@hanapunzell: ig: hannapunzel 💖

Hannapunzel ✨
Hannapunzel ✨
Open In TikTok:
Region: MX
Wednesday 28 February 2024 09:14:30 GMT
6616056
653758
2285
39460

Music

Download

Comments

............x82
. :
La ganadora del trend de lola
2024-02-28 11:42:17
236
rich.zzz
R1CH 😴 :
Hanna ya me hice el tatuaje de tu cara donde reclamo mi premio o que ?
2024-02-28 14:59:37
455
omaars_gl
dripy :
ya me tatue tu nombre y tu cara si aplica contigo o no?😔
2024-02-28 09:28:53
3264
pato1_.0
pato :
ya me voy a tatuar tu cara 😈
2024-02-28 13:53:53
1904
jack_tuss
Isa :
una Tarara bien coquette 😍😍
2024-02-28 10:11:44
1657
un_porteno_loco
UN PORTEÑO LOCO👽 :
díganme que no soy el único que está aquí por el tipo que juega clash Royal XD
2024-02-29 23:15:51
462
juniordavid3828
David :
algún día tu y yo dejaremos la adicción a leer los comentarios 👍
2024-02-28 09:58:27
457
joshuasc02
Joshua SC :
Hanna ya ganó, se merece que me tatué su cara
2024-02-28 20:34:04
164
juan_pina2006
Angel_Chavez👹 :
por ti si cambio mis gustos en morritas😍
2024-02-28 09:35:52
180
canchola57
Pana David :
es pantalla verde o si tiene algo atras?
2024-02-28 16:53:41
152
sadboyz11110
☔️ Angel ☔️ :
y si es 😏🫦
2025-10-07 01:19:02
6
nene.ixcoy
Nene Ixcoy :
🤩
2024-04-05 17:03:42
43
aless_19gg
A :
y esta sorpresa tan temprano, q guapota
2024-02-28 09:19:55
120
valentinogael01
El Valentino :
le doy una oportunidad ?
2024-02-28 20:18:30
5
sebastianerazo58
sebita TF🥷 😎 :
mi amor ❤
2024-02-28 16:30:25
8
profrankgg
-l-RULE-l- 34-I- :
yo viendo que unos weyes se pelean en los comentarios xd
2024-03-02 14:03:26
11
oscar_tiri067
𝓙𝓸𝓪𝓷 🐊 :
Madrugando viendo a esta reina 😎
2024-02-28 09:46:04
12
ctvz_ls
neto :
1 padre domigo 2 hanapunzell 3 karen torres
2024-04-10 21:42:04
16
jonathan_edit6
Jonathan_edit6 :
2024-04-07 00:39:34
12
angel125yamaha
Angel💙💛🦅🦅 :
1 yajana 2 Hannapunzel 3 Karen torres 😍mis patronas
2024-05-10 19:10:56
6
dainnamassielgreg5
a nadie :
sigo pensando que bella dueñas y dime ganarom😎
2024-03-30 03:14:31
35
mikyangeloayalara
miky :
linda
2024-04-04 10:49:04
2
sebaloco1223
sebaloco1223 :
Lalalala
2024-03-07 03:20:52
1
angeljesus677
Angel v: :
ola
2024-03-06 06:48:59
2
To see more videos from user @hanapunzell, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hắn cầm bức thư nhỏ của em trên tay, khoác trên người bộ áo dạ với dải lông thú đắt tiền, miệng hắn vẫn ngậm điếu thuốc đắng chát, ánh mắt như đang tìm kiếm điều gì. Sải những bước chân nặng trĩu dọc hành lang, khói thuốc bay mịt mờ lối đi, người tình nhỏ của hắn vội bỏ lại bức thư nhỏ trên bàn rồi chạy đi đâu hắn chẳng ngẫm ra. Kim Mingyu là ông chủ của mảnh đất này, là người đưa ra luật, cũng là người phá luật, dưới hắn là cả thiên hạ, trên hắn là Jeon Wonwoo, người vợ bị câm của hắn. Hai ngày trước còn âu yếm chăn gối, nay chỉ vì chút việc tư mà đi không về nhà với em, mất cái lò sưởi bên cạnh, lạnh quá nên em bỏ đi mất rồi. Thật tình đi đâu chẳng nói chẳng rằng cho em biết, là hắn tắc trách. Hơi thở của hắn ngày càng gấp gáp hơn, vội vã đến đâu cũng chẳng nỡ làm nhàu một góc giấy chứa vài nét chữ nhỏ do em viết. “Không cần tìm nữa, không muốn về nhà đâu.” Sực nhớ ra, hôm ấy Wonwoo cứ lẽo đẽo theo sau hắn mãi. Em cầm lấy tay áo hắn, chỉ chỉ vào chiếc đồng hồ treo tường. Hắn cúi đầu mà thơm lên trán em. “Ngoan, em về sớm với mình.” Vậy mà hắn vô tâm quên khuấy đi. Em viết vậy đấy, Wonwoo là bạn hồi nhỏ của Mingyu, là con của những ông trùm khét tiếng bậc nhất