@moriko0120: 身長153です!間違い!みんな食べようよー!!!女の子はぽっちゃりしてる方が可愛いって信じてるー!!#Vlog

あやの。
あやの。
Open In TikTok:
Region: JP
Saturday 08 June 2024 11:23:59 GMT
1321028
21281
340
321

Music

Download

Comments

fuuo00
fuuo.0 :
痩せてようがぽっちゃりだろうが、もう本人が幸せなら何でもええよね~
2024-06-08 12:57:00
798
misaki5368
misaki :
朝、通勤してる時、ぽっちゃりの女の子がいたんだけど、その人の体型と、私の体型くらべて、あっ笑自分の方が細いわって思った笑、すぐ体型くらべる笑
2025-10-21 04:54:19
2
ami_ima1020
Yuuuu :
顔にお肉ついてないから全然いいと思います!わたしは顔にめっちゃ肉つくタイプなので困っています🥺
2024-06-08 11:47:00
1181
abcdebuk
💞 :
お顔に余分なお肉が全くないの羨ましい😭🧡
2024-06-08 11:40:18
967
tmpgggpw
f :
アイロンなにつかってますか?
2024-06-08 12:38:17
10
ff46131
名無し :
身長4センチ伸びました?
2024-06-08 11:31:27
27
hpmarxjehmk
や :
顔太らないタイプだし全然良い気がする、うらやましい🥺
2024-06-08 14:19:05
160
user4vxuqxinws
朝ション龍 :
君は顔が可愛いから体型なんか関係ないんや。
2024-06-10 07:49:14
4
hsuwnnm12
モス :
顔完璧すぎんか、
2024-06-09 13:53:19
5
gatpmwadmwp
フミフミ :
大正解
2024-07-12 19:40:46
2
papipuuu25
n :
皮肉とかじゃなくて顔が可愛いからオールオッケーだよね🩷
2024-06-08 15:27:28
13
kid14120212
和⊿ :
てか普通に顔が可愛い
2024-06-09 10:10:01
5
harusuke97
haruka :
お顔が可愛すぎて羨ましいです🥺 心の健康が一番ですね!!
2024-06-11 03:18:55
6
omocha_chachachahaha
ちゃっぱ :
太ってる自分が好きじゃないから食べすぎた週の次の週はほとんど食べないみたいなことして今の体重キープしてるけど、あやのさんの考え方が1番健全で健康的
2024-06-09 02:05:50
7
nayamigotodesu
。 :
顔が可愛いからだにょー
2024-06-08 15:06:30
55
taabin0822
taabin0822 :
よく食べる女の子は👍😊
2024-06-08 11:33:08
6
michael160519
てんてけてん :
私も同じ感じの体型!自分が幸せなのが一番だし、やっぱ健康だったらなんでもいいよ!毎月ちゃんと生理がきてちゃんとご飯食べれてちゃんと排便もあって…ね!!!
2024-06-08 14:35:47
10
wannchandaisuki
🐶 :
スタイルいい色気あるマシュマロボディって感じ!
2024-06-08 12:02:52
10
macha13011115
あんな :
顔が可愛いからやー!
2024-06-11 14:23:50
6
nakanaka333
なかなか :
全然太ってない!綺麗!お顔尊い!
2024-06-13 11:40:37
3
fffddyotufruurrt
o :
私も顔が可愛行けりゃ絶対やせない笑
2025-05-18 13:24:03
4
wise.8197
麦麦 :
こんにちは
2025-03-05 09:07:37
1
pnpoko1128
まさのり :
顔かわいいし顔肉ないし優勝
2024-06-18 09:27:17
4
_lhp2
▸ :
顔に肉つかないの羨ましい😭
2024-06-09 06:52:04
2
To see more videos from user @moriko0120, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trong xe ngựa, không gian yên tĩnh đến lạ thường. Thính Nguyệt được Tạ Trường Uyên ôm gọn trong lòng. Hai má cậu đỏ hồng vì men rượu, hàng mi dài khẽ run, hơi thở mang theo hương rượu nhàn nhạt. Xe ngựa khẽ xóc nảy. Thính Nguyệt vô thức nhíu mày, bàn tay chậm rãi nắm lấy vạt áo trước ngực hắn rồi theo bản năng vùi mặt vào lồng ngực rộng lớn ấy. Tạ Trường Uyên cúi mắt nhìn xuống. Đầu ngón tay nhỏ trắng nõn đang siết chặt vạt áo hắn đến nhăn nhúm. Một lúc sau, Thính Nguyệt khẽ cọ cọ gương mặt lên ngực hắn, mơ màng lẩm bẩm:
