@coach.vincent: #sports #stem #youth #empowerment youth empowerment; “Sports & STEM” agility training program!

Coach Vincent
Coach Vincent
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 05 November 2024 05:18:49 GMT
166
4
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @coach.vincent, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Suốt chuyến xe trở về nhà, bầu không khí bên trong khoang xe đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Chị Na liên tục nhìn qua gương chiếu hậu, cố gắng cất giọng gượng gạo để phá tan sự im lặng u uất:
Suốt chuyến xe trở về nhà, bầu không khí bên trong khoang xe đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Chị Na liên tục nhìn qua gương chiếu hậu, cố gắng cất giọng gượng gạo để phá tan sự im lặng u uất: "Ấy, sáng nay gian hàng ném bóng vui thật đấy Ling nhỉ? Con gấu bông to đùng kia Orm sẽ mang về để ngay đầu giường cho em... " Thế nhưng, Ling chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa kính ô tô. Bờ vai cô gầy guộc, đôi mắt mờ nhòe dán vào những dòng người lướt qua bên đường. Cô không đáp lời, cũng không nở một nụ cười nào như lúc ở công viên. Sự im lặng của Ling giống như một sinh thể đang chìm dần xuống đáy hồ băng, không tiếng động, không chút sức sống. Khi chiếc xe dừng lại trước cổng nhà, chị Na đỡ Ling xuống xe lăn rồi ra về trước vì không thể chịu nổi áp lực đau thương đang đè nặng lên căn nhà nhỏ. Orm đẩy chiếc xe lăn của Ling bước qua ngưỡng cửa. Căn phòng khách quen thuộc mọi khi ấm áp là thế, giờ đây lại cô quạnh đến lạnh người. Tofu dường như cũng cảm nhận được bầu không khí bất thường nên ngoan ngoãn nằm rọ mọ dưới chân tủ, không dám chạy ra quấn quít như mọi ngày. Orm cố nuốt những giọt đắng nghét vào trong cổ họng, cố giấu đi đôi tay đang run lên bần bật vì đau xót. Cô muốn tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, muốn đóng trọn vai một người che chở vững vàng để Ling không phải sợ hại. Nhưng cứ mỗi lần nhìn vào tấm thân nhỏ bé, tàn phế của Ling trên chiếc xe lăn, hình ảnh về những tháng địa ngục ở Macau mà viên cảnh sát vừa kể lại hiện lên trong đầu Orm như một cơn ác mộng. Nước mắt Orm lặng lẽ lăn dài xuống gò má. Cô nhanh chóng quay mặt đi, lấy tay lau vội, rồi tiến lại gần phía sau xe lăn như thói quen hằng ngày. " Ling à... Để em đưa chị vào phòng tắm lau người cho thoải mái nhé?" — Orm cố giữ cho giọng nói của mình thật dịu dàng, bình tĩnh. Orm vươn hai bàn tay nhỏ nhắn ra, khẽ chạm nhẹ vào bờ vai gầy của Ling để dìu cô đứng dậy. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay của Orm vừa chạm vào lớp vải áo, Ling đột ngột giật nảy người. Cô vội vã rụt vai lại, co rúm hai tay giấu chặt vào lòng đùi bó nẹp, né tránh hoàn toàn sự đụng chạm của Orm. Căn phòng rơi vào sự tịch mịch đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng kim đồng hồ gõ tắc... tắc... đều đặn trên tường. Ling không ngẩng đầu lên. Cô gục thấp khuôn mặt giấu sau chiếc khẩu trang y tế và mái tóc xõa buông lơi. Hai bàn tay của cô siết chặt lấy nếp quần đến mức các khớp ngón tay trắng bệch ra. Bờ vai nhỏ bé của Ling bắt đầu rung lên từng hồi nhè nhẹ. Một giọt, rồi hai giọt nước mắt nóng hổi từ đôi mắt mờ nhòe của Ling rơi xuống mảng đùi bất động. Ling cất tiếng. Giọng nói của cô khàn đặc, đứt quãng, mỏng mong như một sợi chỉ gãy, nhưng vang lên giữa gian phòng như một nhát dao tàn nhẫn đâm thấu lồng ngực Orm: "Em... Em biết hết rồi... đúng không?" Chỉ sáu từ. Không còn sự trốn chạy, không còn cái tên Tawan Rawee làm bức bình phong che đậy. Toàn bộ quá khứ dơ bẩn, tủi nhục và thảm khốc nhất mà Ling đã dùng cả mạng sống, dùng cả sự tàn phế của mình để chôn giấu... giờ đây đã hoàn toàn bị bóc trần trước mặt người con gái cô yêu nhất trên đời. Nghe câu hỏi đứt quãng của Ling, mọi sự gượng gạt bình tĩnh còn lại trong Orm hoàn toàn sụp đổ. Cô không thể kiềm chế được nữa, nước mắt vỡ òa xối xả, lao tới ôm chầm lấy Ling. Thế nhưng, ngay khi vòng tay Orm vừa siết lại, Ling lại giống như bị điện giật. Cô hoảng hốt thu mình, hai tay co quắp đẩy mạnh vào ngực Orm, điên cuồng lắc đầu né tránh. Cô không muốn cơ thể từng bị chà đạp dơ bẩn của mình làm dơ bẩn lấy sự thuần khiết của em. "Đừng... Đừng chạm vào chị nữa ! Đừng ôm chị mà!" — Ling gào lên trong tiếng nấc xé lòng, hai mắt nhắm tịt, cố sức giật lùi chiếc xe lăn ra xa. "Chị đã cố... chị đã cố gắng quên đi những thứ dơ bẩn ghê tởm đó... Chị đã tự lừa dối bản thân rằng chị có thể sống, rằng chị vẫn có thể ở bên em... Nhưng chị lầm rồi! Chị không xứng đáng... Chị dơ bẩn thế này, làm sao chị còn mặt mũi nào để nhận tình cảm của em nữa chứ?!" #lingorm #fanfic #xh #linglingkwong #ormkornnaphat

About