màu hổ phách ánh lên trong ly, thơm mùi gỗ sồi và khói nhẹ. Uống chậm, để lửa rượu đi qua cổ họng, chạm vào trí nhớ, và dừng lại nơi ngực, chỗ từng có quá nhiều điều chưa nói. Từ chiếc loa cũ trong quán, nhạc vang lên: “Now what if I never kiss your lips again, or feel the touch of your sweet embrace…” Giọng hát của Laura Pausini tan ra giữa tiếng mưa mảnh ngoài hiên, vừa đủ để khiến anh dừng tay, nhìn ra ngoài, và thấy mình lặng đi một chút. Không phải vì nhớ ai. Mà vì nhớ chính mình, cái phiên bản cũ, đã từng đi qua những đêm giống thế này, với cùng một ly rượu, cùng một điếu thuốc, nhưng trong lòng còn đầy giông. “Until the day I let you go, Until we say our next hello, it’s not goodbye…” Anh rít một hơi Marlboro Gold, khói tan dần theo câu hát. Thành phố ngoài kia vẫn thở, vẫn sáng, và vẫn chẳng biết có người đang ngồi giữ lại vài mảnh nhỏ của một đời đã qua. Anh rót thêm ly nữa. Rượu không làm say, chỉ khiến thời gian chậm lại. Từng tiếng nói quanh anh nhòe đi như cảnh phim bị xóa nét. Anh không cố nhớ gì, cũng chẳng muốn quên. Chỉ để lòng mình trôi theo hơi rượu vừa đủ ấm để không cô đơn, vừa đủ tỉnh để biết, có những điều đi rồi là đúng. “Till I see you again, I’ll be right here remembering when…” Câu hát cuối dừng lại. Anh nhìn ly rượu cạn, khói thuốc tan. Không có kết thúc nào thật sự, chỉ là những khoảnh khắc ta tự chọn để khép lại. Anh đứng dậy, trả tiền, gật đầu chào người chủ quán. Trên đường về, Sài Gòn vẫn sáng, vẫn ồn, vẫn như mọi khi. Chỉ có lòng anh là khác bình thản, không vướng víu, không cần phải quên. ⸻ Sài Gòn không giữ ai. Thành phố này chỉ đứng đó, nhìn người ta đến, rồi đi, giữ lại vài đêm, vài quán nhỏ, vài bài hát, vài ánh nhìn. Có người tìm lại quá khứ trong men rượu. Có người để nó trôi đi trong khói thuốc. Còn anh, chỉ ngồi lại một đêm, để biết mình vẫn còn cảm được dù chỉ bằng một hơi rượu, một khúc nhạc, và một chút yên. Rượu & Khói. Không phải để quên. Chỉ để thấy rằng…. It’s not goodbye.
Sài Gòn về đêm, trời không mưa mà đường vẫn ướt. Ánh đèn vàng loang trên mặt nhựa, từng vệt sáng như ký ức bị kéo dài ra mãi. Anh chạy xe chậm, qua những con đường từng thân thuộc đến mức chỉ cần liếc là biết sắp có khúc cua nào. Phan Đăng Lưu, hàng cây già vẫn còn đó. Hoàng Văn Thụ, quán Dimsum ngày trước vẫn mở, nơi mà anh chỉ ghé khi thấy vui, khi cuộc sống còn nhẹ như ly bia đầu tối, và lòng chưa biết thế nào là nặng. Đêm nay anh không vào, chỉ chạy chậm lại, nhìn ánh đèn bên trong hắt ra qua lớp kính, nghe tiếng chảo sắt va vào nhau, và nhớ rằng, hóa ra có những nơi chỉ nên giữ bằng trí nhớ, vì nếu quay lại, có khi chẳng còn đúng hương vị cũ. Xe quẹo vào Lê Văn Sỹ, rồi vòng về Nơ Trang Long. Con đường cũ, đoạn cuối có quán Lẩu Gà vẫn còn mở. Bảng hiệu nhòe, tiếng nói cười lẫn trong mùi khói bếp. Anh dừng lại, tắt máy. Bước vào quán, ngồi xuống cái bàn quen, góc ngoài cùng, nơi từng ngồi trong đêm cuối cùng của mình ở đây. Khi đó, anh đã đi bộ đến, uống vài ly rồi đi bộ về, đêm đó không ai nói chuyện, chỉ có tiếng lòng mình vang lên giữa phố. Còn hôm nay, anh cũng ngồi lại, chỉ khác là lòng đã yên hơn, và trong tay, không còn chai, chỉ một ly The Kaikatsu 18, thứ rượu dành cho người không cần say mới dám nghĩ. Anh rót rượu, màu hổ phách ánh lên trong ly, thơm mùi gỗ sồi và khói nhẹ. Uống chậm, để lửa rượu đi qua cổ họng, chạm vào trí nhớ, và dừng lại nơi ngực, chỗ từng có quá nhiều điều chưa nói. Từ chiếc loa cũ trong quán, nhạc vang lên: “Now what if I never kiss your lips again, or feel the touch of your sweet embrace…” Giọng hát của Laura Pausini tan ra giữa tiếng mưa mảnh ngoài hiên, vừa đủ để khiến anh dừng tay, nhìn ra ngoài, và thấy mình lặng đi một chút. Không phải vì nhớ ai. Mà vì nhớ chính mình, cái phiên bản cũ, đã từng đi qua những đêm giống thế này, với cùng một ly rượu, cùng một điếu thuốc, nhưng trong lòng còn đầy giông. “Until the day I let you go, Until we say our next hello, it’s not goodbye…” Anh rít một hơi Marlboro Gold, khói tan dần theo câu hát. Thành phố ngoài kia vẫn thở, vẫn sáng, và vẫn chẳng biết có người đang ngồi giữ lại vài mảnh nhỏ của một đời đã qua. Anh rót thêm ly nữa. Rượu không làm say, chỉ khiến thời gian chậm lại. Từng tiếng nói quanh anh nhòe đi như cảnh phim bị xóa nét. Anh không cố nhớ gì, cũng chẳng muốn quên. Chỉ để lòng mình trôi theo hơi rượu vừa đủ ấm để không cô đơn, vừa đủ tỉnh để biết, có những điều đi rồi là đúng. “Till I see you again, I’ll be right here remembering when…” Câu hát cuối dừng lại. Anh nhìn ly rượu cạn, khói thuốc tan. Không có kết thúc nào thật sự, chỉ là những khoảnh khắc ta tự chọn để khép lại. Anh đứng dậy, trả tiền, gật đầu chào người chủ quán. Trên đường về, Sài Gòn vẫn sáng, vẫn ồn, vẫn như mọi khi. Chỉ có lòng anh là khác bình thản, không vướng víu, không cần phải quên. ⸻ Sài Gòn không giữ ai. Thành phố này chỉ đứng đó, nhìn người ta đến, rồi đi, giữ lại vài đêm, vài quán nhỏ, vài bài hát, vài ánh nhìn. Có người tìm lại quá khứ trong men rượu. Có người để nó trôi đi trong khói thuốc. Còn anh, chỉ ngồi lại một đêm, để biết mình vẫn còn cảm được dù chỉ bằng một hơi rượu, một khúc nhạc, và một chút yên. Rượu & Khói. Không phải để quên. Chỉ để thấy rằng…. It’s not goodbye.

About