@mommajaycee: Reunited with @captaingenesis once again! Date night laters? 🤭💕 #wifeduties #mommajaycee #genandjaycee #bernardofamdiaries #husbandandwifeteam #husbandandwife #familyvlogs

Momma Jaycee
Momma Jaycee
Open In TikTok:
Region: PH
Sunday 04 August 2024 12:16:51 GMT
22938
605
8
14

Music

Download

Comments

micheire
Michy ♡ :
2024-08-04 12:25:55
1
484z0
484z0 :
second
2024-08-04 12:32:01
1
nenethcruz1
nenethcruz791 :
sweet niyo naman. Fresh and blooming ni Sir. God bless you both
2024-08-04 12:53:01
1
gia_danceraw
gia_danceraw :
finally wakas
2024-08-06 05:11:52
1
m.j....04.05.82
M.J..04.05. :
n miss q po yng v-log nyo po
2024-08-07 16:35:16
1
pmlatte
Crabitude :
New car 😍😍😍
2024-08-06 06:44:49
0
genevepasquite
Geneve Pasquite :
😂😂😂
2024-08-07 07:19:58
0
_ijadee
Jadeee ❀༉‧ :
Parang mas naging expressive and jolly laltely si Capt. Gen, Mami jayceee 😍
2024-08-13 13:18:38
0
To see more videos from user @mommajaycee, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có lẽ người ta chỉ thật sự bình thản khi không còn bắt ngày mai phải trả lời cho mình. Một người đến thì mình thương. Một người đi thì mình nhớ. Nhớ đến khi nào không nhớ nữa thì thôi. Chẳng cần gọi đó là duyên, cũng chẳng cần gọi đó là nghiệp. Con nước qua cầu, con đò sang bến, có những chuyện trong đời cũng chỉ giản dị như thế. Ta từng nghĩ mọi cuộc gặp đều phải có một ý nghĩa, mọi chia lìa đều phải để lại một bài học, mọi đau khổ đều phải dẫn đến một sự trưởng thành nào đó. Nhưng có khi một người rời đi chỉ vì họ phải đi, một cơn mưa rơi chỉ vì trời đầy nước, một chiếc lá vàng chỉ vì mùa thu đã tới. Không phải chuyện gì cũng cần một câu chuyện đứng phía sau, và không phải câu hỏi nào cũng cần một câu trả lời. Có những buổi chiều, ngồi trước hiên nhà nghe tiếng gà gọi nhau về chuồng, tự nhiên thấy lòng mình nhẹ đi. Không hiểu vì sao, và cũng không cần hiểu. Chỉ biết trời đang xuống. Khói bếp nhà ai bay ngang hàng rào. Một đứa trẻ chạy chân đất ngoài đường. Tiếng dép của người mẹ gọi con về ăn cơm. Cuộc đời vẫn thế, mộc mạc đến mức chẳng có gì để triết lý. Có lẽ đó mới là điều khó học nhất. “Tôi không biết.” Không biết ngày mai. Không biết người nào sẽ ở lại. Không biết mình sẽ đi đến đâu. Không biết những điều hôm nay làm mình đau rồi sẽ trở thành gì. Nhưng sáng mai, ta vẫn mở cửa, vẫn quét sân, vẫn tưới luống rau, vẫn pha ấm trà, vẫn sống. Như cây cau trước ngõ chẳng cần biết mùa nào sẽ đến, như con đò chẳng cần biết bên kia bến có còn người chờ. Và như một người đã đi qua quá nửa đời mình, cuối cùng hiểu ra rằng: có những điều không biết cũng chẳng sao. Miễn là hôm nay, ta vẫn còn biết thương một người, biết ngắm một buổi chiều, và biết trở về nhà khi trời bắt đầu tối.
Có lẽ người ta chỉ thật sự bình thản khi không còn bắt ngày mai phải trả lời cho mình. Một người đến thì mình thương. Một người đi thì mình nhớ. Nhớ đến khi nào không nhớ nữa thì thôi. Chẳng cần gọi đó là duyên, cũng chẳng cần gọi đó là nghiệp. Con nước qua cầu, con đò sang bến, có những chuyện trong đời cũng chỉ giản dị như thế. Ta từng nghĩ mọi cuộc gặp đều phải có một ý nghĩa, mọi chia lìa đều phải để lại một bài học, mọi đau khổ đều phải dẫn đến một sự trưởng thành nào đó. Nhưng có khi một người rời đi chỉ vì họ phải đi, một cơn mưa rơi chỉ vì trời đầy nước, một chiếc lá vàng chỉ vì mùa thu đã tới. Không phải chuyện gì cũng cần một câu chuyện đứng phía sau, và không phải câu hỏi nào cũng cần một câu trả lời. Có những buổi chiều, ngồi trước hiên nhà nghe tiếng gà gọi nhau về chuồng, tự nhiên thấy lòng mình nhẹ đi. Không hiểu vì sao, và cũng không cần hiểu. Chỉ biết trời đang xuống. Khói bếp nhà ai bay ngang hàng rào. Một đứa trẻ chạy chân đất ngoài đường. Tiếng dép của người mẹ gọi con về ăn cơm. Cuộc đời vẫn thế, mộc mạc đến mức chẳng có gì để triết lý. Có lẽ đó mới là điều khó học nhất. “Tôi không biết.” Không biết ngày mai. Không biết người nào sẽ ở lại. Không biết mình sẽ đi đến đâu. Không biết những điều hôm nay làm mình đau rồi sẽ trở thành gì. Nhưng sáng mai, ta vẫn mở cửa, vẫn quét sân, vẫn tưới luống rau, vẫn pha ấm trà, vẫn sống. Như cây cau trước ngõ chẳng cần biết mùa nào sẽ đến, như con đò chẳng cần biết bên kia bến có còn người chờ. Và như một người đã đi qua quá nửa đời mình, cuối cùng hiểu ra rằng: có những điều không biết cũng chẳng sao. Miễn là hôm nay, ta vẫn còn biết thương một người, biết ngắm một buổi chiều, và biết trở về nhà khi trời bắt đầu tối.

About