@doaamohammed537:

Doaa Mohammed
Doaa Mohammed
Open In TikTok:
Region: IL
Monday 06 May 2024 15:31:31 GMT
195
47
4
3

Music

Download

Comments

user7119656758445
اشغال يدويه تراث لفلسطيني :
😢
2024-05-06 15:39:02
1
alshayeb05
🖤:✯فلسᬼ🦋الشايب᭄᭄ᬼطيني🖤 :
😭😭😭
2024-05-06 17:02:40
1
user1902585826352
الأسد الأسد :
حسبي الله ونعم الوكيل
2024-10-23 13:48:02
1
user9432376160805
ابن بلدي :
😭😭😭😭😭
2025-05-17 07:01:16
1
To see more videos from user @doaamohammed537, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những cuộc gặp gỡ trong đời, không phải ngẫu nhiên mà đến. Giữa muôn trùng người xa lạ, ta lại chạm mặt nhau, hiểu nhau, thương nhau, rồi khắc sâu vào tim nhau như một dấu ấn không thể xóa nhòa. Người ta gọi đó là duyên. Duyên đến nhẹ như gió thoảng, không báo trước, không hẹn ngày quay lại, nhưng khi đã đến rồi thì lòng người khó mà bình thản như xưa. Duyên là khi hai tâm hồn cùng tần số, chưa kịp nói đã hiểu, chưa kịp nắm tay đã thấy ấm. Là những lần ánh mắt vô tình chạm nhau mà tim bỗng lạc một nhịp. Là cảm giác chỉ cần người ấy ở cạnh, mọi mỏi mệt của thế gian đều dịu xuống. Duyên là thứ khiến người ta tin rằng trên đời này, có một người sinh ra để mình thương. Nhưng đời không chỉ có duyên. Đời còn có phận. Phận là con đường mỗi người phải đi. Phận là hoàn cảnh, là thời điểm, là những ràng buộc vô hình mà con người không dễ vượt qua. Có những người đến với nhau đúng người nhưng sai lúc. Có những mối tình, tình sâu nghĩa nặng, nhưng lại đứng trước ngưỡng cửa của chia xa ngay từ khi chưa kịp gọi tên. Có duyên nhưng không có phận, đau không phải vì hết thương, mà vì thương vẫn còn nguyên đó, chỉ là không thể đi tiếp cùng nhau. Đau là khi hiểu rằng nếu cố nắm giữ, cả hai sẽ cùng khổ. Đau là khi buông tay không phải vì lòng đổi thay, mà vì không đủ phận để ở lại. Người ta thường trách số phận nghiệt ngã, trách ông trời trớ trêu. Nhưng nghĩ cho cùng, phận cũng chỉ là cách đời dạy con người học chữ chấp nhận. Có những mối quan hệ sinh ra không phải để đi trọn một đời, mà để dạy ta hiểu thế nào là yêu thương, thế nào là trân quý, và thế nào là buông bỏ. Có duyên không phận, nên người đến rồi đi, để lại trong ta một khoảng trống rất sâu. Khoảng trống ấy không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, dai dẳng. Là những lúc bất chợt nhớ về một giọng nói quen. Là những chiều lặng gió, lòng chợt chùng xuống không vì lý do. Là khi nghe một bài hát cũ, ký ức lại khẽ gõ cửa tim. Nhưng cũng chính những mối duyên dang dở ấy, làm con người trưởng thành hơn. Ta học được rằng không phải cứ yêu hết lòng là sẽ có kết quả. Không phải cứ cố gắng đủ nhiều là có thể giữ được người. Và không phải mất đi là mất hết. Có những người không ở lại trong cuộc đời ta, nhưng ở lại rất lâu trong tâm trí. Người có duyên nhưng không có phận, rồi sẽ học cách chúc nhau bình an. Không oán, không hận, chỉ mong người kia về sau gặp được điều xứng đáng. Vì đã từng thương nhau thật lòng, nên không nỡ biến kỷ niệm thành vết thương. Đến cuối cùng, ta nhận ra, duyên là món quà, còn phận là giới hạn. Món quà ấy dù ngắn ngủi, vẫn đáng trân trọng. Bởi giữa một đời dài rộng, có người đã từng bước vào tim ta, khiến ta biết rung động, biết yêu thương, biết đau mà vẫn thấy lòng mình không uổng. Nếu một ngày nào đó, nghĩ lại chuyện cũ, lòng không còn nhói đau, chỉ còn chút buồn man mác, thì có lẽ ta đã thật sự buông. Buông không phải vì quên, mà vì đã hiểu. Hiểu rằng có duyên nhưng không có phận, cũng là một kiểu viên mãn rất riêng. Viên mãn vì đã từng gặp. Viên mãn vì đã từng thương. Và viên mãn vì sau tất cả, ta vẫn học được cách sống tử tế với chính trái tim mình. #tamtrangbuon #sad #xh #missyou #tamtrang
