@meral_32_31: #keşfetteyiz #

meral_32_31
meral_32_31
Open In TikTok:
Region: TR
Friday 23 February 2024 10:48:17 GMT
822
84
0
6

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @meral_32_31, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Anh vẫn chưa thể hiểu thật sự chưa thể hiểu tại sao em lại bỏ anh một cách nhẫn tâm như vậy. Em từng là cả thế giới của anh, là người anh tin tưởng tuyệt đối, là nơi bình yên duy nhất mỗi khi anh mệt mỏi giữa cuộc đời đầy những bon chen. Chúng ta từng hứa với nhau rất nhiều điều, từng vẽ ra tương lai có cả hai, từng mơ về một ngôi nhà nhỏ, những bữa cơm tối và tiếng cười vang bên nhau sau những ngày dài mệt mỏi. Anh vẫn còn nhớ ánh mắt em nhìn anh hôm nào, cái ôm thật chặt em dành cho anh khi cả hai không nói nên lời. Vậy mà giờ đây, mọi thứ tan biến như chưa từng tồn tại. Em buông tay anh nhẹ tênh, như thể tất cả những gì đã có giữa chúng ta chẳng là gì với em nữa. Không một lời giải thích, không một chút lưu luyến, không cho anh cơ hội được hiểu – chỉ là khoảng trống và im lặng. Anh đã cố tự an ủi mình, rằng chắc em có lý do riêng, rằng có thể anh chưa đủ tốt. Nhưng càng nghĩ, càng đau. Bởi nếu còn chút tình cảm nào, nếu còn một chút gì gọi là thương thì người ta không nỡ làm nhau tổn thương như thế. Em từng nói anh là người duy nhất em tin tưởng. Vậy mà cuối cùng, người bị tổn thương nhiều nhất lại chính là anh. Người duy nhất mà em không chọn ở lại cũng chính là anh. Đôi khi anh tự hỏi, liệu em có từng hối hận? Có từng nhìn lại những tháng ngày mình đã trải qua? Còn anh, mỗi lần lật lại ký ức, là một lần đau. Mỗi nơi từng có em đi qua, giờ hóa thành vết cắt. Em mang đến cho anh hạnh phúc, rồi rời đi để lại một khoảng trống không gì lấp đầy được. Anh không trách em nữa đâu nhưng anh sẽ mất rất lâu, rất lâu để quên được em. Và có lẽ cũng sẽ mất cả một đời để học cách tha thứ cho chính mình, vì đã yêu em nhiều đến vậy.”
“Anh vẫn chưa thể hiểu thật sự chưa thể hiểu tại sao em lại bỏ anh một cách nhẫn tâm như vậy. Em từng là cả thế giới của anh, là người anh tin tưởng tuyệt đối, là nơi bình yên duy nhất mỗi khi anh mệt mỏi giữa cuộc đời đầy những bon chen. Chúng ta từng hứa với nhau rất nhiều điều, từng vẽ ra tương lai có cả hai, từng mơ về một ngôi nhà nhỏ, những bữa cơm tối và tiếng cười vang bên nhau sau những ngày dài mệt mỏi. Anh vẫn còn nhớ ánh mắt em nhìn anh hôm nào, cái ôm thật chặt em dành cho anh khi cả hai không nói nên lời. Vậy mà giờ đây, mọi thứ tan biến như chưa từng tồn tại. Em buông tay anh nhẹ tênh, như thể tất cả những gì đã có giữa chúng ta chẳng là gì với em nữa. Không một lời giải thích, không một chút lưu luyến, không cho anh cơ hội được hiểu – chỉ là khoảng trống và im lặng. Anh đã cố tự an ủi mình, rằng chắc em có lý do riêng, rằng có thể anh chưa đủ tốt. Nhưng càng nghĩ, càng đau. Bởi nếu còn chút tình cảm nào, nếu còn một chút gì gọi là thương thì người ta không nỡ làm nhau tổn thương như thế. Em từng nói anh là người duy nhất em tin tưởng. Vậy mà cuối cùng, người bị tổn thương nhiều nhất lại chính là anh. Người duy nhất mà em không chọn ở lại cũng chính là anh. Đôi khi anh tự hỏi, liệu em có từng hối hận? Có từng nhìn lại những tháng ngày mình đã trải qua? Còn anh, mỗi lần lật lại ký ức, là một lần đau. Mỗi nơi từng có em đi qua, giờ hóa thành vết cắt. Em mang đến cho anh hạnh phúc, rồi rời đi để lại một khoảng trống không gì lấp đầy được. Anh không trách em nữa đâu nhưng anh sẽ mất rất lâu, rất lâu để quên được em. Và có lẽ cũng sẽ mất cả một đời để học cách tha thứ cho chính mình, vì đã yêu em nhiều đến vậy.”

About