@mammot20400: แล้วไม่อายใครด้วย55555

Mammottt (แมมมอส)
Mammottt (แมมมอส)
Open In TikTok:
Region: TH
Saturday 09 March 2024 10:13:10 GMT
412137
44697
53
80

Music

Download

Comments

mede_moji
ภิญญดา นันต๊ะคำมี (14.6M)🍡 :
น่ารักจัง😳
2024-03-09 12:27:30
16
user5421847102015
เต้ยเบอร์10 :
ทันมั้ยคับ
2024-03-09 10:20:14
0
nanrt3230
nanrt3230 :
ตาฮักคับ
2024-03-09 10:29:15
0
user71886743
พิ้' ซัน'น :
ดีทุกอย่างคนนี้😁
2024-03-09 10:22:49
4
ufou8
เรื่องของกู :
น่ารักที่สุด🥰
2024-03-09 10:19:05
1
aumrint
Aumrint Lohrim :
น่ารักที่สุดเลยครับ🥰
2024-03-09 13:39:05
0
sasiwongkhamman
เพื่อนเรียก เสอุ้ม😅 :
น่ารักน้าาาา
2024-03-09 23:54:30
0
miadisakmaokaew
miadisakmaokaew :
ว้าวสวย😳
2024-03-09 14:19:39
0
lukmanxawae
lukmanxawae :
น่ารัก
2024-03-09 18:35:43
0
user682000332008w
แดนสน ธญา :
เต้นเก่งจังครับชมน่ารัก
2024-03-12 07:17:08
0
user1661601517795j1977
เจนเจน :
น่ารักนะๆ🥰🥰🥰🥰
2024-03-11 16:34:35
1
manmatincoolly6454
แมนแมน-โคราชหวานเจี๊ยบ❤️🥇 :
เต้นหมดไม่สนบ้านใคร🤣✌️🤣
2024-03-15 10:33:47
0
kkkam_q
kkkam_q :
น่ารักมากกก💗
2024-03-09 16:13:37
0
dyxcrfftz3qv
นักสู้เมืองมะขามหวาน😎😎 :
น่ารักที่สุดต้องคนนี้☺☺☺☺
2024-03-10 17:28:21
0
pasitsonsuk
prasit sonsuk :
น่ารักจัง
2024-03-12 13:19:39
0
nn38145
ทัวร์นิ่งสายชิว :
น่ารัก🥰🥰🥰
2024-03-12 05:04:43
0
renielnecesito161
RN :
ganda nyo po subra po🥰🥰
2024-03-28 01:23:17
0
user7288180427002
ช่างเอก :
😳😍
2024-05-30 21:36:34
0
sujiraeaf
พี่อีฟน่ารักมีเเต่คนชอบ^-^🩷🩷 :
🥹🥹🥰
2025-04-26 03:39:00
0
kwang82527
ลุงตกปลา :
🥰🥰🥰🥰
2024-04-10 12:11:42
0
justinegonzales077
Astine :
😍😍😍
2024-03-31 11:15:45
0
sattawatthongtawe
🗽 ป๊ O ก พั ท ย ๅ ๒ ๕ ๓ ๖ 🥃 :
🥰🥰🥰
2024-03-29 09:22:48
0
tawatchai_1988
tawatchai_1988 :
💓💓💓
2024-03-28 04:17:10
0
mukgens15ns
mukgens15ns :
🥰🥰🥰
2024-03-27 08:01:51
0
achira___2005
โบ้ก้า😋 :
🥰
2024-03-09 10:17:38
0
To see more videos from user @mammot20400, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hôm nay tự nhiên lại là một ngày khá đặc biệt. Cũng vào ngày này vài năm trước, mình tự tay thiết kế chiếc logo và bắt đầu nhận phần marketing cho startup bán bánh mì của tụi mình. Vậy nên sau hơn 2 năm kể từ ngày tụi mình tan rã, hôm nay tụi mình quyết định ngồi lại một chút, reup lại câu chuyện cũ và kể vài điều về những đứa trẻ của ngày ấy. Hành trình của tụi mình thật ra rất ngắn, nhưng lại để lại cho mình rất nhiều thứ. Đó là sự nhiệt huyết, sự ngông cuồng và cả cái kiểu “đã muốn làm thì nhất định phải làm” của tuổi trẻ. Tụi mình từng có những ngày chỉ ngủ được vài ba tiếng rồi lại lao đầu vào học, vào làm. Có những lúc mọi thứ rối tung lên, vừa học vừa làm vừa tự mày mò đủ thứ. Có những ngày mệt đến mức phải nhập viện, nhưng rồi nghỉ một chút lại quay về làm tiếp, bây giờ nghĩ lại thấy cũng buồn cười thật, không hiểu sao ngày ấy tụi mình có thể nhiều năng lượng đến thế, nhưng mình chưa bao giờ thấy hối