@caicaicuame0: Ở nhà chăm con thì không có tiền mà đi làm thì không ai chăm con… #caicaicuame #conyeucuame #meyeucon #lamme #mebimsua #tamsumebimsua #tamsumebim #tamsuphunu #mebim #phunu #mevabe #tamsu #tamtrang #radio #podcast #xuhuong #viral

caicaicuame0
caicaicuame0
Open In TikTok:
Region: VN
Tuesday 02 April 2024 14:04:35 GMT
2640621
97636
3826
9590

Music

Download

Comments

thudiem27
Diễm :
Buồn hơn chính ng ck ko trân trọng m
2024-04-02 14:21:18
651
bchhiubi
Libra :
Nỗi lòng của tất cả mẹ bỉm , hy sinh ở nhà chăm con . Vì muốn những năm tháng đầu đời của con luôn có mẹ bên cạnh .
2024-04-03 03:10:56
340
lamphuong_2399
Phương Sam :
Không phải ng ngoài nói đâu mà chính người đầu ấp tay gối với mình nói luôn mới đau lòng
2024-04-02 17:59:31
76
mesam.2807
Bình An2807 :
loay hoay cả ngày với con, đầu tóc rối nùi, người đầy mùi hôi. Muốn mua gì 1 chút cho mình cũng nghĩ này nghĩ nọ, vì ở nhà không làm ra tiền, muốn mua cũng phải nghĩ đến chồng đang đi làm.
2024-04-06 03:07:23
29
kimngocgada6868
Kim Ngọc gada :
Được Làm mẹ là hp nhất du ai nói như thế nào hãy bỏ ngoài tay tất cả chị e à vì chỉ có mình mới yêu thương bản thân mình thôi
2024-04-26 03:13:53
7
sen_952
Sen☘️ :
Mình cũng đang lăn tăn giữa việc đi làm lại hay giữ con
2024-04-26 14:12:30
5
dieunhi0528
😻miu🍓 :
Không tiền thì làm gì có tiếng nói 😐
2024-04-04 15:22:20
14
trany113
Tra Ny :
E ở nhà chăm con và đang tập kdol nè
2024-04-04 15:39:57
12
suon_xao_chua_ngot6886
Phương Anh Nguyễn :
Nhiều chị cứ nói sao không buôn bán onl hay kiếm gì onl để làm. Nhưng sao không ai hướng dẫn làm gì/ bắt đầu từ đâu/ vốn ở đâu… Không ai muốn bị thụ động về kt đâu ạ. Chỉ là chưa có kinh nghiệm và
2024-04-04 07:46:05
15
dim.886
Diễm 88 :
mẹ mon con 3t không biết bắt đầu từ đâu mong bn chỉ với
2024-04-10 13:03:41
8
salatruong_camtu
Diệu Ngọc :
Kg có tiền thì mất quyền lên tiếng. Tuổi thơ con qua nhanh lắm mẹ muốn đc bên con nhiều hơn. Nhưng mẹ kg thể để ngta coi thường mẹ đc
2024-04-06 03:35:25
13
hng.tr.tra
Hương trà🐼 :
Thương thay cho bổn phận người phụ nữ
2024-04-04 10:06:11
10
nonla_xuhue
Hoàng vẽ nón lá Huế :
mệt mỏi c nhỉ, e cũng đang trong hoàn cảnh chăm con và cũng làm thêm CV tại nhà, nhưng mà thu nhập cũng chỉ đủ mua bỉm và sữa Cho con thôi à ,mà cũng bị càm ràm khó chịu lắm c ơi
2024-05-10 13:21:57
5
vy_huynh8
Vy :
Xin vía lên xu hướng đặng kiếm tiền nuôi con ạ.tự chủ về tài chính
2024-04-13 13:15:40
8
anhba2523
👤 :
Làm phụ nữ đôi lúc ko thể làm theo mình muốn mom nhỉ . Chẳng ai muốn dựa dẫm vào ng khác
2024-04-23 00:19:20
8
nhabegold
Bé cỏn con :
Làm mẹ đã mệt mỏi rồi nghe những lời bàn tán dị nghị lại càng áp lực hơn
2024-04-03 15:21:51
14
leanhthu1402
Thư - 少英書 🇻🇳-🇹🇼 :
Điều buồn tủi mệt mỏi nhất chính là k đc chồng trân trọng 🙂 sợ thật sự
2024-04-03 04:26:35
12
em.be.noo.ne
Em Bé Noo nè :
Muốn đi làm lắm nhưng sợ con còn nhỏ xa mẹ sớm sẽ thiệt thòi
2024-05-09 15:17:16
5
chio12344566
Chio :
Tình trạng chung của chúng ta
2024-04-03 04:30:53
5
congdunguyen492
congdunguyen492 :
T từng nghĩ ở nhà chăm con ko mệt. Cho đến khi vợ bệnh và ở nhà chăm con 1 tuần. Sau đó t thay đổi hoàn toàn và siêng năng giúp vợ hơn mỗi khi làm về ❤️
2024-04-03 03:39:54
48
thuy611199333
Thúy 🇻🇳 🇹🇼 :
Lại có câu biết thế 😁😁
2024-04-07 05:59:40
10
embes.mochi
Embé Mochi :
Tui la mẹ đơn thân của 1 em bé đáng iu tập tành giống các mẹ bỉm xây kênh để tự chủ kinh tế đây ạ 🥰 các mom cũg cố lên náaaa
2024-04-07 14:28:47
16
bep.nha.trang.chuoi
Trang Chuỗi Daily :
tốc độ kiếm tiền của mẹ bây giờ gấp rưỡi gấp đôi ngày độc thân nhưng vẫn k có dư,chỉ mong con luôn khoẻ mạnh mẹ còn trẻ mẹ chịu cực được,con thích em nhưng mẹ k muốn sinh nữa🥺 mẹ muốn con đầy đủ hơn
2024-04-03 14:38:41
12
hothioanh210
hothioanh210 :
Chịu cực xíu lúc nhỏ,ck mình làm xây dựng lương ngày 500k,vẫn nuôi đc vk từ lúc bầu đến lúc bé 16m,ở trọ ở tp lớn.bé 16m mình gửi bé đi làm phụ thêm,giờ bé gần 3t rồi trộm vía đi học vui vẻ lắm nè,
2024-04-06 12:45:57
18
duyenduyen31.10
Bùi Hồng Duyên :
Không hiểu sao, mình muốn đi làm. Mẹ mình cũng bắt mình đi làm ấy. Vậy mà Ck mình gánh vác hết tất cả. Kêu với mh là, e cứ ở nhà, tuổi thơ các con cần bame nhieu hon, Bg anh ko gồng nổi anh sẽ nói em,
2024-04-05 16:26:47
52
To see more videos from user @caicaicuame0, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon
Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon

About