@thng.h0715: Khoảng thời gian này lòng a đầy rẫy những bộn bề và lo toan,sự chênh vênh của cuộc sống nó đang dần lấn át đi bản tính con người anh. Làm sao a có thể níu lại chính mình của ngày tháng trước kia. Nó đã bào mòn cảm xúc của a gần như kiệt sức. A đã cố gắng vực bản thân đứng dậy và chiêm nghiệm những thướt fim lướt qa đời. Đôi lần a tưởng chừng gục ngã nhưng k sao a vẫn ổn. Ngặt nỗi,vào 1 thời điểm chết tiệt nào đó khi a đang vùng vẫy giữa biển người. A chợt nhận ra… A có nhà để về có nơi để đi có công việc để làm,nhưng lòng lại k có nơi nương tựa Khoảnh khắc ấy kỳ thực cô độc đến lạ lùng. E đã từng trải qua cảm giác ấy chưa? Như thể một chiếc thuỷ tinh với vẻ bề ngoài long lanh nhưng bên trong đã chịu nhiều sức ép. Chỉ cần một phút giây nhạy cảm nó có thể vỡ vụn đến nỗi k nhận ra hình thù… và rồi chẳng ai qan tâm lý do của sự vun vỡ ấy, một sự đơn thuần cũng không. Cô đơn có thể e đã từng… Nhưng cô độc… e đã bao giờ chưa!!!