@amir.hossen8888: #CapCut #মিথ্যা_ভালবাসার_অভিনয়🙂💔 #💔💔💔💔💔 #সোদি_প্রবাসী🇸🇦🇧🇩🇸🇦❤️❤️❤🥀🥀🥀

꧁༒♛Mԃ Aɱιɾ♛༒꧂
꧁༒♛Mԃ Aɱιɾ♛༒꧂
Open In TikTok:
Region: SA
Friday 08 November 2024 11:18:26 GMT
164
28
2
0

Music

Download

Comments

sk.sarour1
মায়ের রাজকন্যা :
😳😳😳
2024-11-09 04:42:15
0
janherah
🇵🇭জাহেরা🇧🇩 :
🥰🥰🥰🥰🥰
2024-11-09 14:28:54
0
To see more videos from user @amir.hossen8888, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thời nay, điều đáng sợ không phải là người có căn, mà là người quá vội nhận mình có căn. Xã hội ngày càng phát triển, nhưng cũng kéo theo không ít người trẻ chạy theo những điều huyền bí mà chưa thực sự hiểu gốc rễ của đạo. Có người chỉ vì vài giấc mơ, vài lời phán, vài lần cuộc sống trắc trở… đã vội cho rằng mình có căn số. Rồi đua nhau trình đồng mở phủ, xem đó như một danh phận, một điều oai phong để thiên hạ nhìn vào. Nhưng nếu việc hầu Thánh chỉ để khoe khoang, để mưu cầu danh lợi, thì liệu còn giữ được ý nghĩa của chữ “đạo” hay không? Các bậc tiền nhân từng truyền lại rằng: “Ba năm thử lính, chín năm thử đồng, mười hai năm thanh đồng đạo quan.” Đó không chỉ là câu nói, mà còn nhắc nhở rằng con đường phụng sự Thánh không phải chuyện ngày một ngày hai. Muốn gánh việc nhà Ngài thì trước hết phải học lễ, học đạo, học cách tu tâm, sửa tính và vượt qua những thử thách của chính bản thân mình. Theo quan niệm dân gian, xưa kia những người thực sự có căn duyên thường tìm đến cửa Thánh để nương nhờ sự che chở, mong có được cuộc sống bình an và ổn định hơn. Việc ấy không phải để hơn người, càng không phải để tạo danh tiếng, mà là giữ lòng thành kính và sống đúng đạo. Bởi lẽ, nếu Thánh là bậc từ bi, cứu độ chúng sinh, thì đâu thể lấy việc hành hạ người phàm làm điều vui. Người tu đạo chân chính cũng không lấy sự huyền bí để hù dọa hay khiến người khác khiếp sợ, mà luôn lấy đức làm gốc, lấy thiện làm đầu. Điều khiến nhiều người trăn trở hiện nay là có những người mới bước chân vào con đường tín ngưỡng chưa lâu đã vội đứng ra dẫn dắt người khác, mở phủ, xem bói, gọi hồn trên mạng xã hội… khiến thật giả lẫn lộn. Dù mỗi người có niềm tin riêng, thì những việc liên quan đến tín ngưỡng cũng cần được thực hiện với sự cẩn trọng, hiểu biết và trách nhiệm, bởi đó là điều thuộc về tâm linh và truyền thống lâu đời. Đạo chưa bao giờ dạy con người sống bằng sự phô trương. Thánh cũng chưa bao giờ dạy con người dùng danh nghĩa của Ngài để mưu cầu lợi ích cá nhân. Giữ đạo không nằm ở chiếc áo hầu đẹp đến đâu, cũng không nằm ở việc được bao nhiêu người gọi là “cô”, là “cậu”. Giữ đạo nằm ở cái tâm ngay thẳng, ở lòng khiêm nhường và sự kính ngưỡng chân thành. Đừng biến tín ngưỡng thành phong trào. Đừng biến niềm tin thành công cụ để đánh đổi danh tiếng hay tiền bạc. Bởi cuối cùng, người hiểu đạo sẽ biết kính đạo. Còn người lợi dụng đạo, sớm muộn cũng phải đối diện với hậu quả từ chính những việc mình làm.
Thời nay, điều đáng sợ không phải là người có căn, mà là người quá vội nhận mình có căn. Xã hội ngày càng phát triển, nhưng cũng kéo theo không ít người trẻ chạy theo những điều huyền bí mà chưa thực sự hiểu gốc rễ của đạo. Có người chỉ vì vài giấc mơ, vài lời phán, vài lần cuộc sống trắc trở… đã vội cho rằng mình có căn số. Rồi đua nhau trình đồng mở phủ, xem đó như một danh phận, một điều oai phong để thiên hạ nhìn vào. Nhưng nếu việc hầu Thánh chỉ để khoe khoang, để mưu cầu danh lợi, thì liệu còn giữ được ý nghĩa của chữ “đạo” hay không? Các bậc tiền nhân từng truyền lại rằng: “Ba năm thử lính, chín năm thử đồng, mười hai năm thanh đồng đạo quan.” Đó không chỉ là câu nói, mà còn nhắc nhở rằng con đường phụng sự Thánh không phải chuyện ngày một ngày hai. Muốn gánh việc nhà Ngài thì trước hết phải học lễ, học đạo, học cách tu tâm, sửa tính và vượt qua những thử thách của chính bản thân mình. Theo quan niệm dân gian, xưa kia những người thực sự có căn duyên thường tìm đến cửa Thánh để nương nhờ sự che chở, mong có được cuộc sống bình an và ổn định hơn. Việc ấy không phải để hơn người, càng không phải để tạo danh tiếng, mà là giữ lòng thành kính và sống đúng đạo. Bởi lẽ, nếu Thánh là bậc từ bi, cứu độ chúng sinh, thì đâu thể lấy việc hành hạ người phàm làm điều vui. Người tu đạo chân chính cũng không lấy sự huyền bí để hù dọa hay khiến người khác khiếp sợ, mà luôn lấy đức làm gốc, lấy thiện làm đầu. Điều khiến nhiều người trăn trở hiện nay là có những người mới bước chân vào con đường tín ngưỡng chưa lâu đã vội đứng ra dẫn dắt người khác, mở phủ, xem bói, gọi hồn trên mạng xã hội… khiến thật giả lẫn lộn. Dù mỗi người có niềm tin riêng, thì những việc liên quan đến tín ngưỡng cũng cần được thực hiện với sự cẩn trọng, hiểu biết và trách nhiệm, bởi đó là điều thuộc về tâm linh và truyền thống lâu đời. Đạo chưa bao giờ dạy con người sống bằng sự phô trương. Thánh cũng chưa bao giờ dạy con người dùng danh nghĩa của Ngài để mưu cầu lợi ích cá nhân. Giữ đạo không nằm ở chiếc áo hầu đẹp đến đâu, cũng không nằm ở việc được bao nhiêu người gọi là “cô”, là “cậu”. Giữ đạo nằm ở cái tâm ngay thẳng, ở lòng khiêm nhường và sự kính ngưỡng chân thành. Đừng biến tín ngưỡng thành phong trào. Đừng biến niềm tin thành công cụ để đánh đổi danh tiếng hay tiền bạc. Bởi cuối cùng, người hiểu đạo sẽ biết kính đạo. Còn người lợi dụng đạo, sớm muộn cũng phải đối diện với hậu quả từ chính những việc mình làm.

About