@durdona5099:

durdona5099
durdona5099
Open In TikTok:
Region: UZ
Tuesday 03 September 2024 02:21:33 GMT
273
31
3
1

Music

Download

Comments

sheyx499
sheyx :
🥰🥰🥰
2025-04-04 06:10:57
0
sheyx499
sheyx :
😁😁😁
2025-04-04 06:11:08
0
sheyx499
sheyx :
😂😂😂
2025-04-04 06:11:09
0
To see more videos from user @durdona5099, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

【Đoản】Ngôn ngữ của chúng ta Cho đến một buổi chiều, Pháp Tuyên Các tan làm sớm nên tiện đường ghé phòng thu đón cậu về. Phòng thu lần này nằm bên ngoài khuôn viên trường, chỉ cách một con đường nhỏ.  Pháp Tuyên Các đến, từ bên ngoài nhìn vào đèn vẫn còn sáng. Anh vừa định gọi thì nghe thấy giọng của cậu vang lên trong micro. Chỉ mới đọc được vài câu, cậu đã phải dừng lại vì ho. Cậu cố hắng giọng rất nhiều lần nhưng âm thanh phát ra vẫn khàn đặc. Người hướng dẫn bảo nên nghỉ một lúc, nhưng cậu chỉ lắc đầu, uống vài ngụm nước rồi tiếp tục. Đến lần thứ tư, giọng nói đã khàn đi thấy rõ, người hướng dẫn mới kiên quyết kết thúc buổi thu. Pháp Tuyên Các không bước vào. Anh chỉ đứng bên ngoài nhìn cậu lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Đến khi mọi người đều rời đi, Gia Thuật mới ngồi xuống chiếc ghế ở hành lang, cả người dựa vào tường, nhắm mắt thật lâu. Khoảnh khắc ấy, trên gương mặt cậu chỉ còn vẻ kiệt sức mà bình thường cậu luôn giấu rất kỹ. Nghe thấy tiếng bước chân, Tiểu Hạ mở mắt, nhìn thấy anh thì hơi bất ngờ rồi lại cười như không có chuyện gì. “Anh đến lâu chưa?” “Vừa mới đến.” Anh nói dối. Hai người cùng ra bãi xe. Suốt quãng đường, Tiểu Hạ vẫn cố tìm vài chủ đề để nói như mọi khi, nhưng Pháp Tuyên Các gần như chỉ im lặng. Mãi đến khi xe dừng trước cổng ký túc xá, anh mới tắt máy rồi quay sang nhìn cậu. “Hạ Gia Thuật, em có biết điều khiến anh buồn nhất là gì không?” Cậu khẽ lắc đầu. “Không phải em bận, cũng không phải em ít dành thời gian cho anh.”  Anh cười rất nhẹ:  “Mà là mỗi lần em mệt, việc đầu tiên em nghĩ đến luôn là tự mình chịu đựng.” Cậu cúi đầu nhìn hai bàn tay mình. Thật lâu sau mới nhỏ giọng:  “Em chỉ nghĩ… chuyện của em thì em tự giải quyết sẽ tốt hơn.” “Tại sao?” “Em không muốn anh phải lo.” Pháp Tuyên Các khẽ thở dài: “Anh là người yêu em, không phải người ngoài.” Câu nói ấy khiến cậu sững lại, hé môi muốn nói nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu im lặng. Từ trước đến giờ, cậu luôn cho rằng trưởng thành là phải tự gánh lấy mọi cảm xúc của mình. Có áp lực thì tự vượt qua, có mệt mỏi thì tự nghỉ ngơi, bởi cậu sợ nếu một ngày mình quá phụ thuộc vào ai đó, khi người ấy rời đi, bản thân sẽ chẳng còn lại gì. Có lẽ vì từng thiếu cảm giác an toàn nên cậu mới vô thức dựng lên một khoảng cách như vậy, kể cả với người mình yêu. Pháp Tuyên Các đưa tay nắm lấy tay cậu: “Anh không cần em lúc nào cũng mạnh mẽ. Anh chỉ hy vọng, sau này nếu có chuyện gì, người đầu tiên em nhớ đến sẽ là anh.” Tiểu Hạ im lặng rất lâu rồi mới gật đầu. Lần này cậu không nói mình ổn nữa, chỉ khẽ siết lại bàn tay đang nắm lấy mình. “Em sẽ cố.
