@mammot20400: มีอีกคลิปปปป

Mammottt (แมมมอส)
Mammottt (แมมมอส)
Open In TikTok:
Region: TH
Monday 26 February 2024 14:29:56 GMT
4488995
682267
630
5932

Music

Download

Comments

kitti_1357
kittisak_001 :
คนอะไรยิ่งดูยิ่งน่ารัก🥰
2024-02-26 14:37:02
216
kuyraia5555
🤪 :
very cute 🥰
2024-02-27 10:13:57
2
rayrarii
rayyrat :
@KiD🎱
2024-04-04 14:06:21
0
intantktahu
tak tahu :
hasbunallah wanikmal wakil
2024-04-01 15:15:40
4
dodat1205
Anh thanh niên.3️⃣3️⃣ :
Ước dc dí🥰
2024-02-28 12:33:39
0
user6019506181224
กอล์ฟ :
โตขึ้นเยอะนะครับ😄
2024-03-22 12:46:30
26
sanghasunavong
ຮັກຄົນງາມເດີ🤪ຢອກຢອກ🤣 :
ที่นี่ประเทศอะไร
2024-03-08 14:28:56
0
bazzjz078
🤫 :
พี่อยู่เชียงรายหรอครับ
2024-02-26 23:31:39
41
jjo777777777777777
วัยรุ่นแปลงหน้า แปดริ้ว-บางวัว :
หายไปนานเลยสาวสวย🤟🥰🥰
2024-03-09 20:46:24
1
ae7264
eaeA 7264 :
1-2ปีโตขึ้นเป็นกองเลยนะเด็กคนนี🥰
2024-02-27 13:13:58
2
bgou132
🚫 :
Fcจากเจียงฮายกั้บปมม💞
2024-02-27 08:43:31
4
user2603711773566
ลากสี้ริมคลองส่งน้ำ :
โนบราต้องมาเเล้วครับ😁
2024-05-24 07:34:04
2
novxm.xi
OSAMA :
ขอให้เจริญๆนะครับ😁
2024-02-27 08:56:36
3
user4600342105158
รัตติกาล :
คิดถึงสมัย ม.ต้น🥰
2024-02-27 05:32:06
4
faabee19
all2Nd :
aku crt di mukamu ni
2024-02-29 05:57:40
3
a1yph7
A1ip7 :
dlu cik je skrng luar biasa 😅😂😂
2024-03-29 19:13:21
1
b.ble7
Pหลง :
ใช้กล้องอะไรถ่ายครับ
2024-02-27 06:46:43
7
win041149
ยัง วิน :
วาสนาไผน้อ
2024-03-18 07:23:33
1
thelast062
THERAST67 :
หน้าคล้ายลูกพี่ลูกน้องผมเลย😏😏😏
2024-02-28 13:24:44
1
dy81jo6g3uga
คัดโช่ :
ที่นี้ที่ไหน
2024-03-10 10:42:17
1
user5091562266581
เทพเจ้าม้าตีนปลาย :
สุดยอดๆๆๆ😂
2024-02-29 13:34:20
1
salun.kongtintan
😎 :
ยิ้มได้ทุกคลิปจริงๆค้าบ🥰
2024-02-27 07:57:16
1
kkkam_q
kkkam_q :
น่ารักจังง❤️
2024-02-27 09:10:54
1
To see more videos from user @mammot20400, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

