@marwan_taamer10: 🙂.. #tiktok #explore #trending #viral #Love #fyp #foryou #foryoupage

Marwan_Taamer
Marwan_Taamer
Open In TikTok:
Region: EG
Sunday 16 June 2024 07:10:04 GMT
1539355
62313
362
14223

Music

Download

Comments

yousroamgqg
يُسرى♥️ :
سبته وانا ابغااه💔
2024-06-24 02:38:17
71
hudax_3
Hudax :
و الكرامه اهم
2024-06-28 01:38:49
20
sarouch248
🦋Sarah🦋 :
لما تختفي عن شخص تحبه ولا يسأل عنك ، تدري انك كنت ثقيل عليه وهو ينتظر فرقاك أصعب شعور بس الحمدالله اعتدنا ❤️‍🩹
2025-02-14 11:27:59
13
7lll92
20 :
بنات شتاقيتله 💔!
2024-07-03 22:40:08
12
joli3303
ليلى :
الله لايثقلنا ع احد
2024-06-22 23:38:52
32
momobarakat95
7aMo.BaRaKaT✨👑💫 :
والله ده القولته ساعتها حسيت من نظرتها وصوتها إنها زعلت وعرفت اني راح أذهب بلا راجعه ❤️‍🩹
2024-06-22 03:38:39
2
ksnjd2
محذوف :
💔💔 م،كنت ثقيييييييل تكفئ ارجع طمن قلبيييي بكلمة فقط،
2024-09-20 00:44:25
1
a1945385
𓆩𝑨𓆪 :
ولكنني شعرت بثقلي عليك اعفيتك منؤ ومن حديثي ومن اهتمامي:🫩
2026-05-02 18:55:09
1
smm.280
Seham🌸 :
أنا كذا مع الناس احسني ثقيييييييلة احس وجودي مالها داعي حتى
2024-06-24 03:23:19
3
t___386
༒ 𝓩𝓪𝓶𝓻𝓪𝓭 ༒ :
يصبح حراً من لا ينتظر شيئاً من أحد..!!
2024-07-05 19:05:18
3
manal14.19
┈ ┉┅━❀•❀━┅┉┈• :
صح و الله
2024-07-09 17:04:06
2
27med.3mr
27med 3mr :
والله عمرك ما كنتي تقيله ع قلبيييي🥺 وانا حبيتك وما زلت بحبكك وربنا عارف انا منهار قد ايه 💔 بس مفيش حاجه ب ايدينا وكل واحد مكتوبله نصيبه ويارب اجعلها اسعد مخلوقه ع وجه الأرض واحرسها واحميها 🥺
2025-01-04 18:11:34
3
i6rl5
Muhamad / محمد :
الانسحاب افضل 😂
2024-07-06 10:22:58
3
minoucha4811
💙Le F 💎 :
حتى انا خليتو على راحتو 🥺
2024-07-01 14:02:15
3
omimaanwar0
Omima Anwar ❤️ :
هي ليه بعدت عني دي اكتر واحده حبيتها في صحابي 😃
2024-06-30 04:55:04
5
_9.pi
اࠗنۨۨڪسܱܰـــاࠗرၺ ⁽🔱₎ :
باي👌
2024-06-29 22:20:07
1
a_y_20024
♡ :
الغلط المتكرر 🙂🙂
2024-07-08 17:07:56
3
ayman_mohamed110
AYMAN GHAZY :
نفس الي حصل معايا🙂
2024-06-29 00:39:04
2
user8457551714991
queen..♡ :
صح
2024-07-21 23:01:54
1
1_2ail_
علي خليل :
الحمد الله ♥️
2024-07-08 17:24:07
1
l_a003_
la_03 :
انا مع الناس كلهم🥺
2024-06-24 00:22:03
3
shahdmasoudd
Shahd Masouddd :
كسرة النفس عندما تأتي من شخص تحبه تفقد ثقتك بكل لناس🙂.....
2024-07-03 22:09:30
1
td_2007rk
هدوء :
اسم الفلم
2024-07-08 19:21:08
1
oirqas
& :
نظرة الخذلان الي بعيونه توصفني😔
2024-06-29 18:58:28
1
To see more videos from user @marwan_taamer10, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.
Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.

About