hận vì đã bắt đầu. Bởi ít nhất, tụi mình đã từng thật sự cố gắng cho một điều mà mình tin. Có thể cuối cùng mọi thứ không đi được đến nơi mà tụi mình từng nghĩ, nhưng những ngày tháng ấy cho mình biết rằng tuổi trẻ của mình đã từng nhiệt huyết và hết mình như thế nào và có lẽ điều mình nhận được nhiều nhất từ khoảng thời gian đó là một thói quen đến giờ vẫn chưa bỏ được. Một khi mình đã thích hay thật sự muốn một điều gì đó, từ công việc, một mối quan hệ hay bất cứ thứ gì trong cuộc sống, mình rất khó làm nó một cách nửa vời. Mình sẽ tập trung hết sức cho nó. Sẽ “all in” vào thứ mình tin là đáng để theo đuổi, không phải vì mình lúc nào cũng biết mình đang làm đúng nhưng rối thì tự gỡ, sai thì tự sửa chưa biết thì tự học. Chỉ cần cuối cùng mình đạt được một điều gì đó, dù nhỏ thôi, để sau này nhìn lại mình không phải nghĩ rằng: “Giá như ngày ấy mình cố thêm một chút.” Và thật may là đến bây giờ, trong câu chuyện ấy mình không có chữ “giá như”. Tụi mình đã bắt đầu, đã cố gắng, đã có những ngày rất vui, cũng có những ngày rất mệt. Rồi đến một lúc, mọi thứ cũng phải dừng lại, hai năm sau, mỗi người đã có một công việc, một lựa chọn và một con đường riêng, giờ chúng mình cũng đang tập làm quen với cuộc sống của người trưởng thành đã không còn cái cảm giác lúc nào cũng tràn đầy năng lượng như ngày trước. Có những ngày cứ lặp đi lặp lại công việc, rồi về nhà, rồi ngày mai lại tiếp tục. Đôi khi cũng có những ánh sáng xuất hiện, làm mình thấy mọi thứ hình như đang tốt lên, rồi chẳng hiểu sao lại vụt tắt, nhưng chắc cuộc sống vốn là vậy. Có lúc vui, có lúc chán, có lúc đầy năng lượng, cũng có lúc chỉ muốn đứng yên một chút. Những thăng trầm ấy làm cuộc sống có thêm những gợn sóng, và có lẽ nhờ vậy mà mình mới hiểu hơn về bản thân mình. Hôm nay mình chỉ muốn chia sẻ một chút vậy thôi, nhìn lại mới thấy, tụi mình đã từng có một đoạn tuổi trẻ thật đẹp. Dù bây giờ mỗi người đã đi một hướng, thật vui vì chúng mình vẫn có một câu chuyện để cùng nhau nhìn lại. Hành trình của tụi mình đã kết thúc. Nhưng hành trình của mỗi người thì vẫn đang tiếp tục. Mong rằng sau này, dù có đi đâu, làm gì, mình vẫn đủ vững vàng để bước tiếp trên con đường mình đã chọn. Vẫn dám bắt đầu khi mình thật sự muốn. Vẫn cố gắng khi mình còn tin. Và nếu một ngày nào đó nhìn lại… Mình vẫn có thể nói: “May mà ngày ấy mình đã bắt đầu.”
Hôm nay tự nhiên lại là một ngày khá đặc biệt. Cũng vào ngày này vài năm trước, mình tự tay thiết kế chiếc logo và bắt đầu nhận phần marketing cho startup bán bánh mì của tụi mình. Vậy nên sau hơn 2 năm kể từ ngày tụi mình tan rã, hôm nay tụi mình quyết định ngồi lại một chút, reup lại câu chuyện cũ và kể vài điều về những đứa trẻ của ngày ấy. Hành trình của tụi mình thật ra rất ngắn, nhưng lại để lại cho mình rất nhiều thứ. Đó là sự nhiệt huyết, sự ngông cuồng