Có những cuộc gặp gỡ trong đời, không phải ngẫu nhiên mà đến. Giữa muôn trùng người xa lạ, ta lại chạm mặt nhau, hiểu nhau, thương nhau, rồi khắc sâu vào tim nhau như một dấu ấn không thể xóa nhòa. Người ta gọi đó là duyên. Duyên đến nhẹ như gió thoảng, không báo trước, không hẹn ngày quay lại, nhưng khi đã đến rồi thì lòng người khó mà bình thản như xưa. Duyên là khi hai tâm hồn cùng tần số, chưa kịp nói đã hiểu, chưa kịp nắm tay đã thấy ấm. Là những lần ánh mắt vô tình chạm nhau mà tim bỗng lạc một nhịp. Là cảm giác chỉ cần người ấy ở cạnh, mọi mỏi mệt của thế gian đều dịu xuống. Duyên là thứ khiến người ta tin rằng trên đời này, có một người sinh ra để mình thương. Nhưng đời không chỉ có duyên. Đời còn có phận. Phận là con đường mỗi người phải đi. Phận là hoàn cảnh, là thời điểm, là những ràng buộc vô hình mà con người không dễ vượt qua. Có những người đến với nhau đúng người nhưng sai lúc. Có những mối tình, tình sâu nghĩa nặng, nhưng lại đứng trước ngưỡng cửa của chia xa ngay từ khi chưa kịp gọi tên. Có duyên nhưng không có phận, đau không phải vì hết thương, mà vì thương vẫn còn nguyên đó, chỉ là không thể đi tiếp cùng nhau. Đau là khi hiểu rằng nếu cố nắm giữ, cả hai sẽ cùng khổ. Đau là khi buông tay không phải vì lòng đổi thay, mà vì không đủ phận để ở lại. Người ta thường trách số phận nghiệt ngã, trách ông trời trớ trêu. Nhưng nghĩ cho cùng, phận cũng chỉ là cách đời dạy con người học chữ chấp nhận. Có những mối quan hệ sinh ra không phải để đi trọn một đời, mà để dạy ta hiểu thế nào là yêu thương, thế nào là trân quý, và thế nào là buông bỏ. Có duyên không phận, nên người đến rồi đi, để lại trong ta một khoảng trống rất sâu. Khoảng trống ấy không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, dai dẳng. Là những lúc bất chợt nhớ về một giọng nói quen. Là những chiều lặng gió, lòng chợt chùng xuống không vì lý do. Là khi nghe một bài hát cũ, ký ức lại khẽ gõ cửa tim. Nhưng cũng chính những mối duyên dang dở ấy, làm con người trưởng thành hơn. Ta học được rằng không phải cứ yêu hết lòng là sẽ có kết quả. Không phải cứ cố gắng đủ nhiều là có thể giữ được người. Và không phải mất đi là mất hết. Có những người không ở lại trong cuộc đời ta, nhưng ở lại rất lâu trong tâm trí. Người có duyên nhưng không có phận, rồi sẽ học cách chúc nhau bình an. Không oán, không hận, chỉ mong người kia về sau gặp được điều xứng đáng. Vì đã từng thương nhau thật lòng, nên không nỡ biến kỷ niệm thành vết thương. Đến cuối cùng, ta nhận ra, duyên là món quà, còn phận là giới hạn. Món quà ấy dù ngắn ngủi, vẫn đáng trân trọng. Bởi giữa một đời dài rộng, có người đã từng bước vào tim ta, khiến ta biết rung động, biết yêu thương, biết đau mà vẫn thấy lòng mình không uổng. Nếu một ngày nào đó, nghĩ lại chuyện cũ, lòng không còn nhói đau, chỉ còn chút buồn man mác, thì có lẽ ta đã thật sự buông. Buông không phải vì quên, mà vì đã hiểu. Hiểu rằng có duyên nhưng không có phận, cũng là một kiểu viên mãn rất riêng. Viên mãn vì đã từng gặp. Viên mãn vì đã từng thương. Và viên mãn vì sau tất cả, ta vẫn học được cách sống tử tế với chính trái tim mình. #tamtrangbuon #sad #xh #missyou #tamtrang

About