Tr Nha Uyen :
Em mất hồi tháng 9, đến tận bh mình vẫn ch dám nuôi thêm em nào nữa, khp mình lo không đủ, mà mình sợ cái cảnh như bây giờ, về nhà không còn người quẩy đuôi mừng, đi chơi không còn có người chạy theo, đến thời điểm hiện tại, mình vẫn chưa quên được em, mỗi lần nhớ tới em, mình đều muốn khóc, không hiểu sao nhưng mình coi em là gia đình mất rồi, nuôi em từ lúc mình còn nhỏ, lúc mình còn hồn nhiên cầm kẹo mà chạy, còn bh mình đã cầm viết viết văn luôn rồi, vậy mà mình lại mất em, mình hối hận vô cùng, thật sự rất buồn, không biết phải diễn tả ra sao, cảm giác nó thiếu thiếu cái gì đó, nó không tả được, buồn nhiều lắm, muốn nói vơia em nhiều lắm, muốn nói với em là cả đời này chị yêu em nhất, chưa từng yêu ai như em, nhưng muộn mất rồi, vậy cho nên vì em trong vòng mấy năm tới mình sẽ không nuôi thêm em nào nữa, cho em một vị trí đặt biệt trong lòng mình, mặt dù em không còn nhưng vị trí đó chỉ dành cho mình em, nhớ Bi nhiều lắm, nhớ, nhớ nhớ nhớ, muốn nói lắm, tiếc là em không nghe được, yêu Bi.
2026-01-03 06:42:47