@nemsixsx: enderman @Amil/333 #fypシ゚ #Minecraft #ruhiçenet #komedi #mizah #keşfet #beniöneçıkart #minecraftshorts #minecraftenderman #minecraftruhiçenet #mc

𝐍𝐄𝐌𝐒İ𝐗𝐒 🪐
𝐍𝐄𝐌𝐒İ𝐗𝐒 🪐
Open In TikTok:
Region: AZ
Saturday 14 December 2024 17:53:47 GMT
5841
169
7
50

Music

Download

Comments

huxlynn_53
vxlkanwq :
Real JNKKNMMİ
2024-12-14 21:03:51
1
nym_fan01
nymメ :
😂💀
2024-12-17 18:24:59
1
gu7ktq_7
TnT--Gojo𒉭 :
ok
2024-12-24 11:16:47
1
enesxs_07
enesxs_07 :
ne bakıyon kardeşimler başlar 💀💀
2024-12-27 07:45:38
1
alone_rreal
nejat_isler :
herkese merhabalar ben ruhicenet🫸🏻💀🫷🏻
2024-12-17 22:22:14
0
m.r.plague
M.R.PLAGUE :
yokya Olmaz öyle sey
2025-01-08 12:16:48
0
To see more videos from user @nemsixsx, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Mình nhớ mình đã chết lặng lẽ trong đêm hôm đó.  Chẳng có xe cứu thương, chẳng có 1 tang lễ nào. Nhưng sáng hôm sau mình vẫn phải thức dậy và tiếp tục cuộc sống như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Sau rất nhiều tháng tiếp theo đã trải qua đủ hết sự khốn nạn của nhiều đời người. Mình buông xuôi. Thật ra chẳng có gì gọi là con người sẽ thấy hết tất cả mọi chuyện quá khứ khi sắp ra đi đâu! Cũng chẳng có cái gì gọi là ánh sáng cuối đường. Chẳng có ai đến đưa bạn đi cả . Chỉ như 1 cơn buồn ngủ mà bạn không tài nào cưỡng lại được. Cứ thế nhắm mắt lại mà thôi. Có lẽ cái khoảnh khắc mình nhớ nhất đó là cơn đau đầu như búa bổ, và mệt lả người đến nổi khổng thể nghỉ nổi là rốt cuộc mình đã chết chưa hay còn sống. Và rồi lại ngủ đi cho tới khi đã thực sự nhận thức được mình được cứu. Và cứ thế mình lại lê lết sống tiếp. Cũng chẳng khá hơn đâu. Tuy cũng đã có chút lạc quan hơn. Nhưng rồi khi mình lại liên tiếp thấy được những việc không tốt với mình. Mình vẫn chìm đắm trong nổi buồn, hụt hẩng. Và lại vẫn tiếp tục ngã quỵ. Mình không khóc nhưng cũng chẳng còn vui vẻ. Mọi thứ xung quanh chậm lại, trí nhớ kém đi. Có thể 3,4 ngày liền chỉ ngủ mà không cần ăn. Luôn thức giữa đêm. Đôi khi vẫn ngã quỵ tay chân run lên, không thở được phải tự làm đau mình để bình thường lại. Mọi thứ tệ lắm. Mình hầu như không quan tâm tới tất cả mọi thứ. Ngay cả khi ba nhập viện. Điều đầu tiên mình cảm thấy chỉ là sự mệt mỏi.Khi 1 người bệnh chăm 1 người bệnh. Mình dường như đổ gục. Mình ko thể suy nghĩ gì được. Cái mình làm chỉ vô thức là tìm cách làm mình khá hơn. Thì mình tìm lại người làm mình thành như vậy. Và đương nhiên vẫn là những cú tát, nhát đâm xoáy vào tim và tiềm thức. Người ta bận hạnh phúc, mình bận tâm làm sao để chết. Người ta bỏ lơ 1 cách tàn nhẫn. Mình bỏ lơ bản thân gục ngã. Không phải mình bất hiếu hay gì đâu. Nhưng cái lúc kiệt quệ về tinh thần. Nó đáng sợ lắm. Nó không thể kiểm soát mà. Mình đã làm mọi cách để bình thường rồi. Nhưng có được đâu.
Mình nhớ mình đã chết lặng lẽ trong đêm hôm đó. Chẳng có xe cứu thương, chẳng có 1 tang lễ nào. Nhưng sáng hôm sau mình vẫn phải thức dậy và tiếp tục cuộc sống như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Sau rất nhiều tháng tiếp theo đã trải qua đủ hết sự khốn nạn của nhiều đời người. Mình buông xuôi. Thật ra chẳng có gì gọi là con người sẽ thấy hết tất cả mọi chuyện quá khứ khi sắp ra đi đâu! Cũng chẳng có cái gì gọi là ánh sáng cuối đường. Chẳng có ai đến đưa bạn đi cả . Chỉ như 1 cơn buồn ngủ mà bạn không tài nào cưỡng lại được. Cứ thế nhắm mắt lại mà thôi. Có lẽ cái khoảnh khắc mình nhớ nhất đó là cơn đau đầu như búa bổ, và mệt lả người đến nổi khổng thể nghỉ nổi là rốt cuộc mình đã chết chưa hay còn sống. Và rồi lại ngủ đi cho tới khi đã thực sự nhận thức được mình được cứu. Và cứ thế mình lại lê lết sống tiếp. Cũng chẳng khá hơn đâu. Tuy cũng đã có chút lạc quan hơn. Nhưng rồi khi mình lại liên tiếp thấy được những việc không tốt với mình. Mình vẫn chìm đắm trong nổi buồn, hụt hẩng. Và lại vẫn tiếp tục ngã quỵ. Mình không khóc nhưng cũng chẳng còn vui vẻ. Mọi thứ xung quanh chậm lại, trí nhớ kém đi. Có thể 3,4 ngày liền chỉ ngủ mà không cần ăn. Luôn thức giữa đêm. Đôi khi vẫn ngã quỵ tay chân run lên, không thở được phải tự làm đau mình để bình thường lại. Mọi thứ tệ lắm. Mình hầu như không quan tâm tới tất cả mọi thứ. Ngay cả khi ba nhập viện. Điều đầu tiên mình cảm thấy chỉ là sự mệt mỏi.Khi 1 người bệnh chăm 1 người bệnh. Mình dường như đổ gục. Mình ko thể suy nghĩ gì được. Cái mình làm chỉ vô thức là tìm cách làm mình khá hơn. Thì mình tìm lại người làm mình thành như vậy. Và đương nhiên vẫn là những cú tát, nhát đâm xoáy vào tim và tiềm thức. Người ta bận hạnh phúc, mình bận tâm làm sao để chết. Người ta bỏ lơ 1 cách tàn nhẫn. Mình bỏ lơ bản thân gục ngã. Không phải mình bất hiếu hay gì đâu. Nhưng cái lúc kiệt quệ về tinh thần. Nó đáng sợ lắm. Nó không thể kiểm soát mà. Mình đã làm mọi cách để bình thường rồi. Nhưng có được đâu.

About