chốn phồn hoa này, chúng lớn lên trong súng đạn, những trận chiến trên thương trường chẳng bao giờ có hồi kết. Nhưng cách lớn lên của 2 đứa trẻ hoàn toàn khác nhau, khi Kim Mingyu được nuôi dạy để trở thành 1 tên 1 ánh mắt cũng đủ khiến vạn người cúi đầu, thì Wonwoo được nuông chiều và bao bọc tựa như điểm yếu duy nhất của bố em. Và chính vì thế, trong trận chiến kẻ sống người còn, kẻ có điểm yếu sẽ thất thế, cha của Wonwoo bị bắn chết ngay trong đêm, hiện kim danh vọng trôi về hư vô, chỉ còn lại đứa con vì quá sốc trước sự qua đời của ông mà trở nên câm điếc. Khi ấy là kẻ không có chỗ dựa, Kim Mingyu lại tiến tới mà hứa trao cho em cả thế giới ngay khi em vừa mất đi thế giới duy nhất của mình. Sinh nhật 18 tuổi, món quà lớn nhất khi ấy hắn yêu cầu từ bố, chính là Jeon Wonwoo. Đời thuở ai lại đem lòng đi yêu con trai của kẻ thù như thế? dĩ nhiên ông ta chẳng thể chấp nhận, nhưng nếu không thì sao? chính gã ta đã tạo ra 1 cỗ máy đúng nghĩa, gã khát cầu sự sống khi đang nằm dưới nòng súng của Kim Mingyu ư? Sai lầm. Đoàng. Hắn bắn trượt rồi. “Đây sẽ là sự dung thứ cuối cùng của tôi giành cho ông.” ___ Tuyệt nhiên em đã rời khỏi dinh thự, nơi đây là nhà của em, nếu em bỏ đi thì còn chốn nào để em về? Hắn đặt nhẹ bức thư lên bàn. Ngoài trời rét căm, đèn đường lập loè một màu vàng hanh. Hắn chạy dọc con đường dẫn đến khu vườn hoa trà nơi bố em từng trồng, hơi thở tan thành từng làn khói trắng trong màn đêm. Lạnh thế này, bàn chân nhỏ của em có lẽ đã đỏ ửng lên hết rồi. Một hồi sau, chàng trai mặc chiếc áo len mỏng thêm chiếc khăn đang ngồi cúi đầu nhìn vào bàn chân mình, đúng vậy, đỏ hết lên rồi. Wonwoo có một tật xấu là hay đi chân đất, Mingyu biết điều đó nên hắn vừa gặp liền quỳ xuống mà đưa bàn chân nhỏ của em vào lòng. “Mình đợi em lâu không?” “Em xin lỗi mình, chắc mình lạnh lắm.” Hắn nhìn lên, ánh mắt Wonwoo thể hiện rõ sự uất ức giận dỗi nhưng em lại chẳng thể nói, đã đi trị liệu rất lâu, em vẫn chẳng thể cất lên tiếng nói lòng mình. Hắn rướn người, đặt lên môi em một nụ hôn thật nhẹ, hơi thở hai người trắng muốt giữa trời tuyết, má em ửng hồng, con ngươi lay động không ngừng. Một người mà cả thế giới này khiếp sợ, đang quỳ sạt dưới tuyết ôm bàn chân em vào lòng. “Ngày sau em sẽ về sớm với anh, không để anh ngủ một mình nữa, anh chịu không?” Em khẽ lắc đầu, mái tóc rủ xuống mắt trông vẻ uỷ khuất vô cùng, hắn dịu mí mắt, đưa tay vuốt nhẹ gò má. “Lần sau nếu em không về, Wonwoo chịu ngủ một mình chứ?” Chợt anh giật thót, nắm chặt tay hắn đang để ở đùi em mà lắc đầu lia lịa, lông mày cau lại không cam lòng. Hắn đưa tay em lên mà thơm vào đó. “Vậy về với em mình nhé? Mình thương em mà đúng không?” Em khẽ gật đầu, rồi hắn chậm rãi bế em vào lòng, hơi thở nóng ấm của hắn làm em yên tâm hơn mà dịu tóc vào hõm vai hắn. /Mình thương em./ #mingyu #wonwoo #pov #fyp #fyppppppppppppppppppppppp
Hắn cầm bức thư nhỏ của em trên tay, khoác trên người bộ áo dạ với dải lông thú đắt tiền, miệng hắn vẫn ngậm điếu thuốc đắng chát, ánh mắt như đang tìm kiếm điều gì. Sải những bước chân nặng trĩu dọc hành lang, khói thuốc bay mịt mờ lối đi, người tình nhỏ của hắn vội bỏ lại bức thư nhỏ trên bàn rồi chạy đi đâu hắn chẳng ngẫm ra. Kim Mingyu là ông chủ của mảnh đất này, là người đưa ra luật, cũng là người phá luật, dưới hắn là cả thiên hạ, trên hắn là Jeon Wonwoo, người vợ bị câm của hắn. Hai ngày trước còn âu yếm chăn gối, nay chỉ vì chút việc tư mà đi không về nhà với em, mất cái lò