Trong xe ngựa, không gian yên tĩnh đến lạ thường. Thính Nguyệt được Tạ Trường Uyên ôm gọn trong lòng. Hai má cậu đỏ hồng vì men rượu, hàng mi dài khẽ run, hơi thở mang theo hương rượu nhàn nhạt. Xe ngựa khẽ xóc nảy. Thính Nguyệt vô thức nhíu mày, bàn tay chậm rãi nắm lấy vạt áo trước ngực hắn rồi theo bản năng vùi mặt vào lồng ngực rộng lớn ấy. Tạ Trường Uyên cúi mắt nhìn xuống. Đầu ngón tay nhỏ trắng nõn đang siết chặt vạt áo hắn đến nhăn nhúm. Một lúc sau, Thính Nguyệt khẽ cọ cọ gương mặt lên ngực hắn, mơ màng lẩm bẩm: "...Nóng..." Nói rồi, cậu lại vô thức kéo kéo cổ áo, dường như bị men rượu hun đến khó chịu. Tạ Trường Uyên khẽ giữ lấy bàn tay đang nghịch ngợm ấy: "Đừng động." Giọng hắn vẫn lạnh nhạt như thường ngày, nhưng động tác lại dịu dàng đến lạ. Thính Nguyệt chậm rãi ngẩng khuôn mặt đỏ bừng lên. Đôi mắt hổ phách phủ tầng hơi nước mờ mịt, chăm chú nhìn người trước mặt hồi lâu như cố nhận ra là ai. Đôi môi khẽ mấp máy: "...Tạ Trường Uyên..." Giọng nói rất khẽ, mang theo chút mơ hồ của men say. Vừa dứt lời, vành mắt cậu bỗng đỏ hoe. Bàn tay đang nắm lấy vạt áo hắn cũng vô thức siết chặt hơn: "...Xin lỗi..." Cậu khẽ nức nở, giọng run đến mức gần như không thành tiếng, "...Ta xin lỗi..." Cậu cứ lặp đi lặp lại mấy lời ấy, như thể ngoài câu xin lỗi thì chẳng còn biết nói gì nữa. Hàng mi dài khẽ run, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống gò má, rồi giọt thứ hai... Chẳng mấy chốc, nước mắt vỡ òa không thể kìm nén. Tiếng nức nở nghẹn nơi cổ họng, vừa yếu ớt vừa khiến lòng người nhói đau. Tạ Trường Uyên sững người. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Thính Nguyệt khóc. Thiếu niên trong lòng run rẩy vì nghẹn ngào, nước mắt thấm ướt vạt áo hắn. Dường như mọi tủi thân và áp lực chôn giấu bấy lâu đều theo men rượu mà bùng phát trong khoảnh khắc này. "...Xin lỗi..." Tiếng thì thầm nghẹn ngào ấy như từng mũi kim lặng lẽ ghim vào lòng hắn. Tạ Trường Uyên khẽ siết cánh tay ôm lấy cậu, rồi lại chậm rãi thả lỏng, sợ dùng lực sẽ khiến người trong lòng đau thêm. Bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt lên tấm lưng gầy, từng cái, từng cái thật chậm, tựa như dỗ dành một đứa trẻ vừa tỉnh khỏi cơn ác mộng. "Suỵt..."  Giọng hắn rất khẽ, "Đừng khóc." Thính Nguyệt chỉ lắc đầu, hai tay vẫn níu chặt vạt áo hắn, nghẹn ngào lặp lại: "...Ta xin lỗi..." Tạ Trường Uyên cúi mắt nhìn cậu. Hắn không biết Thính Nguyệt đang xin lỗi vì điều gì. Là vì thân phận yêu hồ... hay vì một chuyện khác. Nhưng hắn biết rõ một điều: hắn không muốn nhìn thấy cậu khóc như thế này. Hắn khẽ kéo chiếc áo choàng bên cạnh phủ kín lên người Thính Nguyệt, để cậu tựa hẳn vào lòng mình. Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm đã hơi rối vì men say, giọng nói trầm thấp hơn bao giờ hết: "Không sao. Đừng tự trách mình. Ngoan, ngủ đi." #dammy

About