【Đoản】Ngôn ngữ của chúng ta Cho đến một buổi chiều, Pháp Tuyên Các tan làm sớm nên tiện đường ghé phòng thu đón cậu về. Phòng thu lần này nằm bên ngoài khuôn viên trường, chỉ cách một con đường nhỏ. Pháp Tuyên Các đến, từ bên ngoài nhìn vào đèn vẫn còn sáng. Anh vừa định gọi thì nghe thấy giọng của cậu vang lên trong micro. Chỉ mới đọc được vài câu, cậu đã phải dừng lại vì ho. Cậu cố hắng giọng rất nhiều lần nhưng âm thanh phát ra vẫn khàn đặc. Người hướng dẫn bảo nên nghỉ một lúc, nhưng cậu chỉ lắc đầu, uống vài ngụm nước rồi tiếp tục. Đến lần thứ tư, giọng nói đã khàn đi thấy rõ, người hướng dẫn mới kiên quyết kết thúc buổi thu. Pháp Tuyên Các không bước vào. Anh chỉ đứng bên ngoài nhìn cậu lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Đến khi mọi người đều rời đi, Gia Thuật mới ngồi xuống chiếc ghế ở hành lang, cả người dựa vào tường, nhắm mắt thật lâu. Khoảnh khắc ấy, trên gương mặt cậu chỉ còn vẻ kiệt sức mà bình thường cậu luôn giấu rất kỹ. Nghe thấy tiếng bước chân, Tiểu Hạ mở mắt, nhìn thấy anh thì hơi bất ngờ rồi lại cười như không có chuyện gì. “Anh đến lâu chưa?” “Vừa mới đến.” Anh nói dối. Hai người cùng ra bãi xe. Suốt quãng đường, Tiểu Hạ vẫn cố tìm vài chủ đề để nói như mọi khi, nhưng Pháp Tuyên Các gần như chỉ im lặng. Mãi đến khi xe dừng trước cổng ký túc xá, anh mới tắt máy rồi quay sang nhìn cậu. “Hạ Gia Thuật, em có biết điều khiến anh buồn nhất là gì không?” Cậu khẽ lắc đầu. “Không phải em bận, cũng không phải em ít dành thời gian cho anh.” Anh cười rất nhẹ: “Mà là mỗi lần em mệt, việc đầu tiên em nghĩ đến luôn là tự mình chịu đựng.” Cậu cúi đầu nhìn hai bàn tay mình. Thật lâu sau mới nhỏ giọng: “Em chỉ nghĩ… chuyện của em thì em tự giải quyết sẽ tốt hơn.” “Tại sao?” “Em không muốn anh phải lo.” Pháp Tuyên Các khẽ thở dài: “Anh là người yêu em, không phải người ngoài.” Câu nói ấy khiến cậu sững lại, hé môi muốn nói nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu im lặng. Từ trước đến giờ, cậu luôn cho rằng trưởng thành là phải tự gánh lấy mọi cảm xúc của mình. Có áp lực thì tự vượt qua, có mệt mỏi thì tự nghỉ ngơi, bởi cậu sợ nếu một ngày mình quá phụ thuộc vào ai đó, khi người ấy rời đi, bản thân sẽ chẳng còn lại gì. Có lẽ vì từng thiếu cảm giác an toàn nên cậu mới vô thức dựng lên một khoảng cách như vậy, kể cả với người mình yêu. Pháp Tuyên Các đưa tay nắm lấy tay cậu: “Anh không cần em lúc nào cũng mạnh mẽ. Anh chỉ hy vọng, sau này nếu có chuyện gì, người đầu tiên em nhớ đến sẽ là anh.” Tiểu Hạ im lặng rất lâu rồi mới gật đầu. Lần này cậu không nói mình ổn nữa, chỉ khẽ siết lại bàn tay đang nắm lấy mình. “Em sẽ cố." Pháp Tuyên Các bật cười, tay anh xoa nhẹ mu bàn tay cậu như dỗ dành. “Không phải cố ...là từ từ. Bởi vì chúng ta còn rất nhiều thời gian.” Đó có lẽ là lần đầu tiên Tuyên Các thật sự bước qua được ranh giới mà Hạ Gia Thuật luôn cẩn thận giữ lại. Còn Hạ Gia Thuật cũng dần hiểu rằng, yêu một người không chỉ là quan tâm đến họ, mà còn là cho họ một cơ hội được quan tâm mình. #faxuange #hejiashu #fanfic #doublehelix #xh

About