sưởi bên cạnh, lạnh quá nên em bỏ đi mất rồi. Thật tình đi đâu chẳng nói chẳng rằng cho em biết, là hắn tắc trách. Hơi thở của hắn ngày càng gấp gáp hơn, vội vã đến đâu cũng chẳng nỡ làm nhàu một góc giấy chứa vài nét chữ nhỏ do em viết. “Không cần tìm nữa, không muốn về nhà đâu.” Sực nhớ ra, hôm ấy Wonwoo cứ lẽo đẽo theo sau hắn mãi. Em cầm lấy tay áo hắn, chỉ chỉ vào chiếc đồng hồ treo tường. Hắn cúi đầu mà thơm lên trán em. “Ngoan, em về sớm với mình.” Vậy mà hắn vô tâm quên khuấy đi. Em viết vậy đấy, Wonwoo là bạn hồi nhỏ của Mingyu, là con của những ông trùm khét tiếng bậc nhất chốn phồn hoa này, chúng lớn lên trong súng đạn, những trận chiến trên thương trường chẳng bao giờ có hồi kết. Nhưng cách lớn lên của 2 đứa trẻ hoàn toàn khác nhau, khi Kim Mingyu được nuôi dạy để trở thành 1 tên 1 ánh mắt cũng đủ khiến vạn người cúi đầu, thì Wonwoo được nuông chiều và bao bọc tựa như điểm yếu duy nhất của bố em. Và chính vì thế, trong trận chiến kẻ sống người còn, kẻ có điểm yếu sẽ thất thế, cha của Wonwoo bị bắn chết ngay trong đêm, hiện kim danh vọng trôi về hư vô, chỉ còn lại đứa con vì quá sốc trước sự qua đời của ông mà trở nên câm điếc. Khi ấy là kẻ không có chỗ dựa, Kim Mingyu lại tiến tới mà hứa trao cho em cả thế giới ngay khi em vừa mất đi thế giới duy nhất của mình. Sinh nhật 18 tuổi, món quà lớn nhất khi ấy hắn yêu cầu từ bố, chính là Jeon Wonwoo. Đời thuở ai lại đem lòng đi yêu con trai của kẻ thù như thế? dĩ nhiên ông ta chẳng thể chấp nhận, nhưng nếu không thì sao? chính gã ta đã tạo ra 1 cỗ máy đúng nghĩa, gã khát cầu sự sống khi đang nằm dưới nòng súng của Kim Mingyu ư? Sai lầm. Đoàng. Hắn bắn trượt rồi. “Đây sẽ là sự dung thứ cuối cùng của tôi giành cho ông.” ___ Tuyệt nhiên em đã rời khỏi dinh thự, nơi đây là nhà của em, nếu em bỏ đi thì còn chốn nào để em về? Hắn đặt nhẹ bức thư lên bàn. Ngoài trời rét căm, đèn đường lập loè một màu vàng hanh. Hắn chạy dọc con đường dẫn đến khu vườn hoa trà nơi bố em từng trồng, hơi thở tan thành từng làn khói trắng trong màn đêm. Lạnh thế này, bàn chân nhỏ của em có lẽ đã đỏ ửng lên hết rồi. Một hồi sau, chàng trai mặc chiếc áo len mỏng thêm chiếc khăn đang ngồi cúi đầu nhìn vào bàn chân mình, đúng vậy, đỏ hết lên rồi. Wonwoo có một tật xấu là hay đi chân đất, Mingyu biết điều đó nên hắn vừa gặp liền quỳ xuống mà đưa bàn chân nhỏ của em vào lòng. “Mình đợi em lâu không?” “Em xin lỗi mình, chắc mình lạnh lắm.” Hắn nhìn lên, ánh mắt Wonwoo thể hiện rõ sự uất ức giận dỗi nhưng em lại chẳng thể nói, đã đi trị liệu rất lâu, em vẫn chẳng thể cất lên tiếng nói lòng mình. Hắn rướn người, đặt lên môi em một nụ hôn thật nhẹ, hơi thở hai người trắng muốt giữa trời tuyết, má em ửng hồng, con ngươi lay động không ngừng. Một người mà cả thế giới này khiếp sợ, đang quỳ sạt dưới tuyết ôm bàn chân em vào lòng. “Ngày sau em sẽ về sớm với anh, không để anh ngủ một mình nữa, anh chịu không?” Em khẽ lắc đầu, mái tóc rủ xuống mắt trông vẻ uỷ khuất vô cùng, hắn dịu mí mắt, đưa tay vuốt nhẹ gò má. “Lần sau nếu em không về, Wonwoo chịu ngủ một mình chứ?” Chợt anh giật thót, nắm chặt tay hắn đang để ở đùi em mà lắc đầu lia lịa, lông mày cau lại không cam lòng. Hắn đưa tay em lên mà thơm vào đó. “Vậy về với em mình nhé? Mình thương em mà đúng không?” Em khẽ gật đầu, rồi hắn chậm rãi bế em vào lòng, hơi thở nóng ấm của hắn làm em yên tâm hơn mà dịu tóc vào hõm vai hắn. /Mình thương em./ #mingyu #wonwoo #pov #fyp #fyppppppppppppppppppppppp

About