và cả cái kiểu “đã muốn làm thì nhất định phải làm” của tuổi trẻ. Tụi mình từng có những ngày chỉ ngủ được vài ba tiếng rồi lại lao đầu vào học, vào làm. Có những lúc mọi thứ rối tung lên, vừa học vừa làm vừa tự mày mò đủ thứ. Có những ngày mệt đến mức phải nhập viện, nhưng rồi nghỉ một chút lại quay về làm tiếp, bây giờ nghĩ lại thấy cũng buồn cười thật, không hiểu sao ngày ấy tụi mình có thể nhiều năng lượng đến thế, nhưng mình chưa bao giờ thấy hối hận vì đã bắt đầu. Bởi ít nhất, tụi mình đã từng thật sự cố gắng cho một điều mà mình tin. Có thể cuối cùng mọi thứ không đi được đến nơi mà tụi mình từng nghĩ, nhưng những ngày tháng ấy cho mình biết rằng tuổi trẻ của mình đã từng nhiệt huyết và hết mình như thế nào và có lẽ điều mình nhận được nhiều nhất từ khoảng thời gian đó là một thói quen đến giờ vẫn chưa bỏ được. Một khi mình đã thích hay thật sự muốn một điều gì đó, từ công việc, một mối quan hệ hay bất cứ thứ gì trong cuộc sống, mình rất khó làm nó một cách nửa vời. Mình sẽ tập trung hết sức cho nó. Sẽ “all in” vào thứ mình tin là đáng để theo đuổi, không phải vì mình lúc nào cũng biết mình đang làm đúng nhưng rối thì tự gỡ, sai thì tự sửa chưa biết thì tự học. Chỉ cần cuối cùng mình đạt được một điều gì đó, dù nhỏ thôi, để sau này nhìn lại mình không phải nghĩ rằng: “Giá như ngày ấy mình cố thêm một chút.” Và thật may là đến bây giờ, trong câu chuyện ấy mình không có chữ “giá như”. Tụi mình đã bắt đầu, đã cố gắng, đã có những ngày rất vui, cũng có những ngày rất mệt. Rồi đến một lúc, mọi thứ cũng phải dừng lại, hai năm sau, mỗi người đã có một công việc, một lựa chọn và một con đường riêng, giờ chúng mình cũng đang tập làm quen với cuộc sống của người trưởng thành đã không còn cái cảm giác lúc nào cũng tràn đầy năng lượng như ngày trước. Có những ngày cứ lặp đi lặp lại công việc, rồi về nhà, rồi ngày mai lại tiếp tục. Đôi khi cũng có những ánh sáng xuất hiện, làm mình thấy mọi thứ hình như đang tốt lên, rồi chẳng hiểu sao lại vụt tắt, nhưng chắc cuộc sống vốn là vậy. Có lúc vui, có lúc chán, có lúc đầy năng lượng, cũng có lúc chỉ muốn đứng yên một chút. Những thăng trầm ấy làm cuộc sống có thêm những gợn sóng, và có lẽ nhờ vậy mà mình mới hiểu hơn về bản thân mình. Hôm nay mình chỉ muốn chia sẻ một chút vậy thôi, nhìn lại mới thấy, tụi mình đã từng có một đoạn tuổi trẻ thật đẹp. Dù bây giờ mỗi người đã đi một hướng, thật vui vì chúng mình vẫn có một câu chuyện để cùng nhau nhìn lại. Hành trình của tụi mình đã kết thúc. Nhưng hành trình của mỗi người thì vẫn đang tiếp tục. Mong rằng sau này, dù có đi đâu, làm gì, mình vẫn đủ vững vàng để bước tiếp trên con đường mình đã chọn. Vẫn dám bắt đầu khi mình thật sự muốn. Vẫn cố gắng khi mình còn tin. Và nếu một ngày nào đó nhìn lại… Mình vẫn có thể nói: “May mà ngày ấy mình đã bắt đầu.”

About