-
-"Hồi Ức " -Ngày Không Nhi ra đời, cũng là ngày mẹ hắn rời khỏi thế gian. Bà đã không thể vượt qua cơn sinh khó. cũng không kịp đặc tên cho đứa trẻ,Đứa trẻ vừa cất tiếng khóc đầu tiên thì người phụ nữ mà cha hắn yêu thương nhất đã vĩnh viễn nhắm mắt. Cha hắn từng là một người đàn ông dịu dàng. Ông yêu vợ, thương con, từng ôm đứa trẻ nhỏ trong bụng và áp tai lên thủ thỉ hứa rằng sẽ bảo vệ nó cả đời. Nhưng cái chết của thê tử đã lấy đi tất cả sự dịu dàng ấy. Ông bắt đầu uống rượu. Ngày qua ngày, men rượu khiến nỗi đau biến thành oán hận. Mỗi lần nhìn thấy Không Nhi, ông lại nhớ đến người vợ đã chết. Những trận đòn, những lời mắng nhiếc, những bữa cơm bị bỏ đói dần trở thành chuyện quen thuộc. Có những đêm, người cha say khướt nhìn đứa trẻ co ro trong góc nhà, giọng run lên vì đau đớn: — Sao mày không chết đi? Nó im lặng. — Tại sao người chết không phải là mày? Đứa trẻ vẫn không khóc. — Thôi, mày đừng chết... Vì xuống dưới đó, mẹ mày cũng chẳng muốn gặp mày đâu. Ai lại muốn gặp kẻ đã giết mình chứ? Nó khi ấy còn quá nhỏ để hiểu thế nào là cái chết. Nhưng nó hiểu một điều. Cha không yêu hắn. Thế là hắn cứ lầm lũi sống qua từng ngày. Không mong được yêu thương. Không mong có ai ôm lấy mình. Cũng chẳng còn sợ chết. Hắn trở thành một đứa trẻ lạnh lùng, bất cần. Sống cũng được, chết cũng chẳng sao. Cho đến năm hắn tám tuổi. Thiên hạ loạn lạc, dân chúng đói khổ. Đêm hôm ấy, tiếng vó ngựa và tiếng đập cửa vang lên giữa màn đêm. Thổ phỉ xông vào nhà. Cha hắn hoảng loạn kéo hắn ra phía sau. — Chạy đi! Lần đầu tiên trong đời, hắn nghe thấy cha gọi mình bằng một tiếng mà hắn chưa từng được nghe. — Con trai! Chạy đi! Một tiếng gọi rất đỗi bình thường. Nhưng với hắn, đó lại là lần đầu tiên. Cũng là lần cuối cùng. Người cha lao tới chắn trước mặt hắn. Lưỡi đao giáng xuống. hắn đứng chết lặng. Hắn nhìn thấy cha mình ngã xuống. Người đàn ông đã từng đánh hắn, từng mắng hắn, từng nói hắn không đáng được sống... lúc này lại dùng chính thân mình để bảo vệ hắn. hắn muốn chạy tới. Nhưng đôi chân nhỏ bé không thể nhúc nhích. Nước mắt lần đầu tiên rơi xuống khuôn mặt vốn đã chẳng còn biết khóc. Cha hắn nằm giữa vũng máu, đôi mắt dần mất đi ánh sáng. Ông nhìn hắn. Môi khẽ run lên. — Xin... lỗi... Không Nhi nấp sao bức tường, nước mắt không ngừng rơi. — Cha... Nhưng người kia đã không còn đáp lại. Đó là lần đầu tiên Không Nhi gọi ông một tiếng cha. Và cũng là lần cuối cùng. Đêm ấy, một đứa trẻ tám tuổi chạy khỏi căn nhà cháy dở, không biết mình sẽ đi đâu. Phía sau hắn là quá khứ. Phía trước chỉ có màn đêm vô tận. Nuớc mắt hắn trào ra lần đầu tiên trong đời, hắn biết thế nào là mất đi một người mà mình chưa kịp yêu thương. chẳng biết chạy bao lâu,đến nơi nào hắn kiệt sức nằm bên vệ đường mặt cho Tuyết rơi dày đặc,mặt cho đôi bàn chân ướt đẫm màu đỏ sẩm do chà sát trên mặt đường hắn phó mặt cho số phận có lẽ là một cái chết từ từ ,suy nghĩ cuối cùng trong hắn khi ánh mắt nhắm dần,cha mẹ hai người còn muốn gặp lại con không có muốn con đến bên hai người không,con muốn gặp Nương để một lần nói con xin lỗi màn đêm rít lên từng tiếng gió và bão tuyết như muốn vùi lấp đi một linh hồn bé nhỏ bên lề đường - buổi sáng bình minh hắn nhẹ nhàng mở mắt, trước mặt hắn không phải là hắc bạch vô thường như hắn nghĩ mà là một thiên thần, một đấng cứu thế, một bàn tay dịu dàng cầm một chiếc bánh bao nó ngơ ngác nhìn chiếc bánh bao hồi lâu nó lắc đầu "không đói sao?" người trước mặt hỏi nó " ta cho bánh ngươi không muốn vậy ngươi muốn gì?" nó lấy hết sức lực và sự mong cầu cuối cùng của cuộc đời nó khẽ đáp " muốn người""" ( pic ngắn Tienreal không phải truyện gốc)Tên tác giả: 徐智胜他很帅 Tên phim: 《悟僧道拔》 — Ngộ Tăng Đạo Bạt Nền tảng: Bilibili#ngotangdaobat

About