@tieukimngu586: Đẹp trai _ học giỏi _ biết nấu ăn - trai nhà ai ________#truonglanghach #zhanglinghe #张凌赫 #soaica #xuhuong #fypシ #douyin #foryou #tieukimngu268

Tiểu Kim Ngư
Tiểu Kim Ngư
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 15 August 2024 06:27:02 GMT
352218
39280
250
1202

Music

Download

Comments

thao070924
Nguyễn Thanh Thảo 🐽 :
Ảnh thuận tay trái hả mn 🥰 trông iu chưa kìa 😘
2024-08-15 08:42:43
100
emtao168
Thanh Thuyên Lý :
Đẹp trai học giỏi có nhà giàu k dị bà
2024-08-17 10:11:36
15
qt.906
Trương Lăng Hách :
Nhà em nha
2024-08-15 10:11:57
2
08_ngklwy
🍀 :
bị mê rùi nha😭😭
2024-08-16 15:11:30
1
xuanquynh9912
Xuanquynh9912💫 :
Mình thấy hầu hết trai bên trung ai cũng bít nấu ăn
2024-08-16 05:26:42
0
nh.qunh8074
Út khờ🤡😃🥰¯\\(°_o)/¯ :
Sau này bà nào hốt được ổng chắc phước 80 đời nhà bã quá🤭
2024-09-09 12:58:42
7
vannii994
Vaniii :
thường mấy người hoàn hảo dz thì hay gặp ngược lại , bạn gái ko biết nấu ăn , bạn gái nhõng nhẽo, kiểu nó phải trái ngược ko à
2024-09-11 20:30:09
2
nhilc46
Nhi Nhi :
t mê ảnh quá r làm sao thoát khỏi đây tr😭😭😭😭😭
2024-08-17 03:54:03
6
nguyenha151281
Nguyen ha :
Mê hk lối thoát rồi 😍😍
2024-08-15 14:39:14
14
miumiukids01
Gimiu Kids :
Tự nhiên cảm giác mình vẫn chưa có chồng , kì vậy ta🙈🙈
2024-09-04 04:35:58
2
tranthithuylinh19082002
Chunmm :
ổng hoàn hảo quá 🥰
2024-09-26 07:28:28
1
user8829976817223
밥풀 :
장릉혁 멋있어
2024-08-19 12:05:24
2
hongnguyen_92
☘️Híp🍀 :
Kiếp trc anh là anh hùng giải cứu thế giới , kiếp này anh có tất cả sắc tài
2024-09-03 13:55:14
1
iniiilaaa02
iniiilaaa :
rutinitas ayang guys sblum dibngunn 🤣🥰
2024-09-02 04:42:38
3
jensuwananpin
jensuwananpin :
เหล่ากงของเรา
2024-09-16 02:35:19
2
mujaimah1
apaajaboleh :
rata2 cowo cina bisa masak
2024-08-29 13:01:38
7
itsmenca04
Chocozberx :
di kayak ngajak aku nikah ga si?
2024-09-05 09:47:18
1
riafajar14
@thv :
siapa yg beruntung jd istrinya 🥰
2024-10-19 14:43:23
1
ahri135
Hà Phương Ahri :
s đẹp trai dữ thần v
2024-08-15 15:01:58
6
lemaianh90
Bình Yên Thôi :
Tui ume em nó quá rồi 😋
2024-08-15 08:20:20
2
dyj875077ssb
huệ :
sao tui mê quá mê
2024-08-15 11:12:11
2
yingying_2701
Ying Ying :
yêu 🥰🥰🥰
2024-08-15 12:58:19
1
huyentay298
Huyền tây :
Mê 😻
2024-08-15 14:25:04
1
bena7612
Nguyễn Băng Tâm :
Rễ nhà má tui🤭
2024-08-16 05:51:26
1
truongdieu.1401
Kemniee 🥰 :
ume quá🥰
2024-08-15 12:45:58
1
To see more videos from user @tieukimngu586, